Sau khi khai giảng, ngoài nắm tay thì hai người không có bất kỳ hành động tiếp xúc thân mật nào khác.
Mặc dù không ai nhắc đến nhưng bọn họ dường như đã ngầm đạt được một thỏa thuận—— tất cả những chuyện có thể làm Thẩm Phương Nguyệt phân tâm đều bị gạt sang một bên.
Bùi Kỳ vô tình mà từ chối thẳng thừng yêu cầu của Thẩm Phương Nguyệt.
Giờ cậu không còn để tóc húi cua nữa, ở độ tuổi này, con trai như cỏ xuân tràn trề sức sống, chỉ cần hai ba tháng không cắt là mái tóc đã dài ra thành một lớp mềm mại gọn gàng. Màu tóc của Bùi Kỳ vốn đã đen hơn người khác, đôi mắt lộ ra dưới những sợi tóc lòa xòa trên trán lại càng sâu thẳm, ánh nhìn hơi nhàn nhạt cụp xuống nhìn cô một cách khinh miệt: “Không được. 581 điểm mà còn muốn sờ cơ bụng?”
“……..”
Thẩm Phương Nguyệt nghẹn lời, nhắc nhở cậu: “Cậu đến an ủi tớ mà, đừng có nói chuyện kiểu như vậy!”
“Là cậu ăn nói thô lỗ trước.” Bùi Kỳ vẫn giữ bàn tay trên đầu cô, cười như không cười nói: “Thẩm Phương Nguyệt, cậu biết hành vi này gọi là gì không, quấy。rối tình。dụс đấy.”
“…Không nghiêm trọng đến như thế chứ!” Thẩm Phương Nguyệt kinh hãi, “Sao có thể tính là quấy。 rối tình。 dụс? Tớ là bạn gái của cậu mà! Bạn gái sờ bụng bạn trai là chuyện bình thường——”
Nói xong, Thẩm Phương Nguyệt cảm thấy mình nói rất có lý, buông eo cậu ra rồi trực tiếp luồn tay vào vạt áo. Bây giờ không còn là vấn đề háo sắc nữa, mà là đơn thuần muốn đối đầu với Bùi Kỳ.
Bùi Kỳ nắm chặt lấy cổ tay cô, không để cô đạt được mục đích, thuận miệng nói: “Bạn gái thì có hiệu lực pháp lý gì? Có phải là vợ đâu.”
Nói xong, cả hai đều khựng lại, đồng loạt dời mắt đi hướng khác.
Một lát sau, Thẩm Phương Nguyệt ôm eo cậu, nghiêng đầu lầm bầm: “Quỷ keo kiệt sẽ không bao giờ có vợ đâu, ngay cả cơ bụng cũng không cho sờ…”
Bùi Kỳ khẽ cười nhạt, nhưng ánh mắt lại dịu dàng, nhìn chằm chằm vào xoáy tóc nhỏ tròn tròn trên đỉnh đầu của Thẩm Phương Nguyệt, biết rằng cô đã được dỗ dành rồi.
Thực ra Thẩm Phương Nguyệt không phải kiểu người rất cần người khác dỗ dành. Bình thường cô luôn có vẻ nhõng nhẽo nhưng lại rất giỏi tiêu hoá những cảm xúc tiêu cực, đến nhanh thì đi cũng nhanh. Trừ khi ở trước mặt cậu hoặc gia đình, còn không thì chẳng có ai thấy khuôn mặt buồn bã của cô, vì cô sợ sẽ làm ảnh hưởng đến người khác.
Lần này thi không tốt cũng vậy, có khi chỉ cần ngủ một giấc hoặc lén khóc một trận là qua thôi. Nhưng Bùi Kỳ vẫn đến, giống như những lần trước đây khi cậu cảm nhận được cảm xúc của cô có điều gì đó không ổn.
Thẩm Phương Nguyệt hít hít mũi, bỗng nhiên quay đầu lại, vùi mặt vào áo của Bùi Kỳ.
Hơi thở nhẹ nhàng của cô phả lên bụng dưới của cậu qua lớp áo mỏng khiến Bùi Kỳ hơi cứng đờ, xoa đầu cô: “Làm gì đấy. Cậu còn chưa khóc xong à?”
“Không cho sờ thì sao, tớ có thể dùng mặt để cảm nhận.” Giọng Thẩm Phương Nguyệt hờn dỗi nói.
“………..”
Bùi Kỳ nhìn cô mà muốn bật cười, bị hơi thở của cô chạm vào khiến tim ngứa ngáy. Cậu vừa định bảo cô khóc xong rồi thì đi làm bài, còn phải kéo điểm lên nữa chứ? Nhưng đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng bước chân nặng nề, ngay sau đó là tiếng gõ cửa.
“Trăng Nhỏ, Tiểu Kỳ.” Cửa bị đẩy ra, Thẩm Chu Sơn mang một đĩa hoa quả xinh đẹp vào, “Nào, ăn chút trái cây đi—”
Bùi Kỳ chỉ cảm thấy người trong lòng mình bỗng chốc lùi lại, còn trở mặt không nhận người mà mạnh tay đẩy cậu ra xa.
Đổi thành người gầy hơn một chút thì có thể bị Thẩm Phương Nguyệt đẩy ra xa cả chục mét rồi.
Thẩm Chu Sơn nhìn hai người đứng cách nhau khá xa, ngơ ngác hỏi: “Vừa rồi xảy ra chuyện gì thế?”
“Không có gì ạ—— Ba, sao ba lại tự ý vào phòng con!” Tim của Thẩm Phương Nguyệt đập loạn xạ, “Bây giờ con đã là người trưởng thành rồi, ba không thể làm vậy được!”
“Ba đã gõ cửa rồi mà?” Thẩm Chu Sơn rất vô tội.
“Nhưng con còn chưa nói ‘mời vào’ mà!”
“………..”
Để tránh Thẩm Phương Nguyệt vì chột dạ mà lại nói linh tinh thêm gì đó, Bùi Kỳ nhận lấy đĩa hoa quả: “Cảm ơn chú ạ.”
Sau khi làm lại đề thi thử lần hai, lúc Bùi Kỳ về đến nhà thì đã là đêm khuya.
Cậu đứng đánh răng trước bồn rửa mặt, chợt ngửi thấy hương hoa lan thoang thoảng giữa kẽ tay mình, là mùi trên tóc của Thẩm Phương Nguyệt. Đã hơn hai tiếng trôi qua, thế mà hương thơm ấy vẫn còn lưu lại trên thay cậu.
Động tác đánh răng chậm lại một chút, Bùi Kỳ không có biểu cảm gì, hờ hững vén áo lên, ánh mắt lạnh nhạt nhìn vùng bụng dưới của mình qua gương.
May mà không để Thẩm Phương Nguyệt sờ vào. Dạo này bận giúp cô ôn thi thử lần hai, cậu cũng lơ là chuyện tập luyện, cơ bụng kém hơn trước đây một chút.
Thả áo xuống, cúi đầu súc miệng, Bùi Kỳ thờ ơ nghĩ: Sắp tới mình phải hẹn bọn lớp 12/11 đánh bóng lại mới được, tránh để Thẩm Phương Nguyệt hứng lên rồi lại…
&&
Nhưng quả nhiên Bùi Kỳ đã nghĩ nhiều.
Sau trận khóc thỏa thuê, Thẩm Phương Nguyệt lại quay về chế độ học tập điên cuồng, thậm chí còn chăm hơn trước. Đèn trong phòng cô thường sáng đến tận 3 giờ sáng.
Chuyện này đối với Bùi Kỳ thì quá bình thường, trước kia cậu ôn thi đấu giải, một ngày chỉ ngủ được ba bốn tiếng. Nhưng đối với Thẩm Phương Nguyệt thì khác, cô là người ngay cả đêm giao thừa cũng không thức nổi đến 12 giờ.
Thế nên sáng hôm sau, Thẩm Phương Nguyệt bám tay vào tay vịn, nhắm mắt đứng trên xe buýt chao đảo theo từng đợt rung lắc. Thỉnh thoảng bị xóc mạnh làm giật mình mà chỉ mở mắt rồi lại lim dim ngủ tiếp. Cứ lặp lại như vậy vài lần, cuối cùng người bên cạnh cũng không nhìn nổi nữa mà vươn tay nhẹ nhàng ôm lấy eo cô, để cô tựa vào người mình ngủ.
Thẩm Phương Nguyệt giật bắn người, ngẩng đầu lên, khẽ thì thầm: “Không ổn đâu, trên xe có nhiều học sinh Nhất Trung đấy—”
Bùi Kỳ nghĩ thầm trong bụng: nếu cậu sợ thật thì tựa vào tớ làm gì? Nhưng cậu chẳng buồn để ý, mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, uể oải đáp: “Không sao đâu.”
Kỳ thi đại học cận kề, không ai còn tâm trí mà quan tâm đến chuyện ai đang yêu ai nữa.
Kỳ thi thử lần ba đến nhanh như chớp, Thẩm Phương Nguyệt lần này đạt kỷ lục mới là 623 điểm.
Hôm công bố điểm thi, đúng vào ngày nhà trường tổ chức chụp ảnh tốt nghiệp.
Thêm một mùa hè rực rỡ nữa, toàn bộ học sinh lớp 12/5 đứng ngay ngắn dưới tán cây ven đường trong khuôn viên của trường. Ánh mặt trời rực lửa bị tán lá xẻ nhỏ thành từng mảng như những ngôi sao rơi xuống đồng phục màu xanh lam của bọn họ.
Xung quanh, các bạn học vẫn còn ồn ào chỉnh lại hàng ngũ, Thẩm Phương Nguyệt hào hứng quay đầu lại, reo lên với người phía sau: “623 điểm! Tớ được 623 điểm rồi! Tớ đậu đại học Yến Kinh rồi!!!”
Bùi Kỳ nghe đến mức tai sắp chai luôn rồi. Cậu hờ hững cụp mắt, nhìn thấy ánh mặt trời phản chiếu trong đôi mắt cô: “Đại học Yến Kinh xét điểm thi đại học, không xét điểm thi thử.”
“Đồ học sinh được tuyển thẳng như cậu thì biết gì? Cô Cổ bảo rồi, đợt thi thử lần ba này có độ khó sát với thi đại học nhất!”
Bùi Kỳ lạnh nhạt bật cười, lần đầu tiên cậu thấy có người phân biệt đối xử đối với học sinh được tuyển thẳng như thế.
Phía trước, nhiếp ảnh gia cầm loa đếm ngược, Thẩm Phương Nguyệt lập tức chỉnh lại tư thế, cong mắt cười vui vẻ.
“3, 2, 1—”
Một làn hơi ấm áp khẽ phủ lên tóc của Thẩm Phương Nguyệt, một tiếng “tách” vang lên, khoảnh khắc ấy được ghi lại vĩnh viễn.
Những ngày cuối cùng, bầu không khí trong trường học càng trở nên căng thẳng. Các giáo viên hầu như trực chiến luôn tại văn phòng, còn cô Cổ Hàm thậm chí đem hẳn một chiếc ghế ra hành lang ngồi để có thể giải đáp thắc mắc của học sinh ngay lập tức.
Năm lớp 12 tưởng như khó khăn nhưng đến cuối lại như ngồi trên tên lửa, bận rộn mãi mà chỉ chớp mắt một cái là trên tấm bảng đếm ngược đã chỉ còn một con số “1” đỏ chói.
Hôm nay không có giáo viên nào lên lớp, toàn bộ là tiết tự học. Nhưng tất cả giáo viên bộ môn đều đến. Ban đầu bọn họ đều hứa rằng hôm nay sẽ không giảng bài mà chỉ để học sinh thư giãn. Nhưng cứ đứng lên bục giảng là không nhịn được mà nhắc lại vài kiến thức trọng tâm, sau đó theo chuông reo mà tạm biệt mọi người.
Ba năm học cùng nhau, dù trước đó học sinh có lén lút bàn tán sau lưng, nào là thầy này thích kéo dài giờ học, cô kia nóng tính… nhưng đến lúc chia xa, kỳ diệu thay tất cả những gì đọng lại chỉ còn là những điều tốt đẹp của bọn họ. Một vài người lặng lẽ lau nước mắt, có người thậm chí còn khóc không dừng được.
“Thôi nào, đừng khóc nữa, có phải là nước lũ vỡ đê đâu?”
Cổ Hàm là người cuối cùng bước vào lớp, trong tay ôm một chồng vở dày. Cô nhìn về phía cuối lớp, người lúc nào cũng nghiêm khắc lạnh lùng ấy vậy mà cũng nở một nụ cười dịu dàng: “Bạn nào quanh đấy có khăn giấy không? Cho Thẩm Phương Nguyệt mượn lau mặt đi.”
Tống Triết đáp: “Cô ơi, khăn giấy của bọn em đều bị cậu ấy xài hết rồi.”
Cả lớp bật cười cả lên, Cổ Hàm cũng không nhớ lần cuối lớp học náo nhiệt như thế này là khi nào nữa.
Bùi Kỳ cũng bật cười, cậu cầm chiếc áo khoác đồng phục của mình tiện tay ném lên đầu gối của Thẩm Phương Nguyệt.
Thẩm Phương Nguyệt cầm lấy áo của cậu lau nước mắt, vừa nấc nghẹn vừa khóc nói: “Cô Cổ, mặc dù bình thường cô huhu… huhu… lúc nào cũng dữ dằn, rất nghiêm khắc, thiếu kiên nhẫn, cũng chẳng có tí nhân tình nào nhưng em vẫn rất thích cô, huhuhu…”
Cổ Hàm: “Đừng chỉ che mắt thôi, em che luôn miệng nữa đi.”
Trong tiếng cười vang, Cổ Hàm chớp mắt vài cái, cố nén lại cảm xúc chua xót trong lòng.
Cô gọi các tổ trưởng lên phát từng quyển sổ nhỏ: “Đây là toàn bộ ảnh của các em trong ba năm qua. Cô đã in riêng cho từng người một. Sau này, có thể các em sẽ gặp gỡ thêm nhiều bạn bè, trải qua những quãng thời gian náo nhiệt hơn. Nhưng ba năm này là vô giá, không ai có thể thay thế được. Các em là bạn cùng lớp, cũng là đồng đội. Dù sau này không còn liên lạc thì tình cảm này vẫn sẽ mãi tồn tại.”
Lần này, càng có nhiều người cần đến khăn giấy hơn.
Thẩm Phương Nguyệt với đôi mắt ngấn lệ mà mở album ra. Cô nhìn thấy chính mình trong đêm văn nghệ lớp 10, thấy bản thân mình đang ngủ gật trong lớp, thấy khoảnh khắc lấm lem khi thi đấu trong đại hội thể thao.
Lật đến trang cuối cùng, đó là tấm ảnh tốt nghiệp của lớp 12/5, tất cả mọi người chen chúc đứng cạnh nhau. Trên những khuôn mặt mệt mỏi, tái nhợt đều nở nụ cười thật tươi.
Chỉ có chàng trai ở hàng cuối cùng là giữ vẻ bình thản. Cậu hơi ngẩng cằm, khóe môi khẽ nhếch lên, trông đầy phong thái tự tin, bàn tay uể oải đặt lên mái tóc của cô gái đứng phía trước.
Cổ Hàm gõ nhẹ lên bảng đen: “Thôi đừng khóc nữa, sắp thi đại học rồi, đừng có làm mắt sưng lên ngay lúc này.”
“Các giáo viên khác có thể sẽ bảo các em đừng căng thẳng, cứ thả lỏng. Nhưng cô muốn nói thế này— Hãy căng não lên cho cô! Những kiến thức cơ bản đã ôn đi ôn lại suốt tám nghìn lần, không được phép mắc sai lầm vào thời điểm này! 18 năm rèn một thanh kiếm! Chỉ khi dốc hết sức mình thì các em mới không phải hối tiếc!”
“Kỳ thi đại học không phải là điểm kết thúc mà là điểm khởi đầu thứ hai của cuộc đời! Nó là cơ hội thay đổi vận mệnh của phần lớn mọi người! Là một cuộc chiến tàn khốc nhất! Các em đã đổ biết bao công sức ở trên chiến trường này, nhất định phải đánh cho kẻ khác tan tác không còn một manh giáp!”
“Cuối cùng, bất kể kết quả có ra sao thì chỉ cần các em không thẹn với lòng là không sao cả.”
Thước êke đập mạnh xuống bục giảng, vang lên một tiếng trầm đục. Cổ Hàm tuyên bố: “Tan học.”
&&
Ngày 7 và ngày 8 tháng 6, bầu trời trong xanh không một chút gợn mây, kỳ thi đại học diễn ra đúng hẹn.
Hai ngày thi trôi qua trong chớp mắt. Nhiều thí sinh bước ra khỏi phòng thi vẫn còn mang vẻ mơ hồ như bị bao trùm bởi cảm giác không chân thực. Cũng có người vừa ra đã đối chiếu đáp án với sắc mặt hân hoan hoặc căng thẳng.
Bên ngoài trường thi phụ huynh đứng chờ chật kín.
Thẩm Chu Sơn đi qua đi lại, không biết đã bao nhiêu lần ngẩng đầu xem giờ: “Sao Trăng Nhỏ vẫn chưa ra nhỉ?”
Diệp Uyển nhìn về phía cổng trường: “Chắc là sắp rồi, phòng thi của con bé nằm khá xa.”
“Chú, chú có muốn uống nước không?” Giọng nói trầm thấp của Bùi Kỳ vang lên.
Bùi Kỳ là học sinh được tuyển thẳng, không cần phải thi đại học. Vì thế sáng ngày 7, khi cậu xuất hiện trước cửa nhà họ Thẩm trong một bộ đồ đỏ rực khiến vợ chồng bọn họ đều ngẩn người.
Thẩm Chu Sơn nhìn cậu thanh niên mặc áo phông đỏ giống mình: “Sao cháu lại đến đây, không phải cháu—”
“Dĩ nhiên là để đi thi cùng con rồi!” Thẩm Phương Nguyệt liếc nhanh đồng hồ, kéo tay áo của Bùi Kỳ, vội vã giục: “Nhanh nhanh nhanh! Xuất phát thôi! Đến trường thi rồi tớ còn phải tranh thủ ôn lại Văn nữa!”
Thế là Bùi Kỳ cùng hai vợ chồng họ Thẩm đứng dưới trời nắng chói chang, đồng hành cùng Thẩm Phương Nguyệt suốt hai ngày thi.
Tình bạn giữa những người bạn thời thơ ấu đúng là cảm động biết bao! Thẩm Chu Sơn cảm động nhận lấy chai nước từ tay thằng bé: “Cảm ơn cháu— Ra rồi! Trăng Nhỏ!!!”
Một bóng người lao nhanh qua đám đông các sĩ tử, như một chú chim nhỏ thoát khỏi lồng giam tìm lại được tự do.
Thẩm Phương Nguyệt lao xuống bậc thềm trước cổng trường, phấn khích ôm chầm lấy Diệp Uyển rồi lại ôm lấy Thẩm Chu Sơn.
Thẩm Chu Sơn xúc động vỗ vỗ lưng con gái: “Tốt quá rồi, vậy là chúng ta hoàn toàn được giải thoát rồi. Trăng Nhỏ, sau khi thi xong rồi thì con đừng lo nghĩ gì nữa, ba sẽ dẫn con đi Disney——”
Còn chưa kịp nói hết câu, trong lòng ông bỗng trống không. Trăng Nhỏ của ông đã nhào vào lòng người khác.
Thẩm Phương Nguyệt vòng tay ôm chặt cổ Bùi Kỳ, hét bên tai cậu: “Tớ thi xong rồi!!!”
Bùi Kỳ ôm lấy cô: “Ừm.”
“Tớ làm bài siêu tốt!” Cô đắc ý khoe, miệng cười rạng rỡ như gió xuân nhưng giọng nói lại nghẹn ngào. “Bùi Kỳ, tớ nhất định sẽ đậu đại học Khoa học Kỹ thuật Yến Kinh.”
Bùi Kỳ lại “ừm” một tiếng: “Sao lại khóc nữa rồi? Thẩm Phương Nguyệt.”
“Cậu đừng xía vào.” Cô trừng mắt, giọng đầy hậm hực: “Cậu thì biết gì, đồ học sinh được tuyển thẳng!!!”
“………..”
Thẩm Chu Sơn đứng bên cạnh nhìn hai người ôm chặt lấy nhau, lại lần nữa cảm động trước tình bạn của bọn họ.
Một phút trôi qua, ông mỉm cười nghĩ: Tình bạn giữa lũ trẻ thật sự là rất đẹp.
Hai phút trôi qua, ông vẫn cảm khái nghĩ: Quả nhiên vẫn là bạn từ nhỏ, mình đâu có người bạn nào thân đến mức như thế này.
Ba phút trôi qua— Này! Thằng nhóc thối! Ôm lâu quá rồi đấy!!!
