Phương Tri Ngu ngồi vắt chéo chân trên sofa, tay cầm tờ bài thi của Phương Đường, sắc mặt khó đoán.
Đứng trước mặt y là hai người một mèo: một Hạ Hành Châu, một Phương Đường, còn có một con mèo không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng thấy đồng bọn của mình (Phương Đường) bị phạt đứng nên cũng đứng theo - Phương Trình.
Không khí trong phòng khách có chút nặng nề. Dì giúp việc chăm sóc Phương Đường đứng bên cạnh định nói gì đó mấy lần, nhưng cuối cùng không dám lên tiếng, lẳng lặng lui sang một bên.
Hạ Hành Châu nhìn hoa văn trên thảm, lòng thầm tính toán xem nên mở lời thế nào để phá vỡ sự im lặng ngột ngạt này. Thế nhưng cứ nghĩ đến tờ bài thi ngữ văn chưa tới 70 điểm của Phương Đường, hắn lại nuốt ngược lời định nói vào trong.
Phương Đường cũng cúi đầu, bàn tay nhỏ vô thức nắm lấy góc áo, cái đầu nhỏ xoay chuyển cực nhanh nghĩ cách làm sao để dỗ papa nguôi giận.
Phương Trình tuy là mèo, cảm xúc không giống con người, nhưng dường như nó cũng cảm nhận được bầu không khí không ổn, ngồi xổm trên thảm không hề quậy phá.
Ánh mắt Phương Tri Ngu rời khỏi bài thi, chậm rãi đảo qua hai người một mèo trước mặt, cuối cùng dừng lại trên người Hạ Hành Châu.
"Hạ Hành Châu."
Giọng Phương Tri Ngu trầm hơn ngày thường, không chút lên xuống.
Hạ Hành Châu từng thấy dáng vẻ y dự họp ở công ty, tiếng gọi "Hạ Hành Châu" này nghe chẳng khác nào tiếng sếp điểm danh nhân viên trong cuộc họp.
Hạ Hành Châu giơ tay: "Có."
Phương Tri Ngu quơ quơ tờ bài thi trong tay: "Đây là kết quả em tự thân kèm cặp đấy à?"
"..." Hạ Hành Châu nhất thời nghẹn lời. Ngày thường có khéo ăn khéo nói đến đâu, lúc này hắn cũng chẳng thể phản bác.
Hắn vốn tưởng kèm một học sinh tiểu học rất dễ dàng, nhưng không ngờ thành tích ngữ văn của Phương Đường lại bết bát như thế. Chẳng trách trên mạng có nhiều phụ huynh lên cơn đau tim vì kèm con học bài.
Ngàn lời vạn ý cuối cùng chỉ có thể hóa thành một câu: "Lần sau em sẽ cố gắng."
"Lần sau con cũng sẽ cố gắng!" Phương Đường vội vàng phụ họa, "Papa đừng giận mà!"
Phương Trình: "Meo meo!"
Gần đây công việc của Phương Tri Ngu khá bận, dẫn đến y cũng có phần lơ là chuyện giáo dục con cái, không thể đổ hết lỗi lên đầu Hạ Hành Châu, chính y cũng phải có trách nhiệm.
Y đặt bài thi sang một bên, hỏi: "Đặt câu với cấu trúc nếu... thì..."
Hạ Hành Châu và Phương Đường im lặng nhìn nhau. Hạ Hành Châu đưa mắt ra hiệu, cô bé chỉ tay vào mình: "Papa đang hỏi con hả?"
Phương Tri Ngu gật đầu: "Đúng, hỏi con."
Phương Đường tỏ vẻ "chuyện này quá đơn giản", gương mặt đầy tự tin, mở miệng nói ngay: "Nếu papa hết giận thì con không cần bị phạt đứng nữa."
Phương Tri Ngu: "..."
Hạ Hành Châu suýt bật cười thành tiếng. Phương Tri Ngu lườm một cái, hắn vội vàng im bặt.
"Phương Yến Ninh."
Phương Tri Ngu gọi tên đầy đủ của con gái. Cô bé lập tức đứng thẳng lưng, dõng dạc đáp: "Có!"
"Câu đơn giản nhất." Phương Tri Ngu nói, "Đặt câu với vì... nên..."
Phương Đường không chút do dự: "Vì con học hành không đạt yêu cầu nên bị papa phạt đứng."
Phương Tri Ngu: "..."
Cũng phải nói là cô bé này quả thực rất biết cách lấy tài liệu ngay tại chỗ.
Thôi vậy, cứ từ từ dạy.
Phương Tri Ngu xoa trán, bảo dì giúp việc đang chờ bên cạnh đưa Phương Đường đi tắm trước, ngày mai cô bé còn phải đi học.
Phương Đường như được đại xá, reo lên một tiếng rồi lao tới ôm chầm lấy Phương Tri Ngu hôn một cái thật kêu, sau đó bế Phương Trình lên tung tăng chạy theo dì đi rửa mặt đánh răng.
Trong phòng khách chỉ còn lại Phương Tri Ngu và Hạ Hành Châu.
Hạ Hành Châu chỉ tay vào mình, cười nói: "Hay là để em đặt một câu nhé?"
Phương Tri Ngu buông tay đang day chân mày xuống, hất cằm về phía hắn: "Nói nghe thử xem."
Hạ Hành Châu chậm rãi nói: "Nếu sếp Phương nguôi giận thì đêm nay em không cần phải ngủ phòng cho khách."
Phương Tri Ngu: "..."
Hạ Hành Châu đi qua ngồi xuống cạnh y: "Thế nào? Có phải là rất giỏi không?"
Phương Tri Ngu cầm bài thi của Phương Trình đập vào người hắn: "Em tự xem đi."
Bài thi này Hạ Hành Châu đã xem qua từ lâu, hắn hứng thú đọc lại lần nữa rồi thản nhiên nói: "Đường Đường còn nhỏ, chuyện học hành không vội được. Hơn nữa anh xem, con giỏi toán lắm đó, thi toàn điểm tối đa, tính nhẩm cũng rất siêu."
Phương Tri Ngu liếc hắn một cái: "Sao em không nói luôn là con bé trượt patin nhanh đến mức cả lớp huấn luyện không ai đuổi kịp đi?"
"Anh nhắc em mới nhớ." Hạ Hành Châu tự hào nói: "Bé cưng của chúng ta chơi môn này thực sự rất đỉnh nha."
Bạn nhỏ Phương Đường bắt đầu chơi patin từ năm 3 tuổi, 4 tuổi đã tham gia giải trượt patin cho trẻ em cấp tỉnh và giành giải nhất, giờ xỏ giày vào là lướt đi như gắn Phong Hỏa Luân* vậy.
(*) Hai cái bánh xe lửa, pháp bảo của Na Tra í
Nhắc đến đây, Hạ Hành Châu lại nghĩ tới một chuyện: "Hôm qua Đường Đường nói với em là muốn học ván trượt, em đang tính đăng ký cho con học, anh thấy sao?"
Phương Tri Ngu không phản đối: "Con thích là được, em cứ sắp xếp đi."
Y cũng không ngăn cản con cái phát triển các môn năng khiếu mà nó thích, ngược lại còn rất ủng hộ. Nhưng việc nào ra việc đó, học hành vẫn phải theo kịp.
Y quyết định dành nhiều thời gian hơn cho việc giáo dục Phương Đường, mỗi ngày sau khi đi làm về sẽ tự thân kèm cặp bài vở cho bé.
Dưới sự phụ đạo của Phương Tri Ngu, thành tích ngữ văn của Phương Đường tăng vọt, đến kỳ thi cuối kỳ đã có thể đạt được 95 điểm.
Cô bé tiến bộ thần tốc, nhiều lần được giáo viên điểm danh khen ngợi, kêu em phát biểu cảm nghĩ trước lớp.
Bạn nhỏ Phương Đường đứng trên bục giảng, tự tin nói: "Vậy để em đặt một câu cho cả lớp nghe nhé!"
"?"
Cô giáo còn chưa hiểu tại sao đột nhiên lại muốn đặt câu, thì đã nghe Phương Đường nói: "Vì papa của em siêu siêu lợi hại nên em mới trò giỏi hơn thầy!"
Cô giáo: "..."
Phương Đường nói xong thì tự mình dẫn đầu vỗ tay. Các bạn học phía dưới tuy không hiểu "trò giỏi hơn thầy" nghĩa là gì, nhưng hiểu hành động vỗ tay của cô bé, thế là cũng "bạch bạch bạch" vỗ tay theo.
Tiếng vỗ tay vang dội như sấm dậy khắp phòng học, Phương Đường hơi cúi người chào cả lớp.
Đây là cô bé học được trên TV, mỗi lần ba của em phát biểu nhận giải xong đều làm như vậy.
Cô nhóc mới 6 tuổi, mái tóc mềm mại buộc thành bím nhỏ, lúc cúi đầu đuôi tóc cứ lắc qua lắc lại, trông cực kỳ đáng yêu.
Cô giáo cũng bị sự đáng yêu này làm cho tan chảy, không nhịn được mà nở nụ cười, khen ngợi em vài câu rồi nói: "Học kỳ sau cũng phải tiếp tục cố gắng nhé."
Phương Đường gật đầu thật mạnh: "Dạ!"
Từ trường học trở về, Phương Đường trầm tư suy nghĩ xem học kỳ sau mình nên cố gắng như thế nào, vì học lực của em vốn đã nhất nhì trong lớp rồi.
Em đem vấn đề này đi nói với hai người ba. Phương Tri Ngu xoa đầu em, nói: "Con đã rất giỏi rồi, không cần phải tạo quá nhiều áp lực cho mình."
Hạ Hành Châu cũng đồng tình gật đầu, nhưng Phương Đường vẫn cảm thấy mình nên nỗ lực thêm chút nữa.
Thế là sau ba ngày khổ công suy nghĩ, cô bé quyết định học kỳ tới sẽ tranh cử chức lớp trưởng.
Phương Tri Ngu nghe vậy thì khá bất ngờ.
Tính cách Phương Đường giống Hạ Hành Châu, tự do tự tại, không thích bị gò bó.
"Con chắc chứ?" Y hỏi cô bé, "Làm lớp trưởng phải làm rất nhiều việc, cần giúp cô giáo quản lý chuyện trong lớp, giữ gìn trật tự, phải tuân thủ nội quy trường học để làm gương cho các bạn khác, phải quan tâm yêu thương bạn bè nữa."
Phương Đường gật đầu thật mạnh: "Con chắc chắn!"
"Vậy chúc con thành công trước nhé." Phương Tri Ngu mỉm cười, đưa tay cụng tay với em, "Cố lên."
Phương Đường: "Dạ!"
Phương Tri Ngu kể chuyện này cho Hạ Hành Châu đang chụp tạp chí ở nơi khác. Hạ Hành Châu nghe xong thì "ồ" một tiếng: "Nhà mình sắp có thêm một thành viên ban lãnh đạo sao? Đây là chuyện lớn nha! Để em nghĩ xem nên chúc mừng thế nào."
"Chuyện của học kỳ sau mà." Phương Tri Ngu nói, "Em không thấy chúc mừng bây giờ là quá sớm à?"
"Không sớm đâu, chuẩn bị quà cũng mất thời gian mà? Nghỉ đông hơn một tháng thoắt cái là hết thôi." Hạ Hành Châu nói năng hùng hồn, "Cũng không thể qua loa với bé cưng nhà mình được, anh đã nghĩ ra tặng gì chưa?"
Phương Tri Ngu: "Tặng một chiếc ván trượt mới đi."
"Chậc." Hạ Hành Châu cười khẽ, ghé sát vào màn hình trêu chọc: "Đến quà mà anh cũng nghĩ xong rồi, còn nói là chúc mừng quá sớm, không sợ lỡ như con không đắc cử sao?"
"Không được cũng không sao."
Phương Tri Ngu nhìn sang Phương Đường đang chơi với Phương Trình, đáy mắt hiện lên ý cười: "Quan trọng là tham gia, con bé có ý tưởng này đã là rất tốt rồi."
Hạ Hành Châu cũng tán đồng: "Đúng vậy."
Bạn nhỏ Phương Đường không hề biết hai người ba đang chuẩn bị quà cho mình, em lấy Phương Trình làm bạn diễn để bắt đầu tập dượt bài phát biểu tranh cử.
Phương Trình nghe không hiểu gì, suốt buổi trưng ra vẻ mặt "?", thỉnh thoảng lại meo meo vài tiếng, thấy chán định bỏ chạy thì lại bị Phương Đường ôm kéo lại.
Học kỳ mới bắt đầu, lớp của Phương Đường tổ chức bầu lại ban cán sự.
Phương Đường tích cực phát biểu tranh cử chức lớp trưởng, cùng tranh cử với em còn có một bạn nam trong lớp.
Nhờ tính tình cởi mở và học lực tốt, quan hệ với bạn bè trong lớp đều ổn nên hai phần ba các bạn trong lớp đều bỏ phiếu cho Phương Đường, giúp em thành công giành được chiếc ghế lớp trưởng với số phiếu áp đảo.
Bạn nam tranh cử cùng sau khi thất bại thì mếu máo khóc ngay tại chỗ.
Phương Đường nhớ tới lời papa dặn làm lớp trưởng phải quan tâm giúp đỡ bạn bè, thế là vừa nhậm chức đã gánh vác trách nhiệm ngay.
Em đi đến bên cạnh bạn nam, vỗ mạnh vào vai bạn, nói: "Bạn đừng khóc nữa, có chuyện gì buồn cứ nói với mình, mình là lớp trưởng, mình sẽ giúp bạn!"
Bạn nam: "..."
Hai giây sau, cậu bé càng khóc to hơn.
Phương Đường: "?"
Phương Đường chẳng hiểu gì, nhưng điều này cũng không ảnh hưởng đến niềm vui của em.
Về đến nhà, em lập tức chia sẻ niềm vui đắc cử lớp trưởng cho Phương Tri Ngu và Hạ Hành Châu.
Chiếc ván trượt Phương Tri Ngu đặt làm riêng cũng đã về tới, trên ván có khắc ba chữ "Phương Yến Ninh", là món quà dành riêng cho cô bé.
Ván trượt phối màu đen đỏ cực ngầu, Phương Đường vừa nhìn thấy mắt đã sáng rực, ôm lấy ván trượt hô to ba lần: "Con yêu papa nhất!"
Sau khi nhận ván trượt mới, việc đầu tiên Phương Đường làm là vội vã kéo hai người ba ra đường chạy sau vườn để thử tay nghề.
Đường chạy này là do Hạ Hành Châu đặc biệt cho người xây để em chơi patin.
Phương Đường học ván trượt chưa lâu nhưng bắt nhịp rất nhanh, trượt trên đất bằng vô cùng mượt.
Em đạp trên chiếc ván trượt yêu thích do papa tặng, tự do lướt đi trên đường chạy, gió đêm thổi tung mái tóc em, dáng vẻ tự do tự tại không chút gò bó, mà Phương Trình cũng chạy nhanh như bay bám sát bên cạnh.
Phương Tri Ngu và Hạ Hành Châu đứng cách đó không xa, dõi theo bóng dáng hai đứa nhỏ, rồi nhìn nhau mỉm cười.
______
Tác giả nói còn ngoại truyện If về Sếp Hạ nhỏ x Trợ lý Phương nữa nhưng lâu rồi không thấy cập nhật, vì vậy tuôi cũng xin end bộ này tại đây. Cảm ơn quý vị!
