Lần đầu tiên ôm bạn nhỏ Phương Đường, Phương Tri Ngu cảm thấy thật thần kỳ.
Một sinh mệnh nhỏ đến từ bụng mình, ôm vào trong ngực cảm giác mềm như bông, thật sự là hệt như kẹo bông gòn.
Y ôm Phương Đường mà hai tay cứng đờ, lần đầu tiên có cảm giác chân tay luống cuống như vậy.
Em bé thật sự quá nhỏ, quá yếu ớt, chỉ cần hơi mạnh tay một chút cũng lo sẽ làm em bị thương.
Nhưng dường như bạn nhỏ có cảm giác dựa dẫm và yêu thích y bẩm sinh, vừa vào trong lồng ngực y lập tức cong mắt nở nụ cười. Hạ Hành Châu ở bên cạnh nhìn thấy, kích động nói: "Con cười kìa! Có phải nó biết chúng ta là ba không?"
"Bé con mới mấy ngày tuổi thôi, vẫn chưa biết ai với ai đâu." Phương Lam cười nói, "Phản ứng cơ thể thôi."
Phương Tri Ngu nhẹ nhàng chạm vào mặt Phương Đường, xúc cảm mềm mại làm tim y cũng mềm theo, thấp giọng dịu dàng gọi một tiếng bé cưng.
Trẻ sơ sinh tương đối yếu ớt, cách sinh của bạn nhỏ Phương Đường lại khá đặc biệt, phải ở bệnh viện theo dõi hơn nửa tháng mới được đón về nhà.
Được một tháng, bạn nhỏ đỏ hỏn giờ đã trở nên trắng như tuyết, khuôn mặt và mắt mày đều rất giống Phương Tri Ngu, mũi thì giống Hạ Hành Châu, gom đủ ưu thế của hai người ba.
Phương Trình vô cùng tò mò về thành viên mới của gia đình, lúc nhìn thấy người lớn bế bé sẽ đi theo đảo quanh bên chân họ, cực kỳ muốn đến gần quan sát.
Lúc bạn nhỏ được đặt lên giường em bé, nó sẽ nhón chân ghé vào mép giường mà nhìn, trong đôi mắt tròn xoe lại xuất hiện cảm giác như đang tò mò.
Lúc bà vú cho bạn nhỏ uống sữa, Phương Trình cũng sẽ đứng bên cạnh nghiêng đầu canh chừng, bất ngờ là không hề giành bình sữa.
Khi bạn nhỏ nằm trên đệm, nó cũng sẽ nằm ngửa ở bên cạnh, thỉnh thoảng lại nghiêng đầu nhìn một cái.
Phương Trình sáu ký, hơn nữa bộ lông dài bung xoã, nhìn còn lớn hơn Phương Đường hai tháng cả một vòng. Nó tò mò dùng chính phần đệm mềm của mình vỗ vỗ gan bàn chân của bạn nhỏ.
Bạn nhỏ Phương Đường cười rộ lên, hai chân đạp đạp, Phương Trình lập tức thu tay lại, cảnh giác nhìn đứa bé loài người, xác nhận không có uy h**p lại thò lại gần thử dùng đệm mềm của mình khảy cái chân nhỏ của đứa bé.
Phương Tri Ngu trở về, vừa lúc thấy hình ảnh như vậy, lập tức móc điện thoại ra quay video lại.
Tháng thứ năm, bạn nhỏ Phương Đường đã biết lật người, lần đầu tiên lật suýt nữa đè lên Phương Trình bên cạnh, làm mèo con đang ngủ trong tư thế hình chữ X sợ tới mức nhảy dựng.
Sau khi đã quen với mèo con lông xù, Phương Đường sẽ vươn tay nhỏ sờ bộ lông mềm mại của Phương Trình. Thỉnh thoảng chụp lấy cái đuôi hay lỗ tai của nó, mèo con cũng không tức giận, một người một mèo chung sống vô cùng hài hòa.
Tháng thứ bảy, bạn nhỏ Phương Đường bắt đầu học bò. Ban đầu chỉ bò thật chậm, ra sức tiến về phía trước.
Hình như Phương Trình chê bé bò quá quá chậm, đứng phía sau dùng đầu ủi một cái, thế là bạn nhỏ té chổng vó xuống đệm mềm, vẻ mặt mờ mịt.
Hạ Hành Châu thấy thế, đầu tiên là bật cười, sau đó bộ làm tịch giáo dục Phương Trình: "Này này này! Làm anh trai sao có thể đẩy em gái như thế chứ? Còn không mau bế em lên."
"?" Phương Trình ngồi xổm bên cạnh Phương Đường, mặt cũng mờ mịt nốt.
Phương Tri Ngu buồn cười, đi tới giúp Phương Đường trở mình lại, cho bé tiếp tục học bò.
Tháng thứ chín, bạn nhỏ Phương Đường đã có thể bò lăng xăng dưới đất. Nhờ công Phương Trình dạy dỗ, cách bé bò không phải dùng đầu gối, mà là dùng tứ chi.
Phương Tri Ngu cùng Hạ Hành Châu nhìn bé tứ chi chấm đất, nhanh nhẹn đuổi theo Phương Trình chạy khắp nhà, cảm thấy cạn lời cứng họng.
"Em có dự cảm không tốt lắm..." Hạ Hành Châu đỡ trán cười khổ.
Phương Tri Ngu im lặng hai giây, tiếp lời hắn: "Giống như đang xem tinh tinh tiến hoá thành con người..."
Vừa dứt lời, Phương Trình xẹt qua chân họ, phía sau là bạn nhỏ Phương Đường bò bằng tứ chi, lúc đi ngang qua còn dẫm lên chân hai người.
Phương Tri Ngu: "..."
Hạ Hành Châu đuổi theo, một tay bế Phương Đường lên, dỗ dành: "Được rồi cục cưng à, hôm nay bò như thế thôi, ba đưa con đi..."
"Oa oa oa..."
Bạn nhỏ Phương Đường vùng vẫy, vừa giãy vừa khóc to.
Phương Trình thấy bạn mình bị bắt thì đạp phanh cấp tốc, quay đầu lại, bám ống quần Hạ Hành Châu kêu meo meo liên tục.
Hạ Hành Châu: "..."
Sức lực của bạn nhỏ chín tháng không hề nhỏ, nắm tay nhỏ múa may lung tung đấm trúng Hạ Hành Châu hai cái, làm hắn có cảm giác như mình đang bắt cóc con nít vậy.
Hơn nữa trên đùi còn có một con mèo đang sử dụng meo quyền với hắn.
Hạ Hành Châu bắt lấy cái tay đang xằng bậy của Phương Đường: "Đánh vào đâu đó? Mặt của ba con đáng giá lắm biết không?"
Phương Đường: "Oa oa oa!"
Phương Trình: "Meo meo meo!"
Bà vú chăm sóc Phương Đường thấy thế thì muốn tiến lên giúp dỗ bé, Phương Tri Ngu duỗi tay ngăn bà lại, đi qua bế Phương Đường từ tay Hạ Hành Châu, đặt bé xuống đất.
Bạn nhỏ vừa chạm đất lập tức duỗi tay bắt Phương Trình. Phương Trình nhảy lên né tránh. Phương Đường thấy thế cười ha ha, dùng hết tứ chi đuổi theo nó.
Vì thế một người một mèo lại bắt đầu bò lung tung khắp nhà.
Hạ Hành Châu nhìn một lát, dứt khoát lấy điện thoại ra quay lại, rồi gửi vào nhóm gia đình cho Phương Lam và Đường Tu Tề ở thành phố A xa xôi xem.
Rất nhanh hai vị trưởng bối đã trả lời tin nhắn, ai cũng khen Phương Đường hoạt bát, khen Phương Trình chăm rất tốt.
Phương Tri Ngu và Hạ Hành Châu liếc nhìn nhau, nghĩ thầm đúng là chăm rất tốt, nhưng cảm giác thật sự quá giống tinh tinh tiến hóa thành con người.
May mà giai đoạn tinh tinh tiến hóa cũng không dài. Không lâu sau, bạn nhỏ Phương Đường đã bước vào giai đoạn tập tễnh học đi, từ sử dụng tứ chi biến thành ngồi xe tập đi đuổi theo Phương Trình.
Phương Trình đã quen với việc đứa bé loài người tứ chi chấm đất đuổi theo phía sau mình, vì vậy vô cùng ngạc nhiên với sự xuất hiện của chiếc xe tập đi, tò mò mà xoay quanh xe tập đi vài vòng. Phát hiện cái chuông trên xe sẽ vang, nó không khỏi hứng thú đưa móng vuốt khều khều.
Tiếng chuông tràn ngập phòng khách, kèm theo đó là tiếng bạn nhỏ Phương Đường cười ha ha.
Lúc bạn nhỏ Phương Đường bắt đầu học nói chuyện, Hạ Hành Châu đang ở trong đoàn quay phim. Nhìn thấy Phương Đường trong video bập bẹ kêu ra hai chữ "papa", hắn sửng sốt một hồi lâu mới hỏi: "Là đang kêu ba sao?"
"Papa!" Phương Đường lại hô một tiếng, không biết là đang kêu Phương Tri Ngu hay Hạ Hành Châu. Nhưng hai người đều không thèm để ý, bạn nhỏ đang bi bô tập nói, có thể nói ra đã là chuyện tốt rồi.
Thời gian trôi nhanh như nước chảy, nháy mắt Phương Đường đã biết chạy. Em bắt đầu không thỏa mãn với việc rượt đuổi Phương Trình trong phòng khách, một người một mèo liên tục chiến đấu ở các chiến trường bên ngoài sân vườn.
Vì cho bạn nhỏ và mèo con đủ không gian vui chơi, Phương Tri Ngu xây một công viên trò chơi loại nhỏ ở bãi đất trống phía sau trang viên, ngày nào cũng có thể nhìn thấy hai bóng dáng nho nhỏ nhảy nhót bên trong.
Năng lượng của trẻ con loài người là vô hạn, mèo con cũng vậy. Phương Tri Ngu cảm thán may mà có vú nuôi chăm sóc, nếu không y thật sự không thể đối phó với hai nhóc giặc non này sau một ngày làm việc.
Bạn nhỏ Phương Đường trông giống Phương Tri Ngu, nhưng tính cách lại chẳng khác gì Hạ Hành Châu, đi nhà trẻ chưa được mấy ngày đã đánh nhau với bạn cùng lớp, thuận lợi bước lên ngai vàng chị đại lớp học.
Sau khi Phương Đường đi nhà trẻ, Phương Tri Ngu tập trung vào lại công việc. Mà để đồng hành cùng quá trình trưởng thành của bạn nhỏ Phương Đường, Hạ Hành Châu đã giảm bớt lượng công việc. Chỉ cần ở nhà, hắn sẽ ôm bạn nhỏ kể chuyện cổ tích, bồi dưỡng năng khiếu, kèm cặp nhóc tì làm bài tập.
Ban đầu cũng không có gì không đúng, Phương Tri Ngu cũng rất yên tâm. Cho đến khi lên lớp 1, bạn nhỏ Phương Đường làm bài tập nhìn hình đặt câu chẳng ra sao cả.
Nhìn dấu chấm hỏi to tướng trong lời nhận xét của giáo viên, hắn mới như bừng tỉnh.
Hồi còn đi học, một bài viết văn 60 điểm, Hạ Hành Châu chỉ lấy được 20 điểm.
Phương Tri Ngu: "..."
Chậc, vẫn nên để mình làm thì hơn.
