Chùa Hướng Dương nằm trên núi, sau khi dâng hương xong, Diệp Uyển lại đi dâng đèn và dâng tháp. Đến khi cả nhà trở về thì đã gần ba giờ sáng.
Thẩm Phương Nguyệt ngủ một giấc trên xe, ngay cả chiếc áo khoác của Bùi Kỳ bị cũng bị cô gối đến mức ấm lên. Sau khi xuống xe vào nhà, cô mới mơ màng nhớ đến thói quen đêm giao thừa của mình. Thế là cô túm lấy áo khoác của Bùi Kỳ – người vừa chào tạm biệt để ra về – rồi nói một câu: “Chúc mừng năm mới.”
“Chúc mừng năm mới, Thẩm Phương Nguyệt.” Bùi Kỳ nói.
Sau khi Bùi Kỳ đi, Thẩm Phương Nguyệt quay lại, trên mặt còn vương nét cười ngái ngủ: “Ba mẹ, chúc mừng năm mới, con lên lầu ngủ đây.”
“Đi nhanh đi.” Thẩm Chu Sơn đau lòng nói: “Ngày mai ba sẽ làm món ngon cho hai đứa.”
Bận rộn cả buổi tối, hai người lớn cũng đói không chịu nổi. Thẩm Chu Sơn xuống bếp nấu một bát mì, hai vợ chồng ngồi trong phòng khách chia ra ăn chung.
Trên TV tùy tiện phát một bộ phim kiếm hiệp cũ, trong đó nam chính và nữ chính đang bày tỏ tâm sự trong một hang động dưới thác nước.
Đây đã là lần thứ bảy Thẩm Chu Sơn xem lại bộ phim này. Ông lắc đầu cảm thán: “Đúng là một cặp đôi trời sinh. Nếu không phải vì ba cô ấy bảo thủ cố chấp thì bọn họ đã có thể có một kết cục tốt đẹp rồi.”
“Đúng đúng đúng.” Diệp Uyển nuốt mì xuống, nhưng tâm trí vẫn còn dừng lại ở tấm thẻ gỗ cầu phúc của Bùi Kỳ và hình ảnh mà bà nhìn thấy trong gương chiếu hậu trên đường về, hai đứa nó ngồi sau xe tựa vào nhau.
Hai trò chơi otome hot nhất thị trường đều do Diệp Uyển phát triển nên đối với chuyện tình cảm bà có độ nhạy bén cực cao.
Bà thổi mì, tùy ý mở miệng: “Chồng à, anh nói xem, nếu Trăng Nhỏ thật sự quen bạn trai——”
Thẩm Chu Sơn lập tức xoay phắt đầu qua nhìn bà, nụ cười trên mặt vơi đi một nửa: “Sao có thể chứ?! Vợ à, đầu năm đầu tháng đừng nói những chuyện đáng sợ như vậy.”
Diệp Uyển bật cười, dùng kẹp tóc cá mập tùy tiện kẹp gọn phần đuôi tóc, dù ở công ty hay ở nhà bà vẫn luôn toát lên khí chất gọn gàng, mạnh mẽ. “Chuyện sớm hay muộn thôi. Con bé đã 18 tuổi rồi.”
“18 tuổi thì sao? 18 tuổi vẫn còn là trẻ con!” Thẩm Chu Sơn nói: “Ít nhất cũng phải giống chúng ta, 25 tuổi mới cân nhắc đến chuyện yêu đương chứ.”
“Nhưng nếu, chỉ là nếu thôi, con bé thực sự có bạn trai thì sao?”
“Vậy thì tất nhiên là phải chia tay! Nhất định phải chia tay!” Thẩm Chu Sơn trừng mắt: “Con bé đang học lớp 12 đấy! Anh xem tên nhóc nào không sợ chết mà dám lừa con gái của anh yêu đương! Đại học cũng không được! Đại học cũng rất quan trọng! Hai năm sau khi tốt nghiệp đi làm cũng rất quan trọng! … Anh nghĩ rồi, 25 tuổi là độ tuổi thích hợp nhất! Em nói có đúng không, vợ?”
“Em—”
Diệp Uyển vốn định nói rằng bà không thấy vấn đề gì cả. Trăng Nhỏ đã là người trưởng thành và có suy nghĩ độc lập rồi, nếu đó là một mối quan hệ lành mạnh, tích cực, không ảnh hưởng đến học tập thì bà sẽ không phản đối gay gắt.
Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt khẩn thiết tìm đồng minh của chồng, bà gật đầu: “Em cũng nghĩ vậy.”
Thẩm Chu Sơn hài lòng gật đầu, chống đầu gối đứng dậy.
Diệp Uyển hỏi: “Anh đi đâu đấy?”
“Đi dán câu đối cho nhà Tiểu Kỳ. Hai hôm trước bận việc quá nên anh quên mất, tranh thủ bây giờ có chút thời gian, dán cho xong để thằng bé có một cái Tết vui vẻ.” Thẩm Chu Sơn đẩy gọng kính, xắn tay áo lên, nghi hoặc: “… Sao em nhìn anh như vậy?”
Diệp Uyển im lặng vài giây rồi nói: “Không. Chỉ là cảm thấy dáng vẻ nhiệt tình giúp đỡ người khác của anh thật là vĩ đại.”
&&
Học kỳ hai của lớp 12, đối với tất cả học sinh trung học đây là khoảng thời gian khó khăn nhất.
Ngày tháng trôi qua vừa chậm rãi vừa nhanh chóng. Ai cũng cảm thấy rằng mình học mãi không hết tiết, làm mãi không xong đề, thi mãi cũng không hết kỳ kiểm tra. Nhưng khi ngước lên nhìn dòng chữ đỏ chót “Đếm ngược đến kỳ thi đại học” trên đầu bảng đen, mới chợt nhận ra thời gian chỉ còn lại hơn một trăm ngày ngắn ngủi.
Thẩm Phương Nguyệt nói với nhóm bạn thân về nguyện vọng thi vào Đại học Khoa học Kỹ thuật Yến Kinh. Tống Triết và Chung Chấn bày tỏ sự khâm phục nhưng vẫn khuyên cô đừng đặt cược lớn như vậy. Trần Mạn thì sửng sốt một lúc rồi lập tức cổ vũ cô hết mình. Cố Tương chỉ gật đầu, thản nhiên nói: “Cậu hoàn toàn có thể làm được.”
Thẩm Phương Nguyệt nghe xong liền sững người, chỉ vào chính mình: “Tớ, hoàn toàn có thể làm được sao?”
“Đúng vậy.” Cố Tương điềm tĩnh nói, “Điểm trúng tuyển của Đại học Khoa học Kỹ thuật Yến Kinh dao động khoảng 620. Dựa vào điểm thi cuối kỳ vừa rồi của cậu, chỉ kém hơn ba mươi điểm thôi. Mà Toán với Tiếng Anh của cậu vẫn còn rất nhiều thời gian để cải thiện, tốc độ tiếp thu cũng rất nhanh, ba tháng cuối này tập trung ôn hai môn đó thì không có vấn đề gì cả.”
Tống Triết nghe vậy không nhịn được mà xen vào: “Đâu có đơn giản như vậy? Từ 580 lên 620 không giống như từ 480 lên 520 đâu nhé!”
Cố Tương không để ý đến cậu ta mà lấy một cuốn vở dày trong cặp ra đưa cho Thẩm Phương Nguyệt: “Đây là vở ghi lỗi sai của tớ, tuy không bằng của Bùi Kỳ nhưng chắc chắn nhiều hơn và chi tiết hơn một chút, cậu xem có dùng được không…”
Còn chưa nói xong hết câu đã bị Thẩm Phương Nguyệt ôm chặt, cô cảm động đến mức hét lên trên vai Cố Tương: “Sao lại không bằng của Bùi Kỳ chứ! Vở của cậu chắc chắn tốt hơn của Bùi Kỳ gấp một nghìn lần, một vạn lần—”
“Không phải vở người khác tốt hơn của tớ một nghìn lần, một vạn lần sao?”
Tối hôm đó, Bùi Kỳ đặt tay lên vở ghi lỗi sai của mình, cười khẩy, chậm rãi hỏi tội cô. “Vậy còn xem vở của tớ làm gì?”
Mặc dù đã ký thỏa thuận tuyển thẳng đại học nhưng Bùi Kỳ vẫn tiếp tục đi học, chỉ là không cần làm bài tập nữa, giáo viên cũng lười chấm điểm cho cậu. Nhưng đến kỳ thi thì cậu vẫn nhận được đề, chủ yếu là để làm bài tham khảo cho các bạn khác. Đôi khi cách giải của cậu còn khác cả cô Cổ Hàm.
Thẩm Phương Nguyệt kéo cuốn vở một chút nhưng không giành lại được, ôi dào than thở: “Sao cậu lại nhỏ nhen như thế chứ!”
Bùi Kỳ tức cười, cô đã so sánh vậy rồi mà còn trách c** nh* nhen? Cậu cầm lấy vở của mình, trước ánh mắt kinh ngạc của Thẩm Phương Nguyệt mà nhét luôn vào ngăn kéo.
Thẩm Phương Nguyệt tức giận hét lên: “Tớ đổi ý rồi! Tớ không đi Yến Kinh nữa! Ai thích đi thì đi—”
“Cậu có thể đi theo đúng trình tự được không?” Bùi Kỳ dùng bút nhẹ gõ lên trán cô, giọng lười biếng thừa nhận: “Cố Tương nói đúng, vở của cậu ấy có nhiều bài hơn tớ, trong khoảng thời gian này dùng của cậu ấy trước đi.”
……….
Trước đây, Thẩm Phương Nguyệt lúc nào cũng than thở rằng học hành thật khổ sở. Nhưng đến khi dốc hết sức ôn thi, cô mới phát hiện thì ra lúc thực sự khổ là ngay cả thời gian kêu than cũng không có.
Trên bàn học của cô chất đầy sách tham khảo, cao hơn cả đầu. Khi buồn ngủ trong giờ, cô sẽ tự đứng dậy ra phía sau lớp nghe giảng. Khi ăn trưa ở căn tin, cô cũng sẽ cầm theo từ điển Tiếng Anh để học. Nhưng rồi lại bị Bùi Kỳ gõ vào sách, nhắc cô đừng tham chút thời gian đó mà hãy ăn uống cho tử tế.
Mặc dù không còn than phiền nữa nhưng vẫn rất khổ. Nhiều lúc cô chợt nghĩ: Hay là thôi đi, mình thật sự không làm được đâu. Nhưng ngay khi thất vọng nhắm mắt lại, cô lại nhớ đến con đường bạch quả mùa thu hiện ra khi cô tìm kiếm hình ảnh về Đại học Khoa học Kỹ Thuật Yến Kinh, nhớ đến những tòa nhà cổ kính tuyệt đẹp của thành phố Yến Kinh, nhớ đến bàn tay của Bùi Kỳ mà bọn họ vừa lén nắm tay nhau trên xe buýt khi nãy.
Thế là cô lại mở mắt ra tiếp tục cố gắng.
Sự chăm chỉ của Thẩm Phương Nguyệt khiến mọi người thấy hơi không quen. Trước đây, trong mỗi giờ giải lao, Thẩm Phương Nguyệt luôn là người ồn ào nhất trong nhóm. Giọng nói trong trẻo, vui tươi của cô khiến người ta có cảm giác rằng cuộc sống cấp ba cũng không đến mức quá tẻ nhạt. Bây giờ vào giờ nghỉ giải lao, cô thường bổ sung ghi chép hoặc là quay sang hỏi Bùi Kỳ về một bài tập nào đó.
Nhưng khi mọi người bắt đầu cảm thán: “A, đây chính là lớp 12 buồn tẻ và khô khan” thì Thẩm Phương Nguyệt bỗng ngồi bật dậy, hào hứng reo lên: “Trời ơi! Tớ làm đúng rồi! Chẳng lẽ tớ là thiên tài sao? Người đáng lẽ nên được tuyển thẳng vào Đại học Yến Kinh phải là tớ chứ?!”
Ngay sau đó là tiếng cười khẩy quen thuộc của Bùi Kỳ vang lên.
Sau khi chịu đựng nửa học kỳ trôi qua, bọn họ chào đón kỳ thi thử toàn trường lần thứ hai.
Vài ngày sau, điểm số được công bố. Lần này Thẩm Phương Nguyệt thi rất tệ, chỉ được 581 điểm, thấp hơn kỳ thi tháng trước của trường tận 26 điểm, thậm chí còn không cao bằng kỳ thi cuối kỳ năm ngoái.
Mọi người xung quanh đều an ủi cô, ngay cả cô Cổ Hàm cũng đặc biệt nhắc nhở trên bục giảng: “Thi không tốt một lần là chuyện bình thường, đây chưa phải kỳ thi đại học. Các em vẫn còn nhiều cơ hội kiểm tra và rèn luyện. Về nhà hãy củng cố lại kiến thức, cố gắng để lần sau không bị mắc lỗi nữa.”
Trước mặt tất cả những người đến an ủi, Thẩm Phương Nguyệt vẫn cười rạng rỡ: “Tớ không sao đâu! Dù lần này điểm có hơi thấp một chút nhưng vẫn giỏi hơn tớ của năm ngoái rất nhiều mà! Chỉ là một lần sơ suất thôi, tớ không bị ảnh hưởng đâu, đừng lo nhé!”
Với Bùi Kỳ cũng vậy. Sau giờ học, khi về đến nhà, Bùi Kỳ vừa tắm xong đã nhận được tin nhắn của cô.
[Trăng Nhỏ: Thông báo, tối nay cô gái xinh đẹp quyết định ở nhà học từ vựng, không qua nữa, đừng nhớ tớ quá đấy nha (vẫy vẫy)]
Bùi Kỳ nhìn chằm chằm vào những từ vui tươi đó một lúc lâu rồi tùy tiện lau khô tóc, cầm tập đề thi rồi đi thẳng đến nhà bên cạnh.
Sau khi chào hỏi Diệp Uyển và Thẩm Chu Sơn xong, cậu đi thẳng lên lầu, gõ cửa phòng của Thẩm Phương Nguyệt.
Thẩm Phương Nguyệt: “Ai đấy?”
“Tớ.” Bùi Kỳ nói.
Người bên trong khựng lại một chút, sau đó kéo dài giọng: “Tớ đã bảo rồi mà, tối nay tớ phải học từ vựng—”
Bùi Kỳ ừm một tiếng: “Mở cửa.”
“Phòng của người đẹp không thể tùy tiện vào đâu.”
Bùi Kỳ không thèm để ý đến mấy câu nói điên rồ của cô, cúi đầu, im lặng gõ cửa hai lần nữa.
“……….”
Bên trong im lặng một lúc lâu, Bùi Kỳ vẫn đứng đó không rời đi, cũng không giục giã. Không biết đã trôi qua bao nhiêu phút, một tiếng “cạch” vang lên, cửa phòng được mở ra.
Thẩm Phương Nguyệt vừa mở cửa liền vội vã quay người trở lại, ngồi xuống trước bàn học, chỉ để lại cho cậu một bóng lưng gầy guộc, mảnh mai.
Thẩm Phương Nguyệt cầm cuốn từ vựng ôn thi, không quay đầu lại mà hỏi: “Làm gì đấy? Lại là ba tớ nấu món chè gì ngon nên cậu qua ăn à…”
“Thẩm Phương Nguyệt.”
“Hử.”
“Không sao đâu.”
“…………”
“Chỉ là thi không tốt một lần thôi mà, không có gì to tát cả.”
“………..”
Giọng nói của Bùi Kỳ nhàn nhạt: “Tớ cũng từng thi không tốt nhưng có ảnh hưởng đến việc tớ được tuyển thẳng đâu?”
“…………”
Cả ngày hôm nay, Thẩm Phương Nguyệt đã nghe vô số lời an ủi. Bạn bè nói, thầy cô nói, ngay cả Diệp Uyển và Thẩm Chu Sơn cũng nói. Thẩm Phương Nguyệt vẫn rất kiên cường, vẫn có thể chịu đựng được.
Nhưng đến khi Bùi Kỳ nói tại sao cô lại không chịu được?
Dây thần kinh căng chặt trong đầu cô đột nhiên đứt phựt. Một lần thi không tốt dường như đã hoàn toàn phủ nhận tất cả sự cố gắng của cô trong suốt khoảng thời gian này.
Nỗi uất ức, bất lực, lo lắng như một cơn sóng lớn dâng lên, nghẹn cứng nơi sống mũi. Thẩm Phương Nguyệt ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn Bùi Kỳ đang đứng bên cạnh mình, nghẹn ngào hỏi: “…Sao ngay cả chuyện này mà cậu cũng có thể giả vờ được vậy?”
Bùi Kỳ cúi đầu nhìn cô, thuận theo mà đáp: “Tớ vốn dĩ rất hay giả vờ, đâu phải ngày đầu tiên cậu biết chuyện này đâu.”
Nước mắt Thẩm Phương Nguyệt trào ra càng dữ dội. Cô chẳng buồn để ý đến hình tượng nữa, nhăn mặt khóc lóc. Trong đôi mắt mèo xinh đẹp long lanh nước, cô buông lời trách móc: “Loại người như cậu thật đáng ghét.”
“Vậy phải làm sao đây, đã ở bên nhau rồi, cậu chịu đựng đi.” Bùi Kỳ nhìn những giọt nước mắt lăn xuống gò má của cô, giọng điệu vẫn bình thản: “Muốn mượn chỗ của người mà cậu ghét để khóc không?”
Bùi Kỳ còn chưa kịp mở rộng vòng tay, Thẩm Phương Nguyệt đã nhào tới ôm chặt lấy eo cậu.
Một người đứng, một người ngồi. Khuôn mặt của Thẩm Phương Nguyệt vùi vào vạt áo dưới của cậu, sợ ba mẹ nghe thấy nên chỉ khóc thút thít, nhưng rất nhanh Bùi Kỳ đã cảm nhận được một vùng áo bị thấm ướt, kèm theo vị chua xót.
Cuối cùng, Thẩm Phương Nguyệt cũng thốt ra nỗi sợ hãi đeo bám cô suốt cả ngày: “Nếu như tớ không đậu thì sao?”
“Nếu tớ không thể đến Yến Kinh thì làm sao bây giờ?” Vai cô run rẩy, “Tớ đã cố gắng hết sức rồi nhưng điểm vẫn không đủ…”
“Vậy thì tớ sẽ đi tìm cậu.” Bùi Kỳ nói.
Thẩm Phương Nguyệt khựng lại, vừa định hỏi “Chẳng phải cậu đã được tuyển thẳng rồi sao, còn đi tìm tớ kiểu gì?” thì chợt cảm nhận được bàn tay của Bùi Kỳ luồn vào tóc cô, dịu dàng v**t v* hai cái.
“Tớ xem rồi, nếu không đậu được đại học Yến Kinh thì chúng ta đăng ký đại học Khoa học và Công nghệ Giang Hưng. Một số ngành ở đó cũng không thua gì ở đại học Yến Kinh, từ Giang Hưng đến Yến Kinh chỉ mất ba tiếng đi xe. Mỗi tuần tớ đều có thể đến gặp cậu.”
“………..”
Bùi Kỳ không nói mấy câu như “Cậu chắc chắn sẽ đậu” để an ủi cô. Cậu trực tiếp đưa ra một kế hoạch dự phòng B như thể muốn nói rằng: Không sao cả, nếu thực sự có bất trắc thì cũng đừng sợ. Đời người chúng ta sẽ có nhiều lần mắc sai lầm mà.
“Tớ đâu phải khóc vì cậu.”
Thẩm Phương Nguyệt im lặng hồi lâu, cuối cùng cũng nghèn nghẹn lên tiếng. Cô không còn khóc dữ dội như ban nãy nữa. “Tớ chỉ muốn nhìn con đường bạch quả của đại học Yến Kinh, muốn ăn canh chua cá ở Yến Kinh. Nếu không thi đậu, tớ sẽ không được thấy cũng không được ăn nữa.”
Bùi Kỳ nói: “Cậu thi không đậu chứ đâu bị mù. Canh chua cá thì tớ sẽ dẫn cậu đi ăn, đại học Yến Kinh có ngày hội mở, ăn xong thì chúng ta vào xem.”
Lời còn chưa dứt, Thẩm Phương Nguyệt vừa cảm động, vừa ác ý há miệng cắn mạnh lên bụng cậu qua lớp áo.
Nhưng không cắn được gì cả. Bùi Kỳ không còn bài tập phải làm, thời gian rảnh nhiều hơn nên gần đây cậu chơi bóng thường xuyên, thỉnh thoảng còn xuống tầng hầm đánh bóng bàn với Thẩm Chu Sơn. Eo của chàng trai tuổi mười tám phẳng lì, săn chắc, không có lấy một chút mỡ thừa. Cô thậm chí có thể cảm nhận được những đường cơ bụng mơ hồ của cậu.
Thấy cô đã ngừng khóc, Bùi Kỳ thở phào một hơi, chậm rãi nói: “Nhưng tớ thật sự cảm thấy cậu sẽ đậu. Lần thi thử này cậu bị cảm nên mới phát huy không tốt. Trước đây mấy lần thi thử cậu đều trên 600 điểm, 610 cũng từng đạt rồi. Còn mấy chục ngày nữa, Toán cố gắng kéo lên 10 điểm, Tiếng Anh 10 điểm, những điểm còn lại dàn đều ra các môn khác, đại học Yến Kinh cậu đậu rất dễ dàng, nhắm mắt cũng có thể đậu.”
Nói xong, Bùi Kỳ nghĩ Thẩm Phương Nguyệt sẽ cãi lại một câu: Tớ là trâu à? Làm sao mà có thể kéo nhiều như thế?
Quả nhiên, vừa dứt lời, Thẩm Phương Nguyệt đã ngẩng đầu lên khỏi áo cậu, mắt còn đọng nước long lanh nhìn cậu: “Bùi Kỳ.”
“Ừm.”
“Tớ có thể sờ thử сơ bụng của cậu không?”
“……….”
