Chuyện Không Thể Tin

Chương 22



Thời Tự kể một chuyện mà tôi không hề hay biết.

“Hồi tiểu học, Trần Thiên Minh cầm điện thoại của ba cậu ta lừa tôi, nói sẽ dẫn tôi đi chơi. Tôi lén trốn ông nội ra ngoài, đến chỗ cậu ta nói, đợi mãi chẳng thấy ai.”

“Tôi cứ ngồi đợi đến tối mịt, không biết đường về nhà. Rồi gặp được cậu, cậu nói nếu lạc đường thì tìm cảnh sát, rồi dẫn tôi đến đồn công an gần đó.”

Tôi dè dặt hỏi: “Cậu chắc… người đó là tôi à?”

Hắn rất kiên định: “Tất nhiên, cái miếng ngọc trên cổ cậu, tôi nhớ rõ lắm, y hệt.”

Tôi không biết có nên nói không: “Khụ, đó là hồi lớp 10 mẹ tôi mới mua cho, trừ tà trị bệnh gì đấy.”

Hồi đó tôi còn chê quê mùa, không muốn đeo, nhưng mẹ tôi nhất quyết bắt đeo.

Hắn đặt đũa xuống, vẻ không thể tin nổi: “Không thể nào, cậu nhớ nhầm rồi!”

Dư Vi cạn lời: “Cậu thà tin là cậu ấy nhớ nhầm, cũng không nghĩ mình nhận nhầm người.”

“Cậu từng nói tên với tôi mà, cái đó tôi không thể nhớ nhầm được.”

“Cái đó… có khi chỉ là trùng hợp thôi, cậu thử tìm xem có bao nhiêu người trùng tên đó.”

Thời Tự như sụp đổ.

Hắn đứng bật dậy, đau khổ nói: “Tôi không tin!”

“Dù sao tôi cũng không làm chuyện đó.” Tin hay không tuỳ cậu.

“Là giả sao?” Hắn vẫn bán tín bán nghi.

Dư Vi an ủi: “Đừng buồn nữa, dù sao giữa chúng ta cũng không phải là tình yêu.”

“Hả?”

Dư Vi cười gượng giải thích: “Hồi đó tớ theo đuổi cậu ấy, thật ra là vì thấy cậu ấy vừa ngốc vừa nhiều tiền.”

“Hồi đó mẹ tớ chỉ chờ đến lúc tớ trưởng thành để gả đi, còn tìm được một ông đã qua một đời vợ, tiền sính lễ cũng bàn xong hết rồi. Tớ mới nghĩ tìm một bạn trai có tiền để ổn định mẹ trước đã.”

“Tớ theo đuổi Thời Tự hai tháng, cậu ấy không đồng ý. Không ngờ cuối cùng lại vì cậu mà đồng ý…”

Đồng ý để bốn người chúng ta ở bên nhau.

“Nhưng tớ thấy áy náy, nên hôm sau đã nói thật với cậu ấy, cậu ấy giúp tớ đối phó với gia đình, còn tớ thì dạy cậu ấy cách theo đuổi cậu.”

Tôi choáng váng: “Vậy lần gặp phụ huynh trước, rồi cả căn phòng này?”

“Đều là giao kèo, là cậu ấy hứa với tớ. Cậu ấy còn dặn tớ đừng nói với cậu, sợ cậu rút lui rồi cả bốn người tan rã, hai người các cậu cũng đứt luôn.”

“Vậy… mấy con búp bê trong phòng tôi, với lần đi công viên giải trí?”

“Là tớ bày, để cậu vui.”

“Thì ra giữa các cậu còn có những chuyện tôi không biết.” Tôi nói một cách hoang mang.

Ít ra lúc đọc truyện tôi còn có góc nhìn của thần.

Tới đây thì tôi mù tịt!

Bất chợt, đệ tử Conan trong tôi nghi hoặc nhìn Lâm Tự Nhiên: “Còn các cậu thì sao? Có chuyện gì tôi không biết không?”

Cậu ấy ho khan hai tiếng, lúng túng: “Xin lỗi.”

Trái tim vỡ vụn.

“Chuyện đó… tớ đi gặp bác sĩ tâm lý, các cậu biết rồi đúng không?”

Tôi nuốt nước bọt, hơi căng thẳng.

“Đừng giả vờ nữa.”

Cậu ấy nhìn Thời Tự: “Lúc từ bệnh viện ra tớ thấy cậu, còn trốn sau cây, trốn không kỹ tí nào.”

Lại quay sang Dư Vi: “Tối hôm đó, cậu thấy tớ uống thuốc ngủ rồi đúng không?”

Tôi rụt đầu lại, lặng lẽ húp một ngụm canh.

Giọng nói vang lên trên đầu: “Còn cậu, lục sổ tay của tớ đúng không?”

“Sao cậu biết?”

“Lúc đầu chỉ đoán thôi, giờ thì biết chắc rồi.”

“…”

Tôi tưởng chỉ mình tôi biết.

Hoá ra ai cũng biết.

Lâm Tự Nhiên nói tiếp: “Mẹ tớ không thích Dư Vi, còn chửi mắng cô ấy. Khi đó tớ rất thích cô ấy, tớ kể với bác sĩ là hình như tớ đã thích một người.”

“Bác sĩ hỏi tớ là thật sự thích cô ấy, hay là do ảnh hưởng từ mẹ tớ, chỉ muốn chống đối lại mẹ?”

“Tớ nói tớ không biết, bác sĩ bảo phải xác định xem có thật sự rung động không đã.”

“Rồi sao nữa?” Tôi ra hiệu bảo cậu ấy nói tiếp.

“Rồi tớ đến tìm Dư Vi, tớ nói ‘Hình như tớ thích cậu, mà cũng có thể không. Cậu thử quen với tớ xem sao?’”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...