Sau Tết Nguyên Đán là thời gian vào học lại. Bước vào học kỳ hai của lớp 11, thầy cô và bạn bè đã trở nên quen thuộc, mỗi ngày mọi người mở mắt là phải làm đề. Ngoại trừ việc trường học thêm một tiết học vào buổi chiều, cuộc sống dường như chẳng có gì khác so với trước đây.
Cũng chính vì vậy mà thời gian trôi qua nhanh hơn, đến khi Thẩm Phương Nguyệt nhận ra thì mọi người đã cởi bỏ những chiếc khăn len dày cộm, khoác lên mình bộ đồng phục mùa hè mỏng nhẹ rồi.
Vào ngày thứ sáu đầu tiên sau kỳ thi giữa kỳ, khi kết quả vẫn chưa được công bố, Thẩm Phương Nguyệt vừa đến trường đã bị Cổ Hàm gọi vào văn phòng. Trở lại lớp học với vẻ mặt đầy trầm mặc, cô chỉ lặng lẽ quay người lại, ngồi đối diện với bàn sau. Mặc cho Tống Triết và Cố Tương hỏi “Có chuyện gì vậy” mấy lần nhưng cô vẫn không trả lời.
Cho đến khi người bị nhìn chằm chằm suốt nửa ngày lười biếng ngẩng lên khỏi chồng đề cương, hỏi cô: “Làm gì đấy?”
“Tớ biết điểm toán của mình rồi.”
“Bao nhiêu.”
“Cậu đoán thử xem.”
Bùi Kỳ xoay cây bút trong tay, không hề hợp tác, im lặng chẳng nói gì.
Nếu là trước đây, Thẩm Phương Nguyệt nhất định sẽ mắng cậu là đồ nhàm chán, nhưng hôm nay cô không thể nhịn lâu. Gần như ngay sau khi hỏi xong, gương mặt cô đã rạng rỡ nụ cười.
“88 điểm!!” Cô nắm lấy cổ tay Bùi Kỳ, phấn khích lắc mạnh, “Aaaaaa! Bùi Kỳ! Tớ thi toán được 88 điểm!”
Bùi Kỳ bị cô lắc như người không xương: “Cũng khá may mắn đấy, nhưng vẫn chưa qua điểm chuẩn. Hơn nữa, đề lần này rất dễ.”
Thẩm Phương Nguyệt mặc kệ lời dội nước lạnh của cậu: “Cậu không nghe thấy cô Cổ vừa khen tớ thế nào đâu! Cô bảo tớ là thiên tài! Là thần đồng toán học!”
Bùi Kỳ đáp: “Giữa cậu và cô ấy, chắc chắn có một người đang nói dối.”
“……”
Thẩm Phương Nguyệt buông tay cậu ra, hít sâu hai hơi, ngẩng cao đầu đầy hào phóng mà tuyên bố: “Mặc dù bây giờ cậu làm tớ hơi bực mình, nhưng tớ là người rộng lượng và biết báo đáp. Tớ quyết định sẽ mời cậu đi ăn hoành thánh ở hẻm sau trường vào 6 giờ 30 tối nay.”
“Thứ nhất, nếu tớ đi làm gia sư, một tháng tớ có thể kiếm được số tiền chừng này. Cậu dùng một bữa ăn để đền đáp tớ cũng thôi đi, lại còn là món cậu thích nhất – hoành thánh 13 tệ một phần. Thẩm Phương Nguyệt, cậu tính toán còn kêu hơn cả còi báo động đấy.” Bùi Kỳ rút tay về, giơ số 1, tiếp tục giọng nói lạnh lùng: “Thứ hai, chiều nay tớ không rảnh.”
“Sao lại không rảnh? Cậu có việc gì à?”
Tống Triết nãy giờ không nói chen vào được, lập tức lên tiếng: “Chiều nay tan học chúng tớ có trận bóng, vừa hẹn với lớp 11/9 xong.”
Thẩm Phương Nguyệt “ồ” một tiếng, gõ lên bàn Bùi Kỳ: “Vậy thì chúc mừng cậu.”
“Chúc mừng tớ cái gì?”
“Cậu có cổ động viên tuyệt vời nhất thế giới.”
“……”
&&
Mặc dù đám con trai của hai lớp tuỳ tiện hẹn chơi một trận bóng nhưng cũng coi như trận thi đấu của cả lớp. Thẩm Phương Nguyệt không chỉ quyết định tự mình ra sân mà còn rủ thêm một người đi cùng.
Mấy chàng trai tham gia trận đấu đã lẻn ra sân tập từ giữa tiết học cuối. Sau khi tan học, Thẩm Phương Nguyệt kéo theo người bạn đồng hành, vội vàng chạy đến sân bóng.
“Nhất định phải đi sao?” Cố Tương muốn ở lại lớp làm thêm đề, cố gắng vớt vát: “Giọng tớ nhỏ lắm, có tớ hay không cũng chẳng khác gì.”
Thẩm Phương Nguyệt trấn an: “Không sao đâu Tiểu Tương Tương, cậu cứ ngồi đó làm bài cũng được. Đây là trận đấu của lớp mình, không thể để bạn cùng lớp lẻ loi được…”
Giọng nói của Thẩm Phương Nguyệt đột ngột im bặt.
Hai người đứng yên tại chỗ, nhìn sân bóng phía trước đã bị đám đông vây kín đến mức không nhìn thấy gì, rồi cùng nhau rơi vào im lặng.
Cố Tương: “Thật ra tớ đã định nói từ nãy… Làm sao mà bị lẻ loi được chứ. Cậu không biết à, mỗi lần Bùi Kỳ chơi bóng rổ trong giờ thể dục, lúc nào cũng có rất nhiều người đến xem đấy.”
Thẩm Phương Nguyệt kinh ngạc: “Không phải mọi người thấy tiết thể dục chán quá nên đến xem cho vui thôi hả?”
“Nếu cảm thấy tiết thể dục chán quá, chẳng phải về lớp làm thêm vài đề thì tốt hơn à?”
“……”
Cũng đúng.
Cố Tương: “Nếu đã có nhiều người như thế, vậy chúng ta có cần—”
“Lại có người tới kìa!” Thẩm Phương Nguyệt nắm lấy cánh tay cô ấy, phấn khích nói: “Nhanh lên Tiểu Tương Tương, cậu đeo cặp ra phía trước mở đường, chúng ta nhất định phải chen lên hàng đầu!”
“……”
Từ tòa nhà dạy học ra sân bóng khá xa, hơn nữa Thẩm Phương Nguyệt còn chờ Cố Tương làm thêm hai bài tập, vì vậy lúc hai người đến nơi, trận đấu đã bắt đầu.
Phần lớn khán giả là các bạn nam, vì thực tế không có nhiều cô gái hứng thú với bóng rổ.
Thẩm Phương Nguyệt len lỏi qua đám đông, vừa chen được ra hàng đầu thì đúng lúc nhìn thấy Bùi Kỳ dẫn bóng qua người đối thủ, chạy hai ba bước tới rổ, bật nhảy, “bịch” một tiếng, quả bóng rơi vào rổ một cách chính xác.
Thẩm Phương Nguyệt cười tươi, vừa định reo hò thì bên cạnh vang lên tiếng thì thầm nhỏ.
“Lâm Âm, cậu định khi nào thì đưa cho anh ấy?”
“Tớ… không dám nữa, hay là thôi đi. Trước đây anh ấy cũng không thèm để ý tớ.” Giọng nói này nghe hơi quen quen.
“Đừng mà! Không phải chúng ta đã nhờ người hỏi rồi sao, không phải anh ấy không để ý cậu, mà là anh ấy không để ý ai cả.”
“Vậy thì có gì khác nhau đâu.”
“Khác chứ! Trước đây anh ấy chưa gặp cậu mà. Lúc đó là nhờ người khác đưa giúp, anh ấy đâu biết cậu xinh thế này. Hơn nữa, biết đâu người ta không đưa giúp cậu…”
“Chị đã đưa hộ rồi.” Thẩm Phương Nguyệt quay lại nhìn bọn họ, trả lời.
“……”
“……”
Hai nữ sinh kia ngơ ngác nhìn cô. Quả nhiên, một trong số họ là đàn em lớp 10 từng nhờ cô chuyển thư tình cho Bùi Kỳ. Nghe cuộc trò chuyện vừa rồi, có lẽ cô ấy tên là Lâm Âm.
Lâm Âm rõ ràng đã trang điểm kỹ càng, mái tóc dài buông xõa, đôi mắt to lung linh, trong tay nắm chặt một chai nước chưa mở. Thấy Thẩm Phương Nguyệt, cô ấy hơi ngượng ngùng: “À à, xin lỗi… Trước đây cảm ơn chị.”
“Không có gì, chỉ tiện tay thôi.” Thẩm Phương Nguyệt mỉm cười.
Một loạt tiếng hò reo bất ngờ cắt ngang cuộc trò chuyện của họ. Ngước mắt nhìn lên, Bùi Kỳ vừa thực hiện một cú ném ba điểm thành công, các bạn nam đứng quanh sân bóng không nhịn được huýt sáo cổ vũ.
Dù chỉ là một trận đấu giao hữu không chính thức, nhưng cũng cần có trọng tài. Chung Chấn ngồi ở bàn trọng tài cập nhật bảng điểm, hét lớn: “Đẹp lắm! Ném thêm vài quả nữa đi! Cố gắng giành điểm tiêu diệt bọn họ luôn!”
Các bạn nam lớp 11/9 bật cười tức giận, giơ ngón giữa về phía cậu ta.
Bùi Kỳ chỉ nhàn nhạt cười, không đáp lời.
Những chàng trai mê bóng rổ có thể không mang sách vở trong cặp, nhưng chắc chắn sẽ mang theo bộ áo quần bóng rổ. Trên sân lúc này, tất cả đều đã thay trang phục thể thao, Bùi Kỳ cũng vậy.
Cậu mặc áo đen quần trắng, đứng thẳng giữa sân bóng, thân hình cao ráo với đôi chân dài nổi bật. Những chàng trai tuổi mười mấy lúc nào cũng tràn đầy năng lượng, giữa cái nóng oi ả của mùa hè, chỉ chạy hơn mười phút đã ướt đẫm mồ hôi. Nhân lúc tạm nghỉ trước khi phát bóng, cậu cúi đầu, vén áo lau nhanh mồ hôi trên mặt.
“Mẹ kiếp.” Tống Triết mệt đến mức chống tay lên đầu gối th* d*c, mắng: “Cậu cố tình khoe cơ bụng đúng không? Đồ cáo già.”
“Đúng thế.” Bên cạnh là La Văn và Cố Phi Bạch trong tình trạng mồ hôi nhễ nhại cũng lập tức hưởng ứng.
Bùi Kỳ khẽ cong môi, nụ cười có chút lười biếng. Cậu hạ áo xuống, cười mắng lại một câu, ánh mắt vô thức quét qua đám đông xung quanh, cho đến khi chạm phải ánh mắt của Thẩm Phương Nguyệt.
Khi chơi bóng, tâm trạng của Bùi Kỳ tốt hơn bình thường nhiều, khuôn mặt cũng không còn lạnh lùng như mọi ngày. Cậu có cảm giác bóng cực kỳ tốt, ánh mắt liếc ngang mang theo chút sắc bén đầy khí thế.
Thẩm Phương Nguyệt bị ánh mắt của cậu nhìn đến mức tim bỗng đập nhanh hơn mấy nhịp mà chẳng rõ lý do. Còn chưa kịp phản ứng lại, tiếng còi đã vang lên, Bùi Kỳ thu ánh mắt về, nhanh chóng tập trung vào pha bóng tiếp theo.
“Cũng toàn là người quen cả.” Cố Tương quan sát một vòng, đột nhiên nói.
Thẩm Phương Nguyệt hoàn hồn: “Người quen gì cơ?”
“Những cô gái này ấy, ngày nào cũng đi ngang qua hành lang lớp chúng ta để nhìn Bùi Kỳ.”
“?”
Thẩm Phương Nguyệt sững sờ: “Cậu ấy nổi tiếng đến vậy sao?”
“Lúc trước thì cũng bình thường thôi.” Cố Tương đẩy nhẹ gọng kính, liếc nhìn La Văn trên sân bóng rồi nhanh chóng dời mắt, tiếp tục nói, “Nhưng từ khi cắt tóc ngắn, người đến xem cậu ấy càng ngày càng nhiều.”
“……”
Vì đây không phải một trận đấu chính thức, để tạo cơ hội cho mọi người đều được tham gia, bọn họ đã quyết định thay người sau hai hiệp đấu.
Bùi Kỳ là người đầu tiên được rút ra nghỉ ngơi. Tống Triết lớn giọng tuyên bố: “Bọn tớ nể mặt các cậu đấy, đại ca nhà tớ lát nữa sẽ ra sân sau, đừng nói chúng tớ bắt nạt lớp các cậu đấy nhé.”
Sau đó cậu bị người lớp 11/9 ném bóng vào người.
Khi Bùi Kỳ vừa ra khỏi sân, ánh mắt của khán giả cũng đồng loạt di chuyển theo cậu. Cậu dường như không hề để tâm, đi đến khu vực nghỉ ngơi, dùng khăn lau mồ hôi, cầm một chai nước lên mở nắp uống vài ngụm, sau đó lại cầm thêm một chai nước chưa mở nắp rồi tiến về phía đám đông.
Giây tiếp theo, trên sân bóng vang lên một tiếng hét thất thanh.
“Ôi! Xong rồi, quả bóng——”
Một cú ném bóng lỗi khiến quả bóng mất kiểm soát bay ra khỏi sân, bay thẳng về phía Thẩm Phương Nguyệt.
Theo bản năng, Thẩm Phương Nguyệt định tránh né, nhưng xung quanh chật kín người, cô không thể lùi lại được, đành giơ tay lên chắn—
“Phù.”
Quả bóng bị một bàn tay vươn ra đập mạnh trở lại sân.
“Ném đi đâu vậy?” Bùi Kỳ nghiêng đầu hỏi, cậu vừa đánh bóng xong, người toát ra hơi nóng, ánh nắng chiều phủ lên gương mặt cậu một lớp vàng rực, trông còn rực rỡ hơn thường ngày.
“Tay hơi yếu một xíu.” Chàng trai vừa ném bóng cười gượng, “Báo một chút, báo một chút.”
Thẩm Phương Nguyệt thở phào, đang định khen cậu phản ứng nhanh thì—
“Cảm ơn anh, Bùi Kỳ.”
Bên cạnh, cô gái tên Lâm Âm che tim, không biết vì sợ hay vì ngượng ngừng mà giọng nói dịu dàng, thanh âm mềm mại.
Cô ấy nhìn Bùi Kỳ, lấy hết can đảm đưa chai nước trong tay: “Cái này… em tặng anh.”
Bùi Kỳ nhìn cô ấy bằng ánh mắt bất ngờ, giơ chai nước đã uống dở của mình lên: “Cảm ơn, tôi có rồi.”
Sau đó, cậu vặn nắp chai nước mới, nắp lỏng lẻo treo trên miệng chai, ánh mắt quét qua đám đông rồi dừng lại ở một người khác—
“Cổ động viên tuyệt vời nhất thế giới?” Cậu nhướng mày, giọng nói lạnh đi đôi chút, hỏi: “Tiếng cổ vũ đâu rồi?”
“…..”
“Còn đến muộn nữa. Thẩm Phương Nguyệt, cậu chẳng có chút thành ý gì cả.” Cậu phê bình.
“……. Không phải tớ đi muộn, là các cậu tan sớm, tớ không mách thầy đã là rất có nghĩa khí rồi!” Thẩm Phương Nguyệt vừa nói vừa đưa tay muốn lấy chai nước của cậu.
Không lấy được. Bùi Kỳ rụt tay lại: “Chẳng làm gì mà còn muốn lấy một chai nước miễn phí à?”
“……….”
Thẩm Phương Nguyệt quay đầu, nghiêng người hét về phía sân bóng: “Lớp 11/9! Cố lên! Lớp 11/9! Cố lên!”
Bùi Kỳ: “…….”
Những người trên sân bóng khựng lại một chút, Tống Triết nhìn sang: “Không phải chứ? Chị Nguyệt cậu……”
La Văn: “Có chuyện gì thế này?”
Cố Phi Bạch: “Này! Có nội gián!”
Thẩm Phương Nguyệt mặc kệ bọn họ, tiếp tục hô: “Lớp 11/9, cố lên! Lớp 11/9……”
Một chai nước bất ngờ bị nhét vào tay cô, Bùi Kỳ cười lạnh: “Thẩm Phương Nguyệt, im miệng lại, uống nước đi.”
………….
Bùi Kỳ vừa rời sân chưa lâu, lại phải vào thay cho đồng đội bị kiệt sức.
Tỷ số cách biệt quá lớn, không có gì bất ngờ cả, chẳng mấy chốc khán giả đã rời đi một nửa, còn lại….. phần lớn là các cô gái.
Con gái tuổi mới lớn không giấu nổi tâm tư. Bề ngoài dường như ai cũng nhìn chỗ khác, nhưng cuối cùng ánh mắt đều hướng về người mà họ quan tâm.
Thẩm Phương Nguyệt len lén quan sát một chút, rồi cũng bất giác nhìn về phía Bùi Kỳ như họ.
Có cần phải khoa trương như vậy không?
Bùi Kỳ chẳng qua chỉ là đẹp trai một chút, thành tích tốt một chút, chơi bóng giỏi một chút——
Trận đấu kết thúc. Trên sân, các bạn nam mệt lử, mồ hôi nhễ nhại tán gẫu với nhau.
Thực ra Bùi Kỳ không tham gia nói chuyện phiếm, nhưng mọi người tự giác vây quanh cậu. Cậu cúi đầu dùng cổ áo lau mồ hôi, bờ vai rộng rãi khiến chiếc áo bóng rổ ướt đẫm mồ hôi căng lên, dễ dàng trở thành người nổi bật nhất trong đám con trai. Không biết nghe thấy gì, bờ vai cậu khẽ run lên, là nụ cười lạnh mà Thẩm Phương Nguyệt thường thấy nhất.
Giây tiếp theo, chàng trai nhìn về phía cô, khẽ hất cằm lên.
“……..”
Gọi cô à? Cậu xem cô là Thủy Băng Nguyệt chắc?
Thẩm Phương Nguyệt ôm hai chai nước, đang định bước tới thì có người nhanh hơn cô một bước—
Một cô gái với mái tóc dài bồng bềnh lướt qua, thoang thoảng mùi hương hoa hồng nhàn nhạt.
Lâm Âm chạy nhanh tới, trước ánh mắt bất ngờ của mọi người, đứng trước mặt Bùi Kỳ, hai tay nắm chặt điện thoại trước ngực, nói gì đó không rõ.
Bùi Kỳ khẽ nhướng mày, nghe cô gái nói xong thì do dự một chút, sau đó lấy điện thoại ra.
Khoảng cách quá xa, xung quanh lại ồn ào, Thẩm Phương Nguyệt không nghe thấy gì cả. Cho đến khi các chàng trai xung quanh nhìn nhau, cười đùa trêu chọc, bầu không khí cũng trở nên ám muội.
Thẩm Phương Nguyệt đứng yên tại chỗ, chợt nhận ra…
Ồ, hoá ra là xin WeChat.
