Chuyện Không Thể Tin

Chương 19



Sáng hôm sau, Thời Tự mới nhắn lại: “Vãi, hôm qua ngủ mất, không chú ý.”

Thi cuối kỳ, Lâm Tự Nhiên tiến bộ 6 điểm.

Trên 700 điểm, tăng được 1 điểm đã là hiếm rồi.

Huống hồ thời gian này cậu ấy cũng không làm nhiều đề, có thời gian nghỉ ngơi.

Vở ghi chép của tôi có công lớn.

Tôi vỗ vai cậu ấy, tự hào nói: “Nghe chị nói một câu, còn hơn làm mười đề.”

Thế mà cậu ấy lại không vui lắm: “Tại sao cậu lại bỏ thi?”

“Tớ bỏ thi rồi, cậu chính là người đứng đầu, không vui sao?”

“Hứa Tuế An, tôi không cần cậu làm thế. Tôi lấy cậu làm mục tiêu, nhưng càng muốn dựa vào năng lực của mình, cậu không cần phải nhường tôi.”

Tôi nghiêm mặt, phản công: “Chẳng lẽ trong lòng cậu, tôi là kiểu người không tôn trọng đối thủ à?”

Khí thế cậu ấy yếu đi vài phần: “Tất… tất nhiên không phải.”

Sau đó cậu ấy như nghĩ ra gì đó, bắt đầu lẩm bẩm:

“Cậu có phải nghĩ sắp Tết rồi, sợ tôi ở nhà không vui, ba mẹ sẽ làm khó tôi, còn mắng tôi trước mặt họ hàng… nên cậu muốn cải thiện hoàn cảnh của tớ, tớ…”

Tôi vội vàng ngắt lời: “Thôi đủ rồi ông ơi, cậu cảm động cái gì ở đây vậy?”

“Hai ngày đó tớ bận thật mà.”

“Hả?”

“Hả cái gì mà hả, đã nói là hôm đó tớ có việc rồi, nghĩ nhiều thế.”

“Có việc gì vậy?”

“Dì hai của tớ sinh em bé.”

“Ồ… hả?”

Đêm giao thừa, Thời Tự gửi lì xì trong nhóm.

Một cái hai trăm, gửi sáu cái.

Tôi không cẩn thận giật hết.

Tôi: “Mấy cậu làm gì đấy? Thế này làm tớ thấy ngại thật đấy, mau giật lì xì đi.”

Lâm Tự Nhiên: “Cười mỉm.”

Dư Vi: “Toàn là lì xì định danh, sao mà giật?”

Hơi xấu hổ.

Tôi gửi một phong lì xì chia theo vận may, tổng cộng 400.

Dư Vi giật được 288, Thời Tự giật được 99, Lâm Tự Nhiên giật được 13.

Lâm Tự Nhiên: “Cười mỉm.”

Tôi: “Tớ biết cậu thích biểu cảm cười mỉm, nhưng trong WeChat nó mang cảm giác mỉa mai đấy.”

Lâm Tự Nhiên: “Tớ chính là có ý đó.”

Tôi: “Cười mỉm.”

Thời Tự: “Tớ không giới hạn nữa, mỗi lần 200, nhưng mỗi lần chỉ có một phong bao, ai giật được thì là của người đó.”

Dư Vi: “Cậu không thể gửi vài cái chia vận may à, như thế ai giật được nhiều sẽ có cảm giác thành công.”

Thời Tự: “Không muốn, khỏi đi.”

Tôi @ Dư Vi: “Cậu nói chuyện với thiếu gia kiểu gì đấy?”

Lâm Tự Nhiên: “Thiếu gia, xin tiếp tục.”

Tôi mới phát hiện, không biết từ khi nào Dư Vi đã đổi ảnh đại diện.

“Nghe lời mẹ, mau ăn cơm nào.”

“Đến liền mẹ, con vừa phát tài lớn một phen!”

Học kỳ mới, Dư Vi chuyển sang lớp 4.

Cô ấy nhìn Thời Tự với ánh mắt ghét bỏ: “Nhóc học kém, từ hôm nay, chúng ta không cùng đẳng cấp nữa.”

Tôi cũng chuẩn bị một bản ghi chép cho Dư Vi.

Thành tích của cô ấy còn nhiều tiềm năng, vào lớp 2 là chuyện sớm muộn.

Thời Tự không vui: “Sao tớ không có?”

“Cậu thuê gia sư học lại từ đầu đi.”

“Học xong có vở ghi chép à?”

Học tốt rồi còn cần ghi chép làm gì?

“…Có.”

Thế mà cậu ta thật sự thuê gia sư về.

Ngày nào tan học cũng học ở căn cứ bí mật.

Dư Vi cũng có thể nghe ké.

Thời Tự hừ nhẹ: “Cho cậu tiện thể chiếm lợi đấy, biết trân trọng đi.”

Dư Vi cười khẩy: “Đã lên lớp 4 rồi, không muốn nói chuyện với người lớp 7 nữa.”

Tôi nghỉ học hai ngày, giáo viên cũng không hỏi.

Lâm Tự Nhiên hỏi: “Cậu làm gì thế?”

“Trốn học.”

“Người ta trốn tính tiết, cậu trốn tính ngày, nổi loạn rồi à?”

“Cậu còn quản tớ à? Đừng quên lần trước tớ vẫn đứng nhất đấy.”

“…”

“Tháng sau tớ đi du lịch, chắc mấy ngày không về, cậu nói với Dư Vi bọn họ một tiếng.”

Cậu ấy ngạc nhiên: “Không phải… ba mẹ cậu không quản à?”

Tôi trợn mắt: “Cậu nghĩ tôi đi một mình chắc? Mẹ tôi dẫn tôi đi.”

“Má mình cũng tốt thật.”

“Lâm Tự Nhiên cậu thay đổi rồi, càng ngày càng không biết xấu hổ.”

“Học của Thời Tự đấy.” – Cậu ấy giơ tay giật lọ kẹo của tôi.

Tôi giật lại: “Không hỏi mà lấy, cẩn thận rách mép.”

“Ồ, vậy tớ ăn được không?”

“Không được.”

“…”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...