Hắn ngồi ghế phụ, còn tôi và Lâm Tự Nhiên ngồi phía sau.
Tài xế nói: “Đây là lần đầu tiên cậu chủ cho người khác ngồi xe của mình đấy.”
Câu này nghe quen ghê.
Tôi tò mò: “Đừng nói đây là chiếc xe rẻ nhất nhà cậu nhé?”
Thời Tự còn chưa kịp nói, tài xế đã cười: “Tất nhiên không phải rồi, cậu chủ hay dùng xe này để ra ngoài khoe mẽ.”
Tôi chịu thua mấy người giàu các người!
Dư Vi thấy chiếc Maserati đậu trước cửa thì buột miệng chửi:
“Đệt, ghét nhất mấy đứa thích thể hiện!”
Mẹ Dư Vi rất nhiệt tình.
Nhiệt tình đến mức… tôi nghi bà ấy hoàn toàn không biết quan hệ của bọn tôi.
Lâm Tự Nhiên chào hỏi xong thì không nói gì thêm.
Còn tôi?
Tôi chỉ muốn đào cái hố chui xuống cho đỡ quê.
Chỉ có Thời Tự là nói chuyện rất hợp với dì.
Lâm Tự Nhiên ngồi trên sofa, vẫn giữ vẻ điềm đạm, khóe môi nở nụ cười vừa phải.
Chỉ cần mình không thấy ngại thì người ngại sẽ là người khác.
Nên cậu ấy không ngại.
Ngại là tôi.
Ngón chân bấu sàn luôn.
Tôi định chuyển chủ đề:
“Dư Vi, bình thường cậu thích ăn vặt gì?”
“Ăn đồ của Hạc Vũ.”
Chưa nghe hãng này bao giờ.
“Vậy cậu thích uống gì? Sau này tôi mời.”
“Uống của Hạc Vũ.”
“Trái cây thì sao?”
“Cũng ăn của Hạc Vũ.”
Trái cây cũng có hãng à?
Lúc này Thời Tự đã nói chuyện với dì đến chuyện trong nhà có mấy người.
Tôi chán không muốn ngồi nữa: “Dư Vi, tụi mình lên phòng cậu ngồi chút đi?”
“Ok.”
Cô ấy dẫn tôi vào phòng bên trái.
Một cậu bé đang chơi game trên máy tính.
Trong phòng có một chiếc giường lớn, bừa bộn không chịu nổi.
Trên chiếc giường xếp ở góc tường có mấy bộ đồ con gái.
Trên váy còn dính dấu chân.
Dư Vi đột nhiên hét lớn:
“Chu Hạc Vũ! Mày lại lục đồ của tao!”
Tôi: …
Cậu bé rất hỗn: “Cút ra ngoài, đang bận!”
Nó không thèm quay đầu lại, vẫn cắm đầu chơi game.
Tôi nhìn lướt qua, là game trên 4399.
Dư Vi lao tới tắt máy luôn.
“Tao nói bao nhiêu lần rồi, đừng đụng vào đồ của tao?”
“A a a a a!” Chu Hạc Vũ như phát điên, lăn ra đất giãy.
“Mẹ ơi, chị đánh con!”
Dư Vi vốn chưa đánh, nghe xong liền đá thêm hai cái.
Sau đó kéo nó ra ngoài rồi khóa cửa lại.
“Đồ đê tiện, mở cửa ra!”
Ngoài cửa vẫn gào lên.
Trẻ con biết gì mấy từ đó, toàn học từ người lớn.
Tôi nhìn bố cục căn phòng, hơi thấy xót.
Có vẻ đây vốn là phòng của Hạc Vũ.
Dư Vi lại không mấy để tâm: “Là con của bố dượng tôi, thằng cặn bã, kệ nó.”
Rồi cô ấy bắt đầu lục đồ khắp nơi.
Tôi nhìn lên tường, đó là thứ hiếm hoi trong phòng thuộc về Dư Vi.
Cô ấy mặc đồ múa, cầm bó hoa, chụp cùng bố mẹ.
Người bố trong ảnh chắc là bố ruột.
Cô bé trong ảnh còn rất nhỏ.
Tôi tìm mãi cũng không thấy ảnh nào của Dư Vi khi lớn.
Đang định hỏi thì thấy Dư Vi nằm bò dưới gầm giường, tư thế rất kỳ lạ.
Cô ấy lẩm bẩm: “Nhớ lần trước để ở đây mà…”
Không tìm thấy, cô lại lục trong tủ.
Lôi ra một cái thùng lớn.
Bên trong là khoai tây chiên, bánh cay, sữa chua, mì khô.
Cô ấy hào phóng: “Muốn ăn gì thì lấy đi.”
Tôi do dự một lúc, chỉ lấy một viên kẹo nhỏ.
“Tôi ít ăn đồ vặt lắm.”
Tôi bóc kẹo bỏ vào miệng.
Phải nói là…
Đồ của Hạc Vũ đúng là ngon thật.
Lúc bọn tôi ra ngoài, Chu Hạc Vũ vừa khóc vừa ngồi xổm trước mặt Thời Tự tập tấn mã.
Khóc mệt đến mức không còn khóc nổi nữa, chỉ còn nước mắt chảy ròng.
“Đàn ông phải rèn luyện nhiều, thấy cơ bắp của anh chưa, đều là luyện ra đấy.” Thời Tự nghiêm túc dạy.
Mẹ Dư Vi tán thành: “Nghe lời anh đi con.”
Lâm Tự Nhiên không nói gì, lặng lẽ cầm một cuốn sách đặt lên đầu thằng bé.
Tự nhiên tôi có một ảo giác.
Quan hệ bốn người chúng tôi, hình như cũng không tệ.
