Chuyện Không Thể Tin

Chương 7



Dì muốn giữ bọn tôi lại ăn cơm.

“Thôi ạ.” Tôi cười gượng.

Ngay sau đó nghe Thời Tự nói: “Không cần đâu dì ạ, bọn cháu còn có việc.”

Tôi lập tức thở phào.

Thời Tự đưa tôi về nhà trước.

Ai ngờ vừa tới cổng khu nhà thì gặp mẹ tôi.

“Con yêu, có bạn tới à?”

“Không có!”

Tôi đóng cửa xe cái rầm, che luôn Lâm Tự Nhiên ngồi phía sau.

Ai ngờ Thời Tự hạ cửa kính xuống:

“Cháu chào cô ạ.”

Tôi: …

Mẹ tôi cũng rất niềm nở: “Chàng trai này trông bảnh bao thật đấy.”

“Cô cũng còn trẻ lắm, xinh đẹp y như An An vậy.”

Sao hắn nói chuyện với người lớn lại giỏi thế nhỉ?

Mẹ tôi được khen vui ra mặt: “Vào nhà cô chơi đi, cô nấu cho mà ăn.”

“Không cần đâu ạ, đợi An An đồng ý rồi cháu mới dám lên.”

Tôi cười gượng: “Đi mau, đi mau.”

Về đến nhà, mẹ tôi thần thần bí bí hỏi:

“Trông nó khác với người trong ảnh đại diện của con mà?”

Đủ rồi.

Thực sự đủ rồi.

Buổi trưa hôm đó, Thời Tự dẫn bọn tôi đến một căn nhà đối diện trường.

“Hôm qua tôi cho người dọn dẹp rồi, vừa khéo có bốn phòng, mọi người có thể ở.”

“Yên tâm, nhà này sửa từ lâu rồi, vẫn để trống, không cần lo vụ formaldehyde đâu.”

Tôi:!

Ra mắt phụ huynh xong, không phải muốn sống chung đấy chứ?

“Không được! Ba mẹ tôi sẽ đánh gãy chân tôi mất!”

Thời Tự ngơ ngác nhìn tôi, rồi vội nói: “Cậu… Cậu nghĩ gì vậy, tớ cũng đâu có ở, nhà này nhỏ thế này, sao xứng với tớ được?”

Lâm Tự Nhiên: “Tôi cũng không ở, tôi phải về nhà đúng giờ mỗi ngày.”

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Dư Vi: “Tôi ở.”

“Ở thật hả?” – Tôi sửng sốt.

Cô ấy vỗ đầu tôi: “Cậu có thể qua chơi, trưa cũng có thể sang đây ngủ, dù gì cũng gần trường.”

Tôi đột nhiên nhớ đến căn phòng của “Hạc Vũ”. Cũng tốt thôi.

Thời Tự thần bí kéo tôi vào phòng trong cùng.

Hắn thì thầm: “Phòng này tớ nhờ người trang trí riêng, cậu vào xem thử đi.”

Tôi đẩy cửa, cả căn phòng toàn búp bê.

Giường là giường công chúa rất lớn, có rèm màu hồng, bên trên đặt một con gấu bông to.

Trong tủ chất đầy mô hình.

Cửa sổ sát đất treo đầy thú bông nhỏ.

Thời Tự bật cười khẽ: “Đợi nghỉ hè tớ sơn tường thành màu hồng luôn.”

“Không cần, thật sự không cần.”

“Ai dạy cậu vậy?”

“Dư Vi bảo, con gái chắc thích mấy thứ đáng yêu.”

Tôi cười gượng mà vẫn giữ phép lịch sự. Tôi cũng khá thích búp bê, nhưng không đến mức… thích nhiều như vậy.

Không biết từ khi nào Lâm Tự Nhiên xuất hiện: “Sao mấy phòng khác trông bình thường vậy?”

Thời Tự lập tức trở lại bộ dạng chảnh chọe, liếc cậu ấy đầy ghét bỏ: “Chuẩn bị cho cậu thế là tốt lắm rồi, nhiều chuyện thật.”

Tôi nhìn quanh một vòng, trên giá sách còn có tiểu thuyết tôi thích, đủ loại truyện tranh, vật phẩm fan.

Tùy tay mở tủ quần áo. Ngăn tủ toàn búp bê bị cánh cửa chặn lại, giờ như nổ tung lao ra, tất cả đập lên người tôi.

“Thích không?” – Thời Tự nhe răng cười như tên ngốc.

Tôi nhìn căn phòng được trang trí tỉ mỉ, lại nhìn vẻ mặt đầy mong chờ của hắn.

“Tôi rất thích, cảm ơn cậu.”

“Bình thường đi học, trưa cậu có thể sang đây nghỉ.”

“Nếu sau này không ở nữa, mấy thứ này đều có thể mang đi.”

Quay lại phòng khách, Lâm Tự Nhiên và Dư Vi đang lục tủ lạnh.

“Thời Tự, sao cậu chuẩn bị nhiều đồ ăn thế?”

“À, quản gia tưởng tôi sẽ ở đây, nên chuẩn bị sẵn, còn gọi đầu bếp trong nhà tới nữa.”

“Vậy trưa khỏi ăn ở căn-tin, tới đây ăn đi.”

Bọn tôi thống nhất ăn xong mới về trường.

Tuy nhiên.

“Ai biết nấu cơm?” – Thời Tự hỏi: “Bổn thiếu gia chưa từng vào bếp.”

Dư Vi: “Đầu bếp nhà cậu đâu?”

Thời Tự: “Tưởng không cần nên tôi cho về rồi.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...