Chuyện Không Thể Tin

Chương 18



Tôi và Lâm Tự Nhiên viết một bài luận ba vạn chữ “Luận về tác hại của tin đồn t*nh d*c với con gái”, gửi lên văn phòng hiệu trưởng.

Tôi nói, cậu ấy viết.

Lâm Tự Nhiên: “Từ từ từ từ, câu trước là gì ấy nhỉ?”

Cuối cùng ký tên ba người: Hứa Tuế An, Lâm Tự Nhiên, Vương Gia.

Vương Gia đứng thứ ba khối. Học sinh giỏi vẫn có tác dụng. Tên kia bị đuổi học. Yeah!

Hôm đó ăn cơm ở căn-tin, chủ yếu vì tủ lạnh hết đồ.

Trong căn-tin vẫn có tiếng bàn tán.

Dư Vi thản nhiên: “Không sao, đừng quan tâm.”

Người bên cạnh giọng châm chọc: “Không sao ~ đừng quan tâm ~. Vừa bám Thời Tự, vừa dụ dỗ Lâm Tự Nhiên, còn bày đặt vô tội nữa chứ.”

Tôi khó hiểu, sao ai cũng nói Dư Vi mập mờ với hai người họ. Mà tôi cũng ở đây mà?!

Cô lập tôi?

Tôi lẩm bẩm ba lần: “Tôi là người hướng ngoại.”

Bất ngờ đứng bật dậy, đặt chân lên ghế, khí thế ngút trời:

“Này, tôi cũng ở đây này, không thấy à? Sao cô ấy không thể thích tôi được chứ?”

Dư Vi phụ họa: “Đúng rồi, tôi thích con gái, Lâm Tự Nhiên và Thời Tự thì là gì chứ?”

Tôi quay sang Dư Vi, thì thầm sốc: “Diễn quá rồi má.”

“Hừ, ai mà tin?” – Người kia vẫn lảm nhảm.

Đột nhiên, Dư Vi kéo mặt tôi lại.

Cảm nhận thứ mềm mềm chạm lên da mặt. Trong đầu tôi “ong” một tiếng.

Chỉ nghe thấy Thời Tự hét toáng: “WTF?!”

Giọng kích động từ người lạ: “Vi An là thật đấy!”

Dư Vi trừng mắt: “Tin chưa?”

Người đó hoảng bỏ chạy.

Tôi ngồi lại, chóp mũi nóng hổi, lau thử. Cúi đầu nhìn, không phải nước mũi.

Hiện trường hỗn loạn một hồi.

Dư Vi: “Tớ sai rồi, cậu đừng dọa tớ.”

Lâm Tự Nhiên: “Ai có khăn giấy không?”

Thời Tự: “Tôi đưa cậu đi phòng y tế.”

Cuối cùng cầm được máu.

Tôi quét mắt nhìn ba người từ trái sang phải:

“Đủ rồi, tôi còn phải thương lấy mình. Ba người cứ tiếp tục dây dưa đi, tôi vô tội.”

Hôm đó, tôi nổi tiếng nhờ máu mũi.

“Hứa Tuế An chảy máu mũi vì nhan sắc Dư Vi.”“Phản ứng sinh lý là không thể nói dối được.”

Đủ rồi. Đủ lắm rồi đấy nhé!

Cái giá của việc “bung xõa” là tôi và Dư Vi bị gọi lên văn phòng giáo viên.

Giáo viên chủ nhiệm trông rất khó xử: “Thầy không theo kịp suy nghĩ của mấy đứa trẻ bây giờ, thầy cũng không phải người cổ hủ gì, nhưng dù sao các em vẫn còn nhỏ, nên lấy việc học làm trọng, một số chuyện đợi đến khi trưởng thành rồi tính cũng không muộn.”

Tôi muốn khóc mà không có nước mắt: “Thầy hiểu lầm rồi ạ, em chỉ muốn giúp bạn ấy thôi, thầy cũng biết dạo này mọi người có chút hiểu lầm với Dư Vi mà.”

Không ngờ lại gây ra hiểu lầm lớn hơn.

Thầy gật đầu: “Ồ, vậy à, giúp đỡ người khác là phẩm chất tốt, các em đều là những đứa trẻ ngoan.”

Tôi cảm thấy thầy vẫn không tin.

Thầy nói sẽ liên hệ với phụ huynh.

Nhà Dư Vi không ai nghe máy.

Ba tôi tới.

“Thầy ơi, con bé nhà tôi gây phiền phức cho thầy rồi, tôi thay nó xin lỗi, mong thầy đừng trách nó.”

Thầy: ……

Trường không truy cứu, chỉ bảo ba tôi quan tâm hơn đến chuyện tình cảm của tôi.

Ba tôi hỏi tôi: “Chuyện con bắt cá ba tay bị phát hiện rồi à?”

“……”

Buổi tối, nhóm “Tứ Ái” hiện lên tin nhắn.

Dư Vi @ Thời Tự: “Nhà cậu an toàn chứ?”Dư Vi @ Thời Tự: “Có người gõ cửa, mình sợ quá.”Dư Vi @ Thời Tự: “Không phải b**n th** đấy chứ?”Dư Vi @ Thời Tự: “Cậu nói gì đi chứ!”

Tôi: “Đừng mở cửa, báo cảnh sát trước đã.”

Lâm Tự Nhiên: “Là tớ, mở cửa đi.”

Dư Vi: “Trời tối rồi cậu làm gì đấy?”

Lâm Tự Nhiên: “Hôm nay làm ít một đề, ba tớ định đánh tớ, nên tớ chạy ra ngoài rồi.”

Tôi: “Tuyệt vời.”

Lâm Tự Nhiên: “Sống mười bảy năm nay mới ngộ ra là bị đánh có thể chạy trốn được, mà ba tớ đuổi không kịp.”

Dư Vi: “6.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...