Dư Vi: “Hừ, có chuyện gì sao không nói thẳng trên nhóm? Nhóm này để trang trí à?”
Thời Tự: “Cậu làm được trước đi rồi nói.”
Dư Vi: “Từ giờ có chuyện gì thì nói hết trên nhóm, đừng quên, bốn đứa chúng ta là một cặp.”
Thời Tự: “Cậu lên Baidu tra lại định nghĩa một cặp đi.”
Dư Vi: “… Thì chúng ta là người yêu bốn bên.”
Nhìn họ cãi nhau qua lại, tôi không nhịn được mà bật cười.
“Thật ra nhìn họ cũng đáng yêu ghê.”
Ngay sau đó, tôi nhận được ánh mắt u oán của Lâm Tự Nhiên.
Tôi vội che miệng, lỡ nói ra rồi.
“Khụ khụ, không đi bây giờ thì hết cơm đấy.”
Ở căn-tin.
Chúng tôi rất ăn ý, chẳng ai nói với ai câu nào, cùng nhau ra quầy lấy cơm.
Thời Tự cầm khay của tôi, tiện tay gắp thêm cho tôi một cái đùi gà.
“Cảm ơn cậu.”
Lâm Tự Nhiên và Dư Vi đồng loạt nhìn tôi bằng ánh mắt oán trách.
Thời Tự bất đắc dĩ lại gắp thêm đùi gà cho hai người kia.
Tôi tùy tiện tìm chỗ ngồi xuống.
Thời Tự ngồi ngay bên cạnh tôi.
Dư Vi hơi nhíu mày, định ngồi đối diện Thời Tự.
Lâm Tự Nhiên không vui: “Cậu ngồi đối diện Hứa Tuế An, tôi ngồi đối diện Thời Tự.”
Dư Vi: “Không được, sao cậu lại được ngồi đối diện với cậu ấy?”
Tôi hơi bất lực, quay sang nói với Dư Vi: “Hai người đó đều là con trai, cậu sợ gì chứ?”
Cô ấy liếc tôi đầy ẩn ý: “Con trai thì sao?”
Tôi: “Đều là người nhà cả, ngồi đâu mà chẳng được.”
“Nghe cũng có lý.” Cô ấy bị tôi thuyết phục.
Cuối cùng ai cũng nhường một bước.
Thời Tự ngồi cạnh tôi.
Tôi ngồi đối diện Lâm Tự Nhiên.
Lâm Tự Nhiên ngồi cạnh Dư Vi.
Dư Vi ngồi đối diện Thời Tự.
Tham khảo sơ đồ:
Dư Vi Lâm Tự Nhiên
Thời Tự Tôi
Mọi người đều hài lòng.
Cuối cùng cũng được ăn cơm.
Không khí có chút gượng gạo.
Lâm Tự Nhiên là người lên tiếng trước.
“Bài kiểm tra nhỏ sáng nay, cậu làm được câu cuối không?”
“Làm được.”
Cậu ấy hơi căng thẳng: “Là vẽ đường phụ à?”
“Ừ.”
Cậu ấy thở phào: “Điểm A?”
Tôi gật đầu.
“Đến điểm E?”
“…”
“Sao vậy?” Cậu ấy lại bắt đầu căng thẳng.
Tôi cười khan hai tiếng: “Cũng có thể là tôi làm sai rồi.”
Cậu ấy nuốt nước bọt: “Cậu nói thử xem.”
“AF.”
Cậu ấy im lặng một lúc, không cam lòng hỏi: “Còn đáp án?”
Tôi nói ra một con số.
Trái tim treo lơ lửng của cậu ấy cuối cùng cũng rơi hẳn xuống, cậu ấy chán nản xúc hai thìa cơm.
Thời Tự từ nãy vẫn không chen vào được, sốt ruột nói: “Ăn cơm thì ăn cơm, làm gì mà căng thế?”
Dư Vi cũng hừ nhẹ: “Trong bốn người tụi mình, không được tồn tại thế giới hai người.”
Tôi: …
Dư Vi uống canh rồi bị sặc.
Lâm Tự Nhiên vỗ nhẹ lưng cô ấy, giọng dịu dàng: “Từ từ thôi.”
Khi cô ấy ngẩng đầu lên, ánh mắt hai người vô tình chạm nhau.
Không khí lập tức trở nên mập mờ.
Tôi nhỏ giọng chen vào: “Bốn người nhé.”
Đúng vậy.
Tôi đã bắt đầu chấp nhận cái tổ hợp kỳ quặc này rồi.
Ăn xong, mỗi người tự về lớp.
Tôi đi cùng Lâm Tự Nhiên.
Dư Vi đi cùng Thời Tự.
Được rồi, tôi nói thật.
Tôi đúng là thích Lâm Tự Nhiên.
Cậu ấy học giỏi, tính cách tốt, lại còn đẹp trai, còn hay giúp đỡ người khác.
Chúng tôi đều là lớp phó học tập, thường xuyên cùng nhau lên văn phòng nộp bài.
Cậu ấy luôn rất tự nhiên cầm giúp tôi chồng sách dày cộp.
Nếu đặt vào tiểu thuyết thì kiểu gì cũng khiến người ta hiểu lầm.
Nhưng tôi biết, cậu ấy chỉ đơn giản là người tốt thôi.
Lâm Tự Nhiên là lớp trưởng.
Cậu ấy sẽ đi mua thuốc cho bạn bị ốm.
Khi bạn trực nhật quên lau bảng, cậu ấy sẽ lặng lẽ làm giúp.
Lúc chạy thể dục, thấy nữ sinh khó chịu nhưng ngại báo cô giáo, cậu ấy sẽ khéo léo xin nghỉ hộ.
Học sinh mới chuyển trường thường bị lạc lõng, cậu ấy sẽ chủ động rủ vài bạn hướng ngoại đến bắt chuyện.
