Chuyện Không Thể Tin

Chương 5



Cậu ấy giống như một mặt trời nhỏ, dịu dàng mà âm thầm sưởi ấm mọi người xung quanh.

Nhưng nếu hỏi tôi yêu cậu ấy đến mức nào?

Không đến mức đó, thật sự không đến mức đó.

Tôi chỉ đơn giản là muốn yêu đương thôi.

Lâm Tự Nhiên là lựa chọn tốt nhất.

Chúng tôi là bạn học, cũng khá quen thuộc.

Cuộc sống thật sự quá nhàm chán.

Tôi không chịu nổi cái cuộc đời dở hơi này nữa.

Muốn chết.

Điều tiếc nuối duy nhất là chưa có bạn trai.

Tôi muốn yêu đương.

Yêu xong rồi chết.

Tình hình hiện tại…

Tôi định chọn một người trong ba người bọn họ.

Dù gì cũng là quan hệ nam nữ.

Tôi không phải chọn một người, mà là chia đều cho hai.

Đây chỉ là suy nghĩ của tôi, nhưng ba người bọn họ lại có vẻ rất nghiêm túc.

Lúc ăn cơm, Thời Tự mua đùi gà cho cả ba chúng tôi.

Khi Dư Vi mua bữa sáng cho Thời Tự, tôi và Lâm Tự Nhiên cũng có phần.

Lâm Tự Nhiên mua một quyển bài tập, mua luôn bốn bản, mỗi người một quyển.

Tôi nghi ba người bọn họ đều có vấn đề.

Tôi định mua trà sữa, nhưng ăn một mình thì kỳ quá.

“Chủ quán, cho bốn cốc trà sữa.”

Chưa đầy một tuần, tin đồn về bọn tôi đã lan khắp nơi.

Ban đầu, Thời Tự lấy ảnh tôi làm ảnh đại diện.

Hình nền điện thoại của hắn vốn là tôi, đổi avatar cũng chẳng có gì lạ.

Sau đó Dư Vi chụp được một tấm Thời Tự đang chơi bóng rổ.

Rất đẹp trai.

Cô ấy lập tức đặt làm ảnh đại diện.

Sau đó nữa, Lâm Tự Nhiên lại lấy ảnh Dư Vi làm avatar.

Nhưng cậu ấy khá kín đáo, chỉ chụp bóng lưng.

Tôi nhìn avatar Maruko của mình, trầm tư.

Nhóm chat Tứ Ái lại nhảy tin.

Dư Vi @ tôi: “Chỉ còn cậu thôi, chú ý thể diện đi.”

Tôi: “Ba người các cậu đều có bệnh!”

Trên thế giới này chỉ còn mình tôi là người bình thường sao?

Bọn họ nghiêm túc quá, tôi thật sự hơi sợ.

Thế nên tôi đi nói thẳng với Lâm Tự Nhiên.

“Lúc đó tôi tỏ tình thật sự là bốc đồng.”

“Tôi chỉ muốn yêu đương thôi, trong số những người tôi quen thì cậu là lựa chọn tốt nhất.”

Lâm Tự Nhiên nhíu mày: “Vậy là cậu đang lừa tình cảm của tôi?”

“Tôi không có!” Tôi vội phủ nhận.

“Cậu đã từ chối tôi, lại không thích tôi, nhưng khi muốn yêu đương lại chọn tôi đầu tiên, điều đó chứng tỏ hình tượng của cậu trong lòng tôi rất hoàn hảo.” Tôi cố gắng tẩy não cậu ấy.

Tôi cũng tự tẩy não mình, lắp bắp nói: “Hơn nữa tôi cũng… không hẳn là lừa cậu, tôi thật sự có thích cậu, ai cũng thích cậu mà, thầy cô cũng thích cậu.”

“Chúng ta đã là bạn học hơn một năm, dù không có tình yêu thì vẫn còn tình bạn, cậu nể tình bạn giúp tôi lần này đi.”

Cậu ấy rất bình tĩnh gật đầu: “Ừ, tôi biết rồi.”

Biết rồi?

Biết cái gì?

“Cảm ơn cậu đã đánh giá tôi cao như vậy.”

“Còn chuyện chia tay, cậu có thể tự đi nói với họ. Tình huống của chúng ta khá đặc biệt, cậu cắm sừng một mình tôi thì thôi, nhưng cậu lại cắm sừng cả ba người.”

“…”

Cậu ấy tiếp tục: “Cậu cũng biết mà, mối quan hệ bốn người này không thể thiếu ai. Nếu cậu rút lui, Thời Tự cũng sẽ rút, Thời Tự rút thì Dư Vi sẽ thất tình, mà tôi thì cũng không còn bạn gái.”

“Tôi má…”

“Cậu làm tổn thương ba người.”

Tôi thở dài: “Ngẩng đầu lên.”

Tôi chụp một tấm ảnh Lâm Tự Nhiên, đổi làm avatar.

Cuộc sống này đúng là…

Đi chết đi cho rồi.

Dư Vi nói sẽ dẫn bọn tôi đi gặp phụ huynh.

Tôi hoảng hốt: “Không đến mức đó chứ?”

Quan hệ còn chưa ổn định mà gặp phụ huynh cái gì?

Chưa từng thấy yêu sớm còn dẫn về nhà!

Thứ Bảy, Thời Tự ngồi trong chiếc Maserati đến đón tôi và Lâm Tự Nhiên.

Hóa ra hắn là thiếu gia nhà giàu.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...