Chuyện Không Thể Tin

Chương 23



Hóa ra trước đó Lâm Tự Nhiên nói muốn “thử” với Dư Vi là ý này?

“Kết quả là cô ấy chửi tớ bị thần kinh.”

“… ”

“Sau đó thì cô ấy bắt đầu theo đuổi Thời Tự như thiêu thân, sống chết cũng không chịu thử với tớ. Cuối cùng trong thư viện, cô ấy nói bốn người quen nhau cũng được. Tớ thấy cũng ổn.”

“Dù sao cũng có cơ hội thử rồi.”

“Tớ còn đổi ảnh đại diện WeChat thành bóng lưng của Dư Vi ngay trước mắt ba mẹ, lừa họ đó là một nghệ sĩ nổi tiếng. Cảm giác… k*ch th*ch cực kỳ.”

Tôi lắc đầu: “Đỉnh thật đấy.”

Quá sức chịu đựng.

Thật sự quá lố.

Tôi cố giữ bình tĩnh, khẽ lẩm bẩm: “Không sao.”

Người đau lòng nhất là Thời Tự.

“Giả à?”

“Toàn là giả à?”

Cuối cùng hắn nhìn sang tôi và Lâm Tự Nhiên: “Vậy hai người thì sao? Đừng nói cũng là giả nốt nhé?”

Đáp lại là một tràng im lặng.

“Vậy cái gì mới là thật?”

“Cậu nói xem, cái gì mới là thật?”

Lâm Tự Nhiên gắp cho cậu ấy một miếng thịt, nhẹ giọng dỗ dành: “Đồ ăn là thật, ghi chép là thật, căn nhà cũng thật, sự đồng hành cũng thật.”

Thời Tự vẫn không chịu chấp nhận hiện thực: “Ngay từ đầu đã sai rồi.”

Dư Vi không hiểu: “Sai với đúng gì chứ?”

“Chỉ vì cái tên nhóm ‘Tứ Ái’ mà cậu tưởng đây là yêu đương thật à?”

“Chỉ vì một miếng ngọc mà cậu có thể yêu một người sao?”

“Chúng ta chưa từng hôn, chưa từng chạm, chưa từng ôm, tay còn chưa nắm, đến chút mập mờ cũng không có, thì gọi gì là yêu đương?”

Cô ấy liếc tôi: “À, lần đó thì khác, ngoài ý muốn.”

Thời Tự: “Vậy bọn mình là gì?”

“Chỉ là trùng hợp thôi.”

“Vậy những lời hứa giữa chúng ta thì sao?”

“Cho vui thôi.”

“Vậy cái nhóm chat này thì sao? Cũng là giả?”

Dư Vi móc điện thoại ra, lập tức giải tán nhóm.

“Đúng! Tất cả đều là giả!”

Đầu tôi bắt đầu đau nhói từng cơn.

Biết vậy đã không hỏi.

“Đừng cãi nữa, đừng ai cãi nữa!”

Thời Tự: “Giả thì giả, nhưng… Tại sao lại chỉ có mỗi một người thật lòng?”

Dư Vi: “Vậy là cậu trao nhầm lòng thật rồi.”

Tôi: “Tôi bảo đừng cãi nữa mà!”

Thời Tự: “Đã lừa tớ, sao không lừa đến hết đời luôn đi?”

Dư Vi: “Tớ cũng mới biết mà.”

Không ai thèm để ý đến tôi, đúng không?

Tôi đặt chân lên ghế.

Leo thẳng lên bàn.

“Cãi xong chưa hả?”

Cả ba người lập tức im bặt, nhìn tôi chằm chằm.

Phù~

Dễ chịu hơn rồi.

Thời Tự lau nước mắt, chạy thẳng ra ngoài.

Dư Vi vội vàng đuổi theo.

“Cậu đi đâu vậy?”

“Đừng đi mà!”

Còn lại tôi với Lâm Tự Nhiên nhìn nhau trân trân.

Mắt tôi to hơn rõ ràng nhé.

“Xuống đi.”

Tôi liếc điện thoại: “Giải tán đi, ba tôi tới đón rồi.”

Lúc ra đến cửa, tôi quay lại nhìn một cái.

“Thi đấu cố lên nhé.”

Cậu ấy khẽ đáp: “Chờ tớ về.”

Buổi tối, tôi phát hiện ảnh đại diện của Thời Tự đã đổi.

Là một chú chó con buồn bã.

Chữ ký cá nhân: Đều là giả cả.

Dòng trạng thái: Còn có gì là thật nữa không?

Chắc Dư Vi vẫn đang ở nhà họ Thời.

Hai người họ cãi nhau dữ nhất, nhưng thật ra lại là hai người hợp nhau nhất.

Ban đầu tôi chỉ nghĩ là yêu đương đơn thuần thôi.

Không ngờ lại thành ra thế này.

Vậy là… chia tay rồi à?

Lâm Tự Nhiên từng nói, mối quan hệ này thiếu ai cũng không được.

Nhưng không nói rằng nó lại mong manh đến vậy.

Chỉ nhờ một miếng ngọc mà kết nối với nhau.

Mẹ tôi còn nói là trừ tà tránh bệnh.

Toàn là lừa người ta!

Cuộc đời vốn dĩ chưa bao giờ hoàn hảo.

Ba mẹ tôi rất yêu nhau, gia đình hạnh phúc, điều kiện cũng coi như dư dả.

Tôi thì thông minh, xinh đẹp, tốt bụng. Dịu dàng, chu đáo, lanh lợi, dũng cảm, hiểu chuyện, sắc nước hương trời, kiến thức uyên thâm…

Chỉ tiếc là… tôi sống chẳng được bao lâu.

Hồi bé, tôi từng mắc bệnh bạch cầu một lần, rồi chữa khỏi. Đến năm lớp 10 thì tái phát.

Tôi thuộc nhóm máu hiếm, rất khó tìm người hiến tủy phù hợp. Mà dù tìm được cũng khó mà chữa dứt điểm.

Ba mẹ còn giấu tôi, nói rằng tỷ lệ thành công rất cao. Tôi thông minh thế, đoán cái là biết ngay. Tôi không muốn suốt ngày nằm viện.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...