Chuyện Không Thể Tin

Chương 13



Cuối cùng đợi cậu ấy ăn xong, tôi mới bắt đầu hỏi chuyện chính.

“Tôi tin cậu không gian lận. Rốt cuộc ai hại cậu? Học trò của Conan như tôi có thể giúp cậu tra ra sự thật.”

Cậu ấy ngơ ngác nhìn tôi: “Ai hại tôi cơ?”

Để tăng độ tin cậy, tôi nhấn mạnh: “Bọn tôi đều tin cậu.”

Lâm Tự Nhiên: “Đã bảo là đừng đọc tiểu thuyết nhiều quá, cậu lại không nghe.”

Tôi: ?

“Không ai hại tôi cả, tôi gian lận đấy.”

“Sao có thể chứ?”

“Sao lại không thể, Hứa Tuế An, cậu là học thần, tôi thì không. Những giới hạn trói buộc cậu, đối với tôi là cao không với tới. Chênh lệch một hai điểm, tôi còn có thể cố gắng đuổi kịp. Nhưng bài thi tháng trước, cậu hơn tôi đến 35 điểm, ngoài gian lận, tôi không còn cách nào khác.”

Thời Tự lặng lẽ ngồi xuống cạnh Dư Vi: “Cậu nói vậy khiến hai đứa học dốt bọn tôi sống sao đây?”

Dư Vi lập tức chuyển sang ngồi cạnh tôi: “Tôi không dốt, cậu mới dốt.”

Thực ra tôi muốn giải thích, chẳng có giới hạn nào cả, chỉ là cậu ép bản thân quá mức thôi. Cứ học như điên như vậy, ngược lại sẽ phản tác dụng. Nhưng nghĩ đến ba mẹ cậu ấy, tôi lại im lặng.

“Cậu có biết không, cậu rất giống một người.” – Cậu lại nói.

Anh trai cậu ấy.

“Anh tôi là thần đồng, ngày nào cũng mệt mỏi vì ba mẹ bắt học đủ thứ. Anh ấy thích nấu ăn cho tôi, nấu rất dở, nhưng đối xử với tôi rất tốt, hay mua đồ ăn ngon cho tôi, còn để dành sô cô la thưởng vô địch cho tôi. Ngày anh ấy chết, đã hứa với tôi là làm xong bài sẽ chơi cùng tôi. Vì thế anh ấy làm bài bên bàn học, tôi ngồi dưới đất đọc truyện tranh, chờ anh ấy. Trước khi lao ra ban công, anh ấy nhìn tôi một cái, tôi hỏi… làm xong bài chưa? Rồi anh ấy biến mất.”

Tôi thấy đau lòng: “Lâm Tự Nhiên, tôi…”

“Có lẽ hôm đó, tôi không nên đọc truyện tranh trước mặt anh ấy. Hứa Tuế An, cậu và anh tôi đều là thiên tài, còn tôi thì không. Cậu mãi mãi không hiểu được tôi đã cố gắng thế nào, càng không hiểu tôi đã mệt mỏi ra sao. Thỉnh thoảng tôi thật sự rất ghét cậu, cậu vừa có thể giữ thành tích xuất sắc, vừa có thể chơi đùa thoải mái, ba mẹ cậu cũng không ép buộc cậu phải cố gắng!”

Thời Tự đột nhiên bật dậy: “Này này, quá đáng rồi đấy anh bạn. Tâm trạng cậu không tốt tôi hiểu, nhưng chuyện này liên quan gì đến cô ấy?”

Tôi chớp mắt, bình tĩnh nói: “Cậu nói cậu ghét tôi à?”

Cậu ấy không đáp.

“Lâm Tự Nhiên…”

“Tôi cũng ghét cậu!”

“Sợ gì ai chứ?”

Cậu ấy chỉ thấy tôi học giỏi. Vì cậu chưa từng thấy lúc tôi lười. Từ nhỏ tôi đã không thích làm bài tập, suốt ngày bị thầy cô giữ lại. Tôi học nhanh thật, nhưng không kiên nhẫn, dễ mất tập trung. Rất khó để tôi kiên trì làm xong một việc. Một người thiếu nhẫn nại thì sau này khó làm nên chuyện lớn. Tôi làm việc được nửa chừng là lại bỏ đi chơi, ai mà dám dùng tôi chứ?

Ở phòng thi ngồi yên một tiếng rưỡi là tôi phát điên rồi. Dài dòng quá!

Tôi xách ba lô định về.

Dư Vi: “Giờ cậu đi luôn à?”

“Chứ sao nữa? Nhìn thấy cậu ta là bực.”

Chợt thấy cuốn sổ ghi chép trên sofa. Hừ, tôi còn tốt bụng ghi bài giúp cậu ta. Sợ cậu ấy biết tôi phát hiện ra bí mật, còn mua hẳn cuốn mới. Giờ tôi nhét lại vào túi. Bà đây chưa bao giờ ghi chép gì hết! Đến chó tôi còn không thèm cho, chứ nói gì đến cậu ta.

Về đến nhà, tôi đổi ảnh đại diện WeChat về Chibi Maruko-chan. Thứ gì đâu không!

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...