Tiệm cắt tóc cách nhà không xa, sau khi cắt xong, hai người đi bộ về.
Không biết đã có bao nhiêu người quay đầu nhìn họ, Thẩm Phương Nguyệt chớp mắt, cũng quay đầu theo người đó.
Thực ra khi Bùi Kỳ để tóc mái lưa thưa, xác suất cậu được người ta ngoái nhìn đã rất cao, phần lớn là từ học sinh hoặc những cô gái trẻ tuổi. Nhưng hôm nay thì khác, Thẩm Phương Nguyệt cảm thấy đến cả một con chó nhỏ đi ngang qua bọn họ cũng không nhịn được mà liếc nhìn một cái.
Sau khi cắt tóc ngắn, ngũ quan của Bùi Kỳ hoàn toàn lộ ra trong không khí, không có gì che chắn. Thẩm Phương Nguyệt từ nhỏ đến lớn đã cãi nhau với cậu vô số lần, nói dối trắng trợn cũng không ít, nhưng cô chưa bao giờ chê bai gương mặt của Bùi Kỳ.
… Vì thật sự không có gì để chê cả.
Đường nét mặt mày cậu thanh tú, mí mắt lót thiên về mí đơn khiến ánh mắt toát lên vẻ lạnh lùng, sống mũi cao thẳng hơi gồ, đôi môi mím nhẹ, vừa sắc sảo vừa đẹp.
Bây giờ hai bên tóc đều đã được cạo sát làm nổi bật đường viền hàm sắc nét, vẻ thiếu niên vẫn không hề suy giảm, ngược lại còn thêm chút phóng khoáng, tươi trẻ.
Mãi đến khi thật sự có một con chó nhỏ đi ngang qua, quay đầu về phía họ sủa gâu một tiếng, Thẩm Phương Nguyệt mới dừng bước lại.
Nhận ra người bên cạnh không đi tiếp, Bùi Kỳ quay lại, thở dài: “Lại sao nữa đây?”
Cả con đường nhỏ rợp cây xanh trong khu dân cư giờ chỉ còn lại hai người họ.
Họ đứng ngay dưới một cột đèn đường, đôi môi bĩu ra của Thẩm Phương Nguyệt gần như có thể treo được chữ “Phúc” đỏ chói ở trên bàn học của cô.
Cô cảm thấy mình bị lừa: “Rõ ràng chỉ có mình tớ là xấu thôi mà!!!”
“….”
“Tớ đã cố gắng hết sức rồi, Thẩm Phương Nguyệt.” Bùi Kỳ thực sự cảm thấy bộ dạng mình bây giờ khá xấu, thậm chí có phần gai mắt.
“Không phải. Cậu rõ ràng có thể cạo trọc—”
“Đừng có được đà mà lấn tới.”
“… Ờ.” Thẩm Phương Nguyệt lầm bầm, “Vậy thì tớ đành tự nghỉ học thôi. Đến lúc đó không có ai ngồi trước cậu che mưa chắn gió, khi ngủ nhớ lấy vài quyển sách che lên, đừng có mà ngông nghênh nữa. Cũng sẽ không có ai giúp cậu làm bài tập, cậu…”
Má của cô bị bàn tay ai đó giữ lại, lập tức im bặt.
Bùi Kỳ dùng một tay lên véo má của cô, Thẩm Phương Nguyệt thoáng sững sờ, không còn tóc mái che nữa, cô nhìn trực tiếp vào đôi mắt cậu.
Đôi mắt của thiếu niên còn sáng hơn cả đèn đường, đen láy như bầu trời đêm rộng lớn, tĩnh lặng, bên trong chỉ có duy nhất một Thẩm Phương Nguyệt.
“Thực ra không xấu.” Nhìn cô một lúc, Bùi Kỳ xác nhận, “Rất đẹp, Thẩm Phương Nguyệt.”
“….”
Thẩm Phương Nguyệt thầm nghĩ chiêu này cô biết, Bùi Kỳ chắc chắn là thấy cô ồn ào quá, phiền quá, nên mới qua loa khen vài câu để cô nhanh chóng im lặng.
Nhưng mà.
Nhưng mà…
Gò má Thẩm Phương Nguyệt đỏ ửng lan ra thấy rõ: “Ờ.”
Bởi vì bị véo má, giọng cô hơi líu nhíu: “Đẹp ở chỗ nào?”
“….”
Bùi Kỳ nhíu mày, lại không kiên nhẫn mà quét mắt kỹ càng khắp mặt cô: “Đều đẹp.”
“Cậu qua loa thật đấy.”
Cô tưởng Bùi Kỳ sẽ hết kiên nhẫn mà đáp lại cô một câu: Đúng đó Thẩm Phương Nguyệt.
“Không qua loa.” Nhưng Bùi Kỳ chỉ chậm rãi lặp lại: “Đều đẹp cả.”
“….”
Bùi Kỳ đi ngoài đường luôn cho tay vào túi, ngón tay rất ấm áp.
Nhiệt độ có lẽ sẽ lây lan, nói chung là sau một lúc bị cậu véo má, cổ cô đã hơi nóng lên.
Ánh đèn xe chiếu từ phía sau đến, Thẩm Phương Nguyệt giật mình tỉnh lại, vội vàng rút mặt mình ra khỏi tay cậu, lông mi khẽ run còn nhanh hơn cả cánh bướm đêm bên đèn đường.
“Vậy được rồi.” Cô hắng giọng, tuyên bố: “Tha thứ cho cậu đấy, tớ không thôi học nữa.”
Tối hôm đó, cho đến khi chìm vào giấc ngủ, Bùi Kỳ vẫn chưa hiểu rốt cuộc mình đã làm gì mà cần được Thẩm Phương Nguyệt tha thứ.
&&
Vào dịp Tết Nguyên Đán— Nói một cách chính xác, là mỗi dịp Tết kể từ năm lớp 8, Bùi Kỳ đều đón năm mới ở nhà Thẩm Phương Nguyệt.
Trước khi ly hôn, Bùi Vĩnh Ân và Giang Dao Tuyết đã từng thỏa thuận Tết sẽ luân phiên nhau đón năm mới, năm nay Bùi Kỳ ở nhà người này, năm sau sang nhà người kia. Kết quả là vào năm đầu tiên sau khi ly hôn, cả hai vợ chồng đều không tìm thấy Bùi Kỳ ở đâu, suýt chút nữa phải báo cảnh sát.
Cuối cùng là Thẩm Phương Nguyệt tìm được cậu.
Bùi Kỳ không đi đâu cả, vẫn luôn ở trên khu vườn hoang tàn trên tầng thượng.
Sự việc này khiến Bùi Vĩnh Ân tức giận không nhẹ, cầm gậy định đánh, Giang Dao Tuyết còn chưa kịp ngăn lại thì Thẩm Phương Nguyệt đã đứng chắn trước mặt Bùi Kỳ, nói: Nếu mọi người muốn đánh Bùi Kỳ thì hãy đánh cháu trước!
Rồi cô còn nói thêm: Đừng bắt Bùi Kỳ qua lại từng nhà nữa, từ nay về sau cậu ấy sẽ đón Tết ở nhà cháu!
Lúc đó, Diệp Uyển hiếm khi không ngăn cản cô, cuối cùng bà phái Thẩm Chu Sơn — người giỏi ăn nói nhất trong nhà— đi nói chuyện với ba mẹ của Bùi Kỳ, và thế là mọi chuyện được quyết định một cách kỳ lạ như vậy.
“Lúc trước tớ bảo vệ cậu như thế, cậu còn nhớ không?”
Thẩm Phương Nguyệt cầm bài trên tay, mặt đã dán đầy giấy ghi chú, cô duỗi chân chọc người bên cạnh: “Bây giờ là lúc cậu phải báo đáp tớ, không được chặn tớ!”
“Trăng Nhỏ, sao con có thể như vậy chứ? Giúp người không mong được báo đáp mà.” Bên kia, mặt Thẩm Chu Sơn cũng dính đầy giấy ghi chú: “Tiểu Kỳ, lần đó chú cũng góp công không nhỏ đâu, đừng nương tay với nó. Trên mặt chú chỉ còn mỗi lông mày chưa dán giấy nữa thôi. Lá bài cuối cùng trong tay Trăng Nhỏ chắc chắn là một lá nhỏ, dùng ‘vương tạc’ đánh con bé đi, lần này chúng ta thắng chắc.”
“Ba!”
“Vương Tạc.” Bùi Kỳ đánh lá bài ra.
(*)“Bùi Kỳ!!!”
Sau một ván Đấu Địa Chủ kết thúc, trên mặt Thẩm Phương Nguyệt lại có thêm mấy mẩu giấy mới. Đến lượt Bùi Kỳ dán giấy cho cô, Thẩm Phương Nguyệt nghiến răng: “Vừa nãy tớ toàn nhường cậu, bây giờ tớ sẽ bắt đầu dốc toàn lực!”
Trên mặt Bùi Kỳ chỉ dán một tờ bên má trái, cậu ừ một tiếng: “Nhanh lên đi. Không thì tớ cũng không biết dán vào đâu nữa.”
“….”
Sau khi mọi người ăn xong bữa tối giao thừa, lúc này đang bật chương trình Xuân Vãn để làm nhạc nền, còn bọn họ ngồi trên thảm trong phòng khách chơi bài.
Diệp Uyển gọi điện xong, từ ban công bước vào liếc nhìn họ một cái: “Tiểu Kỳ, thu bài vào đi, có người đang nhìn lén đấy.”
“Mẹ!” Thẩm Phương Nguyệt tức giận, “Trong cái nhà này chẳng ai yêu con cả!!!”
Diệp Uyển: “Vậy sao? Vậy thì trả lại bao lì xì sáng nay mẹ chuyển cho con đi.”
“Mẹ nói chuyện điện thoại lâu thế, mẹ có lạnh không? Có cần con đi lấy áo khoác cho mẹ không?” Thẩm Phương Nguyệt làm một hình trái tim về phía bà, “Con yêu mẹ.”
Mọi người trong phòng đều cười, ngay cả Bùi Kỳ cũng cụp mắt xuống, khẽ cong môi.
“Được rồi, không thèm chọc ghẹo con nữa.” Diệp Uyển kéo lại chiếc khăn choàng, “Ông xã, anh đi thay đồ đi, chuẩn bị ra ngoài thôi.”
“Đi ra ngoài? Vào lúc này?” Thẩm Phương Nguyệt nhìn đồng hồ, còn hai tiếng nữa là qua năm mới.
“Ồ! Được rồi, được rồi, anh quên mất không xem giờ.” Thẩm Chu Sơn vội vàng đứng dậy, giải thích, “Mẹ con đã hẹn là người thắp nhang đầu tiên ở chùa Hướng Dương, chúng ta phải đi rồi.”
(*)Thẩm Phương Nguyệt: “Thắp nhang gì cơ? Cái gì quan trọng hơn việc chúng ta đón năm mới với nhau chứ?”
Diệp Uyển: “Con nói xem? Là đi thắp nhang cho Thần Tài đấy! Con có biết cái nén nhang đầu tiên này mẹ đã xếp hàng bao lâu không? Ba năm đấy!”
“….”
Thẩm Phương Nguyệt giãy giụa: “Mọi người quên truyền thuyết đó rồi sao, người đầu tiên chúc bạn năm mới vui vẻ sẽ ở bên bạn cả đời——”
Diệp Uyển xoa đầu cô, lạnh lùng nói: “Cục cưng à, đó là truyền thuyết khi con 7 tuổi, bây giờ con đã 17 tuổi rồi, phải có khả năng phân biệt được thật giả chứ. Hơn nữa, con chưa bao giờ thức đến nửa đêm, lần nào con cũng ngủ dậy rồi sáng hôm sau mới nói chúc mừng năm mới, cho nên tối nay dù chúng ta có ở đây hay không cũng không có gì khác biệt.”
“Ba mẹ sẽ gửi lời chúc mừng năm mới đầu tiên cho con qua WeChat.”
“….”
&&
Về chuyện này, Thẩm Phương Nguyệt thề cô nhất định phải thức đến 12 giờ đêm, tuyệt đối không nói câu “chúc mừng năm mới” với ba mẹ mình.
Kết quả là khi Bùi Kỳ tắm xong quay lại, Thẩm Phương Nguyệt đã nằm cuộn tròn trên ghế sofa, đang mơ giấc mộng đầu tiên trong tối nay.
Bùi Kỳ đã quá quen với cảnh này, cậu lấy một chiếc chăn lông phủ lên người cô, vừa tắt hai bóng đèn thì điện thoại đột nhiên rung lên.
Cậu nhìn thoáng qua màn hình hiển thị tên người gọi, dừng lại.
Điện thoại sáng lên một lúc, tự động tắt, rồi lại sáng lên, có vẻ như sẽ không bỏ qua nếu không kết nối được. Sau ba cuộc gọi liên tiếp, Thẩm Phương Nguyệt bị tiếng rung của điện thoại làm trở mình, Bùi Kỳ cầm điện thoại đi ra ban công.
Trước đó đã có “Lệnh cấm” nên không ai dám bắn pháo hoa trong nội thành. Mặc dù là Tết nhưng bầu trời đêm lúc này rất yên tĩnh, đường phố dưới lầu vắng lặng, chỉ có những đợt gió Bắc lạnh buốt thổi qua.
Bùi Kỳ bắt máy, đầu dây bên kia truyền đến tiếng trẻ con la hét ầm ĩ.
“Cục cưng, đừng vứt bao lì xì lung tung, đó là quà của mẹ, con phải giữ cẩn thận đấy—” Hình như không ngờ cuộc gọi đã được kết nối, người phụ nữ bên kia ngớ người một lát rồi gọi một tiếng, “Tiểu Kỳ?”
“Ừm.”
Nghe thấy giọng cậu, Giang Dao Tuyết rõ ràng rất vui mừng: “Ăn cơm tối chưa?”
“Vâng.” Bùi Kỳ cụp mắt xuống, không muốn tán gẫu, “Có chuyện gì không?”
“…..Cũng không có gì, chỉ là Tết rồi, muốn nói chuyện với con một chút thôi.” Giang Dao Tuyết nói, “Dạo này con sống thế nào? Học hành thế nào? Mỗi lần mẹ hỏi ba con, ông ấy đều—”
“Rất tốt.” Không muốn nghe cuộc cãi vã giữa họ, Bùi Kỳ cắt ngang.
“Vậy thì tốt rồi. Con đang ở đâu? Ở nhà à? Hay là ở nhà dì Diệp?”
“Vâng.”
Giang Dao Tuyết thở dài, theo bản năng nói: “Cứ ăn Tết ở nhà người khác thì không tốt đâu, nếu nhà dì Diệp có họ hàng bạn bè đến chơi, con ở đó sẽ rất bất tiện.”
“Vậy con nên đi đâu?” Bùi Kỳ cười một tiếng, nhưng trên mặt không có ý cười, “Đến nhà mẹ à?”
“….”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, sau đó nói: “Theo như trước đây mẹ và ba con đã thỏa thuận thì năm nay con nên ăn Tết ở nhà ba con, một lát nữa mẹ sẽ đi nói với ông ấy…”
“Không cần đâu.” Bùi Kỳ nói, “Nhà ai con cũng không muốn đến. Tết nhất mà, đừng làm nhau ngột ngạt nữa.”
“Con sao có thể nói như vậy, ngột ngạt gì chứ…” Giang Dao Tuyết nghẹn lời, cảm xúc chưa kịp dâng lên thì bên kia vang lên một tiếng động, giọng bà dần xa: “——Ôi! Bé cưng, sao lại đụng phải vậy? Ôi không khóc không khóc. Cục cưng, Tết rồi không được khóc… cái ghế hư, cái ghế hư!”
Bùi Kỳ tắt điện thoại.
Bên kia không gọi lại nữa, chỉ vài phút sau, đối phương gửi một bao lì xì chuyển khoản, số tiền giống hệt như số tiền mà Bùi Vĩnh Ân đã chuyển vào sáng nay.
[Giang Dao Tuyết: Chúc mừng năm mới, Tiểu Kỳ.]
[Giang Dao Tuyết: Năm sau con có thể đến nhà mẹ ăn Tết.]
Câu sau phải mất mười phút bà ấy mới gửi qua, có lẽ là đã do dự rất lâu rồi mới quyết định.
Bùi Kỳ không nhận tiền, phản lời họ bằng những lời giống nhau.
[pq: Chỉ cần tiền nuôi dưỡng là đủ, những thứ khác không cần.]
Bùi Kỳ không biết mình đã đứng ngoài bao lâu, mãi đến khi trong nhà vang lên tiếng chuông báo thức chói tai, cậu mới giật mình tỉnh lại, nhét điện thoại vào túi, quay người vào trong nhà.
Thẩm Phương Nguyệt – người vừa kiên quyết nói mình tuyệt đối sẽ không chúc ba mẹ năm mới vui vẻ, bây giờ như một cái xác sống, đột ngột ngồi bật dậy khỏi ghế sofa. Cô nhìn có vẻ chưa tỉnh hẳn, mắt nheo lại vì ánh sáng điện thoại, mở tin nhắn thoại mà Diệp Uyển vừa gửi.
“Chúc mừng năm mới Trăng Nhỏ, chúc mừng năm mới Tiểu Kỳ.” Diệp Uyển và Thẩm Chu Sơn đồng thanh, Diệp Uyển còn nói thêm một câu: “Hai đứa ở cùng với nhau, phần chúc mừng năm mới của Tiểu Kỳ chúng ta sẽ không nhắn riêng nữa nhé.”
Thẩm Phương Nguyệt đầy kiêu ngạo “hừ” một tiếng, ấn vào ghi âm: “Chúc mừng năm mới mẹ, ba,…”
Cô nhìn về phía Bùi Kỳ vừa bước vào, trên người mang theo hơi lạnh, mắt ngái ngủ cong như vầng trăng lưỡi liềm, nói hết lời chúc mừng, “Bùi Kỳ.”
“Cậu ra ban công làm gì thế?” Thẩm Phương Nguyệt dường như cảm nhận được gì đó, “Có chuyện gì sao?”
Bùi Kỳ đột nhiên cảm thấy mùa đông năm nay cũng không lạnh lắm.
“Không có gì.” Cậu dần dần thả lỏng, cảm nhận hơi ấm trong căn phòng bao quanh mình.
“Chúc mừng năm mới, Thẩm Phương Nguyệt.”
