Chuỗi Ngày Tự Vả Của Ảnh Đế Sau Khi Kết Hôn

Chương 83: Em bé chào đời



Thẩm Tông Minh là cố vấn lịch sử của 《Lưỡi Gươm Thiên Tử》, mấy ngày nay vừa lúc theo đoàn phim đến phim trường.

Nghe nói Phương Tri Ngu đến thăm, anh qua chào hỏi một tiếng. Vừa đến gần đã thấy Phương Tri Ngu và Hạ Hành Châu nhìn mình, biểu cảm có chút vi diệu.

"Có chuyện gì vậy?" Thẩm Tông Minh không hiểu hỏi.

Phương Tri Ngu: "Không có gì, chúng tôi..."

"Chúng tôi đang nói chuyện lễ cưới." Hạ Hành Châu cười nói, "Đang định hỏi đàn anh có rảnh đến dự không?"

Tiếng "đàn anh" này khiến biểu cảm của Phương Tri Ngu càng thêm vi diệu.

Giọng điệu của Hạ Hành Châu thân thiết như thể Thẩm Tông Minh thật sự là đàn anh của hắn vậy.

Hiển nhiên Thẩm Tông Minh cũng bị tiếng "đàn anh" này làm sửng sốt. Nếu anh nhớ không lầm, hai ngày trước Hạ Hành Châu toàn gọi mình là cố vấn Thẩm, thái độ cũng rất khách sáo xa cách.

Anh đoán chắc là vì đang ở trước mặt Phương Tri Ngu nên cũng không để ý, nghe Hạ Hành Châu nói vậy thì hỏi: "Lễ cưới khi nào?"

"Chưa định thời gian, chắc là khoảng Quốc khánh." Hạ Hành Châu nói, "Mọi người thân như vậy, đặt trước với đàn anh một cái lịch nhé."

Phương Tri Ngu: "..."

Ngày dự sinh của y là tháng tám, Hạ Hành Châu định thời gian lễ cưới vào khoảng Quốc khánh*, quả thật là rất gấp.

(*) Quốc khánh Trung Quốc vào ngày 1/10

Thẩm Tông Minh tính thử, khoảng thời gian đó ngoài việc đi làm bình thường thì anh cũng không có sắp xếp nào khác.

"Không vấn đề." Anh cười nhìn Phương Tri Ngu và Hạ Hành Châu, "Tôi nhất định sẽ tới."

"Còn một chuyện nữa muốn..."

Hạ Hành Châu nói được nửa câu thì dừng lại, quay đầu nhìn Phương Tri Ngu đang kéo tay mình. Người sau dùng ánh mắt ra hiệu hắn im miệng, hắn đành phải im bặt không nói nữa.

"Đàn anh có thể tới là tốt rồi." Phương Tri Ngu nói với Thẩm Tông Minh, "Định xong thời gian sẽ báo cho anh."

Thẩm Tông Minh chú ý tới hành động nhỏ của hai người, biết Hạ Hành Châu còn chuyện muốn nói, chỉ là bị Phương Tri Ngu ngăn lại.

Nhưng anh cũng không vạch trần, gật đầu đồng ý: "Được."

Phương Tri Ngu chuyển chủ đề, hỏi anh ở đoàn phim có bận lắm hay không.

"Cũng ổn." Thẩm Tông Minh ôn hòa nói: "Không có quá nhiều việc phải làm."

Những chỗ sai sót so với lịch sử trong kịch bản anh đã chỉnh sửa rồi. Cố vấn lịch sử không cần đi theo đoàn suốt, chỉ là lần này anh tiện đi công tác bên này nên ghé qua một chuyến.

Hai người trò chuyện một lát, Thẩm Tông Minh biết họ còn chuyện riêng muốn nói nên thức thời chào tạm biệt.

Anh đi rồi, Hạ Hành Châu biết rõ còn hỏi: "Sao không cho em nói?"

"Em sợ thiên hạ chưa đủ loạn à." Phương Tri Ngu đánh giá một câu, "Em thật sự định để anh ấy làm phù rể sao?"

"Không được à?" Hạ Hành Châu nói, "Không chỉ để anh ta làm phù rể, em còn muốn gửi thiệp mời cho Vệ Đình của Trác Việt và người bạn Daniel của em, mời họ đến dự hôn lễ của chúng ta."

Phương Tri Ngu: "..."

Bớt xem phim ngắn lại đi!

Buổi chiều Hạ Hành Châu còn phải quay, Phương Tri Ngu không ở đoàn phim lâu. Cũng may là tối hôm đó Hạ Hành Châu kết thúc sớm, chào đạo diễn xong lập tức đến khách sạn nơi Phương Tri Ngu ở.

Đến khách sạn, Hạ Hành Châu vừa vào phòng đã thấy Phương Tri Ngu ngồi trước máy tính, bên cạnh là Trần Tuấn đang ghi chép.

Trong máy tính còn truyền ra giọng của những người khác, hình như là đang họp online.

Phương Tri Ngu nghe tiếng động thì quay đầu nhìn hắn, mấp máy môi nói: "Đang họp."

Trần Tuấn cũng im lặng chào hỏi.

Hạ Hành Châu gật đầu tỏ ý đã hiểu, sau đó cầm quần áo vào phòng tắm rửa. Khi hắn tắm xong đi ra, Phương Tri Ngu vừa kết thúc cuộc họp.

Phương Tri Ngu gập máy tính lại. Trần Tuấn ôm laptop của mình, nói với hai người: "Vậy sếp Phương, sếp Hạ nhỏ, tôi về phòng trước, hai người nghỉ sớm."

Phương Tri Ngu gật đầu: "Vất vả rồi."

Sau khi Trần Tuấn đi, Hạ Hành Châu bước tới: "Sao tối muộn vậy rồi mà vẫn phải họp thế? Có mệt không?"

"Không mệt." Phương Tri Ngu đứng dậy nói, "Dự án ở nước ngoài, lệch múi giờ."

Hạ Hành Châu nhìn y mặc đồ ngủ cổ bẻ màu đen, chất liệu có vẻ khá mỏng. Hắn tiến lên sờ thử, hỏi: "Có lạnh không?"

Phương Tri Ngu để mặc hắn nắm tay mình: "Không lạnh, máy sưởi mở rất ấm."

Hạ Hành Châu thấy lòng bàn tay y ấm áp mới yên tâm, ánh mắt dừng ở bụng y: "Hôm nay bé con ngoan không? Không quậy anh chứ?"

"Không có."

Bây giờ Phương Tri Ngu đã hơn bốn tháng. Tình trạng của y rất ổn định, cơ bản không bị ốm nghén, bụng cũng chưa lộ rõ, mặc đồ mùa đông thì hoàn toàn không nhìn ra.

Sau năm mới thỉnh thoảng có một hai lần buồn nôn, đúng lúc ở công ty bị Trần Tuấn nhìn thấy. Đối phương tưởng y bị bệnh dạ dày, lo lắng muốn đưa y đến bệnh viện.

Hạ Hành Châu vào đoàn đã nửa tháng, lịch quay rất dày. Đừng nói về thăm, ngay cả thời gian liên lạc với Phương Tri Ngu cũng phải tranh thủ.

May mà Phương Tri Ngu ở công ty có Trần Tuấn chăm sóc, ở nhà có Phương Lam lo liệu, hắn cũng yên tâm phần nào.

Nửa tháng không gặp, Hạ Hành Châu kéo người vào lòng, thân mật dụi đầu vào hõm vai Phương Tri Ngu.

Phương Tri Ngu bị tóc hắn làm cho ngứa ngáy, không nhịn được nghiêng đầu muốn tránh, ngay giây sau đã bị hắn giữ lại rồi hôn xuống, đ** l*** **t *t tiến vào.

Nụ hôn từ dịu dàng dần trở nên gấp gáp, nhịp thở của cả hai cũng dồn dập hơn.

Một tay Hạ Hành Châu trượt xuống, ôm lấy sau eo y kéo sát lại người mình.

......

Xét đến tình huống của Phương Tri Ngu, hai người không làm đến bước cuối cùng, chỉ đơn giản giải tỏa một chút.

Rửa sạch xong, hai người nằm trên giường, thảo luận chi tiết lễ cưới.

Nói là thảo luận, thật ra gần như toàn bộ đều là Hạ Hành Châu nói. Dường như hắn đã sớm lên kế hoạch tất cả mọi thứ xong xuôi.

Phương Tri Ngu không có ý kiến gì, nghe hắn sắp xếp mà liên tục nói "OK", "Được", "Không thành vấn đề", "Sao cũng được", hệt như máy đọc lại.

Hạ Hành Châu được tán thành thì vô cùng vui vẻ, càng nói càng hăng.

Hắn thậm chí còn sắp xếp cả kế hoạch tuần trăng mật. Nói đến cuối cùng mới phát hiện Phương Tri Ngu không phải là không có ý kiến, mà là đã buồn ngủ đến không còn tỉnh táo, căn bản không biết hắn đang nói gì.

"..." Hạ Hành Châu nhìn mí mắt y gần như dính vào nhau, thử hỏi, "Sáng mai tổ chức lễ cưới luôn nhé?"

Phương Tri Ngu: "OK."

"Lễ cưới xong thì đi Maldives hưởng tuần trăng mật luôn?"

Phương Tri Ngu: "Được."

"Hay là tối nay tổ chức lễ cưới luôn đi?"

Phương Tri Ngu: "Không thành vấn đề."

Hạ Hành Châu: "..."

Phục thật.

Hạ Hành Châu bất đắc dĩ bật cười, cúi đầu hôn lên trán Phương Tri Ngu một cái, sau đó kéo chăn đắp lại cho y, tiện tay tắt đèn phòng.

"Ngủ ngon, cục cưng."

"Sao cũng được."

"... Ngủ đi."

Hai người ngủ một đêm ngon lành. Sáng sớm hôm sau Hạ Hành Châu trở về đoàn phim, hai ngày sau Phương Tri Ngu cũng quay lại Tân Thị.

Theo thời gian trôi, thời tiết dần ấm lên, tháng thai của em bé cũng lớn dần. Phương Tri Ngu bắt đầu làm việc tại nhà, rất nhiều việc đều giao cho Trần Tuấn xử lý thay.

《Lưỡi Gươm Thiên Tử》 quay mất bốn tháng. Khi Hạ Hành Châu đóng máy trở lại Tân Thị, Phương Tri Ngu đã gần tám tháng.

Hắn đứng trước mặt Phương Tri Ngu, muốn đưa tay ôm nhưng lại sợ không khống chế được sức lực, tay đưa ra mấy lần cũng không biết đặt ở đâu.

Cuối cùng vẫn là Phương Tri Ngu đưa tay ôm hắn, cười nói: "Em về rồi."

"Ừ." Hạ Hành Châu khẽ đáp.

Những ngày sau đó, ngoại trừ các công việc không thể điều chỉnh hoặc hủy bỏ, Hạ Hành Châu luôn ở bên cạnh Phương Tri Ngu.

Hai người cùng ở, cùng ăn, cùng ngủ. Chỉ cần có chút động tĩnh nhỏ cũng khiến người ba tương lai Hạ Hành Châu lo lắng thấp thỏm, cách vài hôm lại gọi điện cho Ngô Mẫn hỏi tình hình.

Đường Tu Tề vừa được nghỉ hè cũng qua đây, cộng thêm ông Hạ, một nhà bốn người và một con mèo nhỏ xoay quanh Phương Tri Ngu suốt ngày.

Phương Tri Ngu từ nhỏ đã độc lập, tiểu học đã biết tự chăm sóc bản thân, cũng đã quen với việc tự giải quyết hết mọi chuyện.

Sao cũng không ngờ đến gần 30 tuổi lại phải để ba người lớn tuổi chăm sóc mình.

Cảm giác được coi trọng như vậy khiến y thấy ấm áp lại có chút dở khóc dở cười, giống như mình thật sự nằm liệt giường, bên giường có bốn người con hiếu thảo vây quanh.

... Không đúng, là năm.

Còn có một con mèo nhỏ không biết nói, chỉ biết meo meo với y.

Tháng 7, bộ phim 《Chuyến đi kỳ diệu của thám tử》 mà Hạ Hành Châu quay ở Đôn Hoàng được công chiếu.

Trước đó cả nhà đã hẹn sau khi phim chiếu sẽ cùng ra rạp xem, nhưng với tình huống hiện tại của Phương Tri Ngu, không ai yên tâm để y ở nhà một mình, vì vậy dứt khoát tạm thời gác lại.

Trong lúc Hạ Hành Châu ở nhà, mỗi lần Phương Tri Ngu đi khám thai hắn đều đi cùng. Ngô Mẫn thấy sắc mặt hắn căng thẳng còn hơn cả Phương Tri Ngu, lần nào cũng phải an ủi hắn vài câu.

Xét đến những thay đổi cơ thể ở giai đoạn cuối thai kỳ, Hạ Hành Châu nhân dịp khám thai đã đặc biệt học từ Ngô Mẫn vài động tác massage đơn giản, mỗi ngày giúp Phương Tri Ngu xoa bóp hai chân, giảm bớt chứng phù nề khó chịu.

Chớp mắt đã đến giữa tháng 8.

Tháng 8 là lễ trao giải điện ảnh Warner. Nhờ 《Đào vong 2》, Hạ Hành Châu giành được giải Nam diễn viên chính xuất sắc nhất, lấy được chiếc cúp ảnh đế thứ hai trong sự nghiệp.

Khi ba chữ "Hạ Hành Châu" được MC xướng lên, cả khán phòng ồ lên, tiếng vỗ tay như sấm.

Hạ Hành Châu nhận cúp từ khách mời trao giải, đứng trước micro, hít sâu một hơi.

"Cảm ơn Warner, cảm ơn ban giám khảo, cũng cảm ơn tất cả mọi người trong đoàn làm phim Đào Vong 2..."

Hắn ôm chiếc cúp phát biểu cảm nghĩ. Trong lúc nói không khỏi nhớ tới quá trình quay phim, đôi mắt từ trong sáng dần trở nên ươn ướt.

Bài phát biểu không ngắn, từng câu từng chữ đều phát ra từ đáy lòng. Ngoài đạo diễn và ekip làm phim, cả những người hâm mộ luôn ủng hộ hắn cũng không bị bỏ sót.

Đến cuối cùng, Hạ Hành Châu dừng lại một chút rồi tiếp tục: "Cuối cùng, tôi còn muốn cảm ơn một người. Anh ấy là người vô cùng quan trọng trong cuộc đời tôi."

Những người có mặt dường như đã đoán được hắn định nói ai. Khán phòng vốn im lặng khi hắn phát biểu bắt đầu ăn ý "Ồ" lên một tiếng.

"Tôi muốn cảm ơn..." Hạ Hành Châu nhìn thẳng vào ống kính, "Người yêu của tôi, anh Phương Tri Ngu."

Lúc này Phương Tri Ngu đã gần tới ngày sinh nên không đến dự lễ trao giải, mà ở nhà xem phát sóng trực tiếp.

Nghe Hạ Hành Châu nhắc đến tên mình, y khá bất ngờ.

Khi Hạ Hành Châu quay 《Đào vong 2》, hai người còn chưa quen nhau, y không biết hắn muốn cảm ơn mình điều gì, ngay giây sau theo đã nghe Hạ Hành Châu nói tiếp...

"Nếu không phải người yêu tôi, anh Phương Tri Ngu không ngại cực khổ, đứng ra thay tôi kế thừa gia nghiệp, thì bây giờ tôi đã bị bắt rút khỏi giới giải trí để về tiếp quản công ty rồi."

Phương Tri Ngu: "..."

"Trên con đường theo đuổi ước mơ này, có anh ấy làm hậu thuẫn vững chắc, tôi mới có thể không sợ hãi mà chạy về phía trước, khám phá thêm nhiều nhân vật và kịch bản, dùng nhiều tác phẩm hơn để đáp lại tất cả những người ủng hộ tôi."

Phương Tri Ngu: "..."

Bên cạnh vang lên tiếng ba vị trưởng bối cố nhịn cười. Phương Tri Ngu nhắm mắt lại.

Nửa đêm hôm đó, Hạ Hành Châu vội vàng trở về từ tiệc ăn mừng của 《Đào vong 2》. Vừa vào nhà đã chạy thẳng lên lầu, nhưng lên tới nơi thì lại phát hiện cửa phòng bị khóa.

Hạ Hành Châu: "??"

Cuối tháng tám, trước ngày dự sinh một ngày.

Hai nhà Phương Hạ đều bước vào trạng thái chuẩn bị chiến đấu căng thẳng. Hạ Hành Châu lại càng căng thẳng đến mức cả đêm không ngủ.

Phương Trình dường như cũng cảm nhận được điều gì đó, bồn chồn đi vòng vòng trên sàn.

Ngày dự sinh, Phương Tri Ngu được đẩy vào phòng sinh, cả nhà lo lắng chờ bên ngoài phòng phẫu thuật.

Hạ Hành Châu nhìn chằm chằm đồng hồ, cảm giác thời gian như đứng lại, khiến hắn đứng không được, ngồi không yên, đi cũng không xong. Rõ ràng cảm thấy đã trôi qua rất lâu, nhưng nhìn lại mới thấy còn chưa đến mười phút.

Niềm vui sắp làm ba bị nỗi lo lắng và bất an thay thế. Hắn đứng trước cửa phòng phẫu thuật như một khúc gỗ, ngay cả khi ba mẹ bên cạnh gọi cũng không nghe thấy.

Cuối cùng, đèn phòng phẫu thuật đã sáng rất lâu kia cũng tắt.

Cánh cửa phòng phẫu thuật mở ra, một y tá bước ra.

"Chúc mừng, ba con bình an."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...