Thứ hai trở lại trường, ban đầu tôi định đổi chỗ ngồi. Nhưng lại nghĩ: Tại sao tôi phải làm vậy? Thế là tôi kéo bàn của Lâm Tự Nhiên đi luôn. Khi cậu ấy đến, chỗ ngồi đã trống trơn. Cậu ấy đứng rất lâu ở khoảng trống đó. Tôi không nói gì. Thậm chí đầu cũng không ngẩng lên!
Đột nhiên, cậu ấy đặt một túi giấy lên bàn tôi. Tôi không động đậy. Lại đặt thêm một hộp bánh nhỏ lên. Tôi vẫn không động đậy. Cuối cùng là một cốc trà sữa.
“Xin lỗi. Hôm đó tôi không cố ý, đầu óc mụ mị, toàn nói lời khó nghe. Tôi không hề ghét cậu một chút nào.”
Cuối cùng tôi cũng liếc cậu ấy một cái: “Ồ. Tớ thực sự không ghét cậu, cậu giống anh trai tớ. Anh ấy trong lòng tớ là người thiêng liêng không thể xâm phạm, cậu cũng vậy.”
Tôi lại ngước mắt lên lần nữa: “Liên quan gì đến tôi?”
“Xin lỗi mà, đừng giận tớ nữa.”
“Tôi đâu có giận.”
Giận chỉ khiến mình khó chịu thôi, tôi không thèm giận.
Cậu ấy rõ ràng không tin, cẩn thận hỏi: “Vậy tớ có thể… kéo bàn về lại không?”
Tôi gật đầu. Nhân lúc cậu ấy đi, tôi mở túi giấy ra xem rồi nhanh chóng nhét lại vào. Là cuốn tiểu thuyết bản đặc biệt có chữ ký mà tôi gần đây rất muốn mua.
Khi Lâm Tự Nhiên định ghép bàn lại với tôi, tôi dùng sách giáo khoa chắn giữa hai bàn. Chừa ra một khe nhỏ. Cậu ấy nhìn tôi đầy khó hiểu.
“Tôi nói là không giận, nhưng đâu có nói là không còn trách cậu. Bây giờ vẫn đang trong thời kỳ chiến tranh lạnh.”
Cậu ấy có vẻ khó mà hiểu nổi suy nghĩ của tôi, nhíu mày suy nghĩ rất lâu. Lâu đến mức tôi cắm ống hút, ăn một miếng bánh rồi nhét cuốn tiểu thuyết vào ngăn bàn. Cuối cùng, cậu ấy dường như hiểu hiểu mà gật đầu.
Lâm Tự Nhiên bị bãi nhiệm hết mọi chức vụ. Nhưng cậu ấy vẫn như trước. Cúi người giúp bạn nhặt bút, đi vài bước lại đỡ giá sách sắp đổ trên bàn bên cạnh. Có bạn hỏi bài, cậu ấy cũng cúi xuống giảng vài câu. Cuối cùng còn bước lên bục giảng lau bảng. Tuy dính vào chuyện gian lận, nhưng trong lớp chẳng ai nhắc đến chuyện đó. Mọi người đối xử với cậu ấy như thường. Tôi chợt nhớ ra cô chủ nhiệm bảo tôi tạm thay làm lớp trưởng. Tôi là ai chứ? Thùng rác đổ tôi còn lười nhặt. Thôi, giả vờ không biết là được rồi.
Lâm Tự Nhiên đối xử với tôi ân cần hơn hẳn. Mỗi ngày trên bàn tôi đều xuất hiện một túi quà nhỏ tinh xảo. Bên trong là đủ loại thứ khác nhau. Hôm trước là đồ ăn vặt, hôm qua là kẹp tóc, hôm nay là một mô hình nhỏ. Ngày nào cũng có bất ngờ. Tôi vẫn không có phản ứng gì, chỉ tò mò xem cậu ấy có thể kiên trì bao lâu. Tôi rất để bụng mấy chuyện nhỏ nhặt đấy.
Đến ngày thứ mười, cậu ấy căng thẳng hỏi tôi: “Từ Tuế An, cậu vẫn chưa tha thứ cho tớ à?”
“Sao vậy?”
“Hôm qua anh tớ về báo mộng, nói là nếu tớ không sửa lỗi nghiêm túc, anh ấy sẽ đưa tớ đi theo.”
“…”
Ngày thứ mười một, cậu ấy tặng vòng tay. Cứ thế, kéo dài nửa tháng. Sáng hôm đó, cậu ấy phát hiện ra giữa hai cái bàn không còn khe hở nữa.
“Cậu…” – Cậu ấy có vẻ không tin nổi.
“Ừ.” – Tôi gật đầu.
Cậu ấy lại ngập ngừng: “Thật ra cậu không cần miễn cưỡng bản thân đâu, lỗi là do tớ.”
Tôi nhìn cậu ấy: “Tối qua tôi cũng mơ thấy anh cậu đấy.”
“Hả?”
“Anh ấy nói với tôi: “Em trai tôi là một đứa trẻ ngoan, thay nó xin lỗi em, em đừng trách nó nữa”.”
