Chuyện Không Thể Tin

Chương 12



Tôi theo cô lên lầu hai. Cô mở cửa phòng Lâm Tự Nhiên, trong đó không có ai.

“Cô nhớ ra rồi, thằng bé sang nhà hàng xóm rồi, cháu đợi một chút nhé, có thể xem sách của nó, để cô đi gọi nó.”

Cô vừa rẽ trái sau khi xuống cầu thang, mà đó đâu phải hướng ra cửa chính. Lâm Tự Nhiên thực ra đang ở trong một căn phòng nào đó ở tầng một. Cô chỉ không muốn để tôi ngồi trong phòng khách, sợ tôi thấy điều gì không hay.

Tôi quan sát phòng của Lâm Tự Nhiên. Sạch sẽ, ngăn nắp. Tài liệu trên kệ sách còn nhiều hơn tiểu thuyết của tôi. Bên cạnh bàn học có một cái thùng, bên trong toàn đề thi dày cộp. Một chồng đã làm, một chồng còn trắng. Trên tường dán thời gian biểu: dậy lúc 5 giờ sáng, ngủ lúc 11 giờ rưỡi. Chắc là nửa đêm mới ngủ được. Mỗi ngày ngủ có 5 tiếng, không kiệt sức mới lạ. Lỡ mà hôm nào mất ngủ, chắc thức trắng luôn.

Trên tủ đầu giường đặt một bức ảnh. Một bé trai nhỏ, một thiếu niên lớn hơn chút. Đứa nhỏ giống Lâm Tự Nhiên hơn. Người còn lại chắc là anh trai cậu ấy.

Cửa mở, Lâm Tự Nhiên bước vào.

“Sao cậu lại đến đây?”

Cậu ấy mặc áo khoác dài tay, môi hơi nhợt nhạt. Tôi bỗng nhớ hôm ở khu vui chơi, cậu ấy rất sợ bóng tối. Ánh mắt tôi dừng lại nơi cổ tay lộ ra vết bầm tím.

Tôi lập tức không biết nên nói gì, đành vẫy tay chào: “Hi.”

“Ra ngoài chơi không?”

“Có muốn đi phiêu lưu cùng Dora không?”

Chúng tôi giả vờ đeo ba lô, cùng nhau ra khỏi nhà.

Đến cổng thì gặp Dư Vi và Thời Tự, Lâm Tự Nhiên hơi ngạc nhiên. Chúng tôi đi thẳng đến nhà Thời Tự. Ba mẹ cậu ấy không có ở nhà, rất tiện.

Suốt đường đi Lâm Tự Nhiên không nói lời nào, mặt không cảm xúc, tựa đầu vào cửa sổ xe. Bình tĩnh đến đáng sợ. Mặt trời nhỏ ấm áp giờ thành nấm u ám rồi.

Xe dừng bên đường. Thời Tự sống trong khu biệt thự lớn, tôi cảm giác mình có thể chạy trong đó suốt hai ngày. Ông quản gia lau nước mắt: “Đây là lần đầu tiên thiếu gia dẫn bạn về nhà.”

Vừa vào nhà, Dư Vi đã bắt đầu ra tay.

“Cởi áo ra.”

“Cậu làm gì thế?” Lâm Tự Nhiên lập tức lùi xa ba mét.

“Thôi bỏ đi.” Tôi ngăn Dư Vi lại. Phòng ở tầng một nhà họ Lâm rốt cuộc có gì, tôi cũng không dám nghĩ. Nếu Lâm Tự Nhiên không muốn nói, chúng tôi cũng không nên ép.

Tôi gọi cậu ấy ra ngoài, chỉ là để hỏi rõ chuyện gian lận kia thôi. Vừa định mở miệng thì cậu ấy nói: “Tôi đói rồi, có gì ăn không?”

Thời Tự tìm bánh mì cho cậu ấy. Chờ cậu ấy ăn xong, tôi định hỏi tiếp… thì cậu ấy đã nằm bò lên sofa ngủ mất rồi.

Ba chúng tôi bắt đầu chơi bài. Vì thiếu một người nên không chơi mạt chược được. Chơi vài ván thì dì Lưu đem trái cây đến. Ăn xong trái cây, dì lại mang nước uống. Dì vốn chỉ định liếc nhìn Lâm Tự Nhiên nằm trên sofa một chút.

“Thiếu gia, hình như bạn của cậu bị sốt rồi.”

“Hả?” Thời Tự quay sang tôi: “Cậu bị sốt à?” Lại hỏi Dư Vi: “Cậu bị à?”

Dì Lưu: “Là người trên sofa kia.”

“…”

“Sốt… sốt lâu chưa ạ?”

Dì Lưu: “Cái đó thì không biết, nhìn có vẻ cũng được một lúc rồi.”

Thời Tự gọi bác sĩ gia đình đến. Lâm Tự Nhiên nằm trong phòng khách để truyền nước, bác sĩ còn bôi thuốc cho cậu.

“Thiếu gia, giữa trưa gọi tôi đến, chỉ vì chuyện này à?”

Thời Tự: “…Nặng lắm không?”

“Bị thương cũ nhiều, sốt là do vết thương bị viêm.”

Khi Lâm Tự Nhiên tỉnh dậy, Thời Tự và Dư Vi đã bị dán đầy giấy nhớ lên mặt.

Dư Vi tuyệt vọng: “Trí nhớ tốt thật, cậu còn học thuộc cả bài luôn hả?”

Thời Tự nhìn Lâm Tự Nhiên: “Tỉnh rồi à, lên chơi mạt chược đi.”

Lâm Tự Nhiên: “Tôi đói.”

“…”

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...