Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông

Chương 47: Bạn gái nhìn bạn trai là lẽ bình thường——



Mưa vẫn rơi, xuyên qua cánh cửa gỗ dày và nặng, âm thanh mơ hồ vang vọng trong tai.

Thẩm Phương Nguyệt mở to đôi mắt mèo ướt sũng nhìn cậu, không chớp mắt cũng không có nói gì.

Có ý gì đây, lại không muốn sờ nữa à?

Vài giọt nước từ những lọn tóc loà xoà của cô nhỏ xuống, rơi vào sau cổ của Bùi Kỳ, lạnh buốt. Tóc của Thẩm Phương Nguyệt còn ướt sũng, chắc hẳn là lạnh hơn nhiều. Bùi Kỳ hờ hững chớp mắt, nghĩ: thôi được rồi, cũng bình thường thôi, suy nghĩ của Thẩm Phương Nguyệt luôn thay đổi theo từng ngày.

Cậu vừa định bảo cô vào nhà lấy khăn tắm để lau khô tóc thì vạt áo đột nhiên bị kéo lên, một thứ còn lạnh hơn dán vào da cậu.

Bùi Kỳ hít một hơi, theo phản xạ mà căng cứng người lại.

Ngón tay của Thẩm Phương Nguyệt thon dài, rất mềm, cả lòng bàn tay đều đặt lên bụng dưới của cậu.

— Còn dùng sức ấn mạnh vào đó.

“……….”

Bùi Kỳ liếc cô: “Thẩm Phương Nguyệt, cậu đang trút giận đấy à?”

Thẩm Phương Nguyệt hoàn hồn, thả lỏng lực của các ngón tay, đổi thành dùng ngón tay chọc chọc. Đồng phục trên người chàng trai sớm đã ướt đẫm nhưng da thịt bên trong lại nóng rực, như thể đang sôi trào, ấm áp và nóng bỏng.

“Cứng quá.” Thẩm Phương Nguyệt đỏ bừng cả tai, vẫn không quên thắc mắc: “Không phải đều mềm sao?”

“Ai mềm chứ.” Bùi Kỳ khàn giọng nói, “Cậu từng sờ qua à?”

“Lúc mẹ tớ họp trực tuyến có nói, bà ấy làm mô hình nhân vật trong game, bảo rằng cơ bắp trông quá cứng, đáng lẽ phải mềm hơn.”

Lông mày của Bùi Kỳ giãn ra, lười biếng đáp “Ồ” một tiếng: “Nếu không vận động thì sẽ mềm hơn chút.”

Từ lúc rời khỏi tòa nhà dạy học, bọn họ gần như là chạy suốt.

Thẩm Phương Nguyệt gật đầu nửa hiểu nửa không, đầu ngón tay chầm chậm mân mê. Có lẽ là cô ảo giác hoặc cũng có thể ký ức bị sai lệch, cơ bụng của Bùi Kỳ dường như sắc nét hơn so với lần trước cô vô tình nhìn thấy khi xông vào phòng cậu.

Cánh tay trắng trẻo mảnh mai của cô từ từ di chuyển lên lên, đồng phục trên người cậu cũng theo đó mà bị kéo cao lên. Thẩm Phương Nguyệt lén cúi đầu liếc nhìn trộm, thấy được vòng eo gầy gò của cậu. Có lẽ là do vừa vận động nên đường nét cơ bụng của Bùi Kỳ rất rõ ràng, mỏng nhẹ, theo nhịp thở đều đặn mà phập phồng. Không quá cuồn cuộn mà là kiểu đẹp đẽ gọn gàng.

Không phải là ảo giác. Thẩm Phương Nguyệt dùng đầu ngón tay lần theo đường nét nào đó, buột miệng lẩm bẩm: “Thật sự là rõ hơn lần trước…”

“Thừa nhận đi.” Giọng nói của Bùi Kỳ chậm rãi vang lên, “Lần trước là cậu cố ý chạy đến để nhìn trộm tớ.”

Thẩm Phương Nguyệt kinh hãi, ngẩng đầu phủ nhận: “Cậu nói bậy! Tớ đâu biết khi đó là cậu không mặc—”

Lời còn chưa dứt thì môi cô đã bị chặn lại.

Bùi Kỳ cúi đầu hôn cô vừa chậm rãi vừa dịu dàng. Vì bị nhìn, bị quan sát, bị đánh giá, tai của cậu trong màn đêm lặng lẽ đỏ ửng. Thẩm Phương Nguyệt bị hôn đến mức sắp mềm nhũn dựa vào cả người cậu, tay vẫn như có ý thức riêng, s* s**ng lung tung, còn có xu hướng lên cao hơn.

“Đủ rồi đấy, Thẩm Phương Nguyệt.” Bùi Kỳ bất thình lình bật cười, hơi thở phả vào môi và răng cô, mơ hồ nói: “Sờ nữa là quấy rốі tìnһ ԁụс thật đấy.”

“Tớ chỉ muốn xem cậu có cơ ngựс không thôi.” Thẩm Phương Nguyệt nghiêm túc nói, “Tớ nói lại lần nữa, bạn gái ѕờ bạn trai là chuyện hết sức bình thường—”

“Ồ. Thế nếu tớ sờ cậu thì sao? Cũng là chuyện bình thường đúng không?” Bùi Kỳ thuận miệng phản bác.

“……….”

Đôi mắt mèo của Thẩm Phương Nguyệt trợn tròn, hoảng hốt nhìn cậu, không nói được lời nào.

Bùi Kỳ nói là như vậy nhưng tay vẫn rất quy củ, chỉ ôm nhẹ eo cô. Cảm nhận được cơ thể cô hơi cứng lại, cậu thở dài, vừa định nói là tớ chỉ trêu cậu thôi…

“Ừm!” Thẩm Phương Nguyệt bỗng nhiên phát ra một âm thanh nhỏ, như thể lấy hết can đảm.

“Hả?”

Bùi Kỳ sững sờ, còn chưa kịp xác nhận là mình có nghe lầm hay không thì người trong lòng đã kiễng chân, ghé sát bên tai cậu, khe khẽ nói: “Cậu, cậu… cậu có thể sờ.”

“………..”

Tiếng tim đập còn nặng nề hơn cả tiếng mưa rơi rào rào.

Thực ra, Bùi Kỳ đã sớm cảm nhận được. Thẩm Phương Nguyệt nửa người áp lên người cậu, dưới lớp đồng phục trắng ướt đẫm là làn da mịn màng mềm mại. Thẩm Phương Nguyệt rất thích làm đẹp, ngay cả đồ nội y cũng phải chọn những màu nhạt tươi sáng, phía trước còn có hoa văn ren mờ. May mà chất liệu đồng phục của trường Nhất Trung khá dày, cô lại mua rộng một chút nên chỉ khi bị ướt mới có thể nhìn thấy.

Hôm nay cô mặc màu vàng nhạt. Bùi Kỳ vừa cụp mắt đã nhìn thấy, để tránh suy nghĩ hỗn loạn cậu dứt khoát cúi đầu tìm môi của Thẩm Phương Nguyệt mà hôn xuống.

“Tớ có thể sờ sao?” Một lúc sau, giọng Bùi Kỳ khàn khàn nói.

“…..Ừm!” Thẩm Phương Nguyệt nhắm chặt mắt lại.

Tay của Bùi Kỳ không giống tay cô, ngón tay dài hơn, lòng bàn tay cũng rộng hơn. Khi bàn tay nóng rực của chàng trai luồn vào trong đồng phục, chạm lên eo cô, Thẩm Phương Nguyệt bị hơi nóng làm cho run lên rồi ngay sau đó từng mảng lưng tê rần.

Cô nín thở, sợ hãi, căng thẳng, mong đợi và có chút phấn khích.

Vòng eo của Thẩm Phương Nguyệt rất thon. Ở nhà ngày nào cũng được ăn ngon mặc đẹp nhưng mãi vẫn không béo lên, từ nhỏ đến lớn đều đẹp đẽ cân đối. Lúc này, cả người cô cứng đờ căng cứng trong lòng bàn tay của Bùi Kỳ.

Bùi Kỳ bật cười, xoa nhẹ hai cái để giúp cô thả lỏng, rồi lập tức rút tay ra.

Vùng da vừa bị chạm qua vẫn còn chút mát lạnh. Thẩm Phương Nguyệt chớp mắt, không chắc chắn hỏi: “Sờ, sờ xong rồi?”

“Ừm.” Bùi Kỳ thẳng thắn, giọng trầm khàn, “Sờ thêm nữa thì tớ sẽ không dừng lại được.”

“………”

“Cạch” một tiếng, Bùi Kỳ bật công tắc đèn. Ánh sáng vàng nhạt yếu ớt rọi xuống, soi rõ hai gương mặt đang đỏ bừng.

“Thẩm Phương Nguyệt, cậu tự đứng vững đi đừng dựa vào tớ nữa.”

Chân của Thẩm Phương Nguyệt còn hơi nhũn. Dĩ nhiên, chủ yếu là vì người Bùi Kỳ rất ấm, dựa vào rất thoải mái, thế nên cô vô thức ngang ngạnh phản bác: “Không muốn.”

“Ai thèm thương lượng với cậu?” Bùi Kỳ bật cười, “Mau đứng lên.”

“…… Keo kiệt.” Thẩm Phương Nguyệt đứng thẳng, bàn tay vẫn lưu luyến rời khỏi cơ bụng ấm áp. Khi rút tay ra khỏi áo, cô vô tình lướt qua thứ gì đó cách lớp quần đồng phục.

Bùi Kỳ khẽ hít một hơi sâu.

Thẩm Phương Nguyệt ngẩn ra, cúi đầu nhìn nhưng còn chưa thấy rõ thì đã bị che mắt lại.

Đều là người trưởng thành rồi, làm sao có thể không hiểu đó là gì. Hai người đứng im, im lặng hồi lâu, cuối cùng vẫn là Thẩm Phương Nguyệt lên tiếng trước.

“Cậu——”

“Im miệng, Thẩm Phương Nguyệt.”

Thẩm Phương Nguyệt nghĩ thầm, không hiểu vì sao cậu lại hung dữ thế chứ. Cô khẽ ho một tiếng, nhỏ giọng hỏi: “Tớ có thể——”

“Không thể.”

“Bạn gái nhìn bạn trai là chuyện hết sức bình thường——”

“Nếu cậu cũng tò mò với môn Toán như thế này thì đừng nói đến Đại học Khoa học Kỹ Thuật Yến Kinh, ngay cả Đại học Yến Kinh cậu cũng đậu được.”

“………..”

Thẩm Phương Nguyệt vừa định nói rằng nếu hôn cậu mà không bị ngộ độc rồi lăn ra chết thì tớ phải coi như là may mắn đấy, thì bỗng nghe thấy vài tiếng rung vội vàng. Bùi Kỳ cầm điện thoại lên và nghe.

Cậu không bật loa ngoài nhưng vì họ dựa quá gần nhau và trong nhà lại yên tĩnh nên giọng nói của Thẩm Chu Sơn từ đầu dây bên kia vang lên rõ ràng: “Tiểu Kỳ à, Trăng Nhỏ có ở cùng với cháu không? Con bé mãi không trả lời tin nhắn của chú mà gọi điện thì cũng không nghe máy!”

Tối qua Thẩm Phương Nguyệt quên sạc điện thoại nên nó tự động tắt nguồn.

“Vâng.” Bùi Kỳ lên tiếng, nhận ra giọng nói của mình có hơi khàn liền ho khẽ một cái, “Cậu ấy đang ở bên cạnh cháu.”

“Ồ ồ, vậy thì tốt rồi. Chú thấy ngoài trời đang mưa, có muốn chú tới đón hai đứa về không?”

“Không cần đâu ạ.” Có lẽ vì vừa làm chút chuyện không tiện cho phụ huynh biết nên Bùi Kỳ mơ hồ nói,  “Chúng cháu sắp về đến nhà rồi.”

“Vậy thì tốt, cháu bảo con bé về thẳng nhà luôn đừng qua nhà cháu nữa—” Thẩm Chu Sơn ngừng lại một chút, “À, ý chú là, chú đã nấu canh cho con bé, bảo con bé về uống khi còn nóng… Cháu có muốn qua uống một bát không?”

“Không cần đâu ạ, cảm ơn chú.” Bùi Kỳ nói, “Chúng cháu sẽ về nhà ngay thôi ạ.”

Sau khi cúp điện thoại, Thẩm Phương Nguyệt vẫn đang bị che mắt.

“Cậu định che đến bao lâu nữa vậy?” Cô hỏi.

Một chiếc áo khoác sạch được phủ lên đầu cô. Đó là chiếc áo mà Bùi Kỳ hay treo trên giá ở lối vào. Giọng cậu nhàn nhạt: “Về nhà đi.”

Nói xong, Bùi Kỳ vừa định mở cửa cho cô thì quần áo của cậu bị nắm nhẹ lại.

“Cậu có muốn về cùng tớ không?” Thẩm Phương Nguyệt chậm rãi hỏi, “Uống canh, tiện thể… nói với ba mẹ tớ về chuyện của bọn mình.”

“Tớ mà qua đó bây giờ thì chắc chú sẽ đá bay tớ ra khỏi Trung Quốc mất.”

“……….”

“Cậu có thể đợi tớ vài phút—”

“Thẩm Phương Nguyệt, cậu đang xem thường ai đấy?” Bùi Kỳ cười khẽ, cách lớp áo khoác vỗ nhẹ lên đầu cô, “Để lần sau đi, không thể qua loa như thế này được…”

Ít nhất thì cậu cũng phải chuẩn bị trước vài bài phát biểu chứ.

Mặc dù Diệp Uyển và Thẩm Chu Sơn đều là những người hòa nhã, dịu dàng, tư tưởng cởi mở, còn bản thân cậu thì chắc cũng không đến nỗi nào. Nhưng liên quan đến chuyện của Thẩm Phương Nguyệt thì cậu vẫn quen suy nghĩ chu toàn nhất có thể.

“Lần sau là khi nào?” Thẩm Phương Nguyệt không hài lòng,nói: “Nhịn lâu như vậy thật sự rất, rất, rất khó chịu đó.”

Chẳng hiểu sao Bùi Kỳ lại hơi muốn hôn cô. Cậu suy nghĩ một lát rồi nói: “Chờ đến khi cậu có điểm đi.”

&&

Phòng khách nhà họ Thẩm.

Sau khi cúp điện thoại, Thẩm Chu Sơn ngồi trầm ngâm trên sofa với vẻ mặt nghiêm túc một lúc lâu, đột nhiên nói: “Không đúng!”

“Gì cơ?” Diệp Uyển đang nằm bên cạnh ông, hai chân vắt lên người chồng, tay vừa xử lý tài liệu trên laptop vừa hỏi.

“Lúc nãy trong điện thoại yên tĩnh lắm, không giống đang ở ngoài đường hay trên xe buýt! Anh phải gọi lại hỏi thử xem!”

Diệp Uyển nhẹ nhàng dùng đầu ngón chân cọ vào ông một cái: “Thôi đi, nếu anh gọi nữa thì trông anh phiền lắm.”

“…………”

Thẩm Chu Sơn giúp vợ xoa bóp chân nhưng trong lòng vẫn không nhịn được nhớ lại cảnh tượng hôm thi đại học kết thúc, hai đứa ôm nhau suốt ba phút.

Bạn bè bình thường có cần ôm nhau lâu như vậy không?

Cũng chưa chắc, hai đứa này đâu phải bạn bè bình thường. Chúng nó là thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau, thân thiết hơn bạn bè một chút thì cũng là chuyện bình thường thôi nhỉ.

Hơn nữa, mặc dù hai đứa có quan hệ rất tốt nhưng ngày nào cũng đấu khẩu, một tuần có đến bốn ngày là cãi nhau. Nói là thanh mai trúc mã thì không bằng gọi là oan gia. Thế nào đi nữa cũng không giống một đôi có thể phát triển thành tình cảm khác.

Có lẽ là ông suy nghĩ nhiều rồi.

Nội tâm Thẩm Chu Sơn đang đấu tranh dữ dội thì nghe thấy một tiếng động, tiếp đó là tiếng bước chân thình thịch chạy lên lầu.

Đến khi ông quay đầu lại thì Thẩm Phương Nguyệt đã biến mất trên cầu thang, chỉ để lại một câu: “Ba mẹ ơi, con về rồi! Con đi tắm đây!”

“Chậm thôi, đừng chạy.” Nghĩ vậy, nhưng Thẩm Chu Sơn vẫn không nhịn được mà dò hỏi, “Trăng Nhỏ, ba nấu canh rồi, con có muốn múc một bát mang qua cho Bùi Kỳ không—”

“Không cần đâu!” Giọng nói của Thẩm Phương Nguyệt mơ hồ vọng xuống, “Bây giờ cậu ấy không có thời gian để uống.”

“Ồ ồ! Được, vậy thì cả nhà mình cùng uống.” Thẩm Chu Sơn thầm thở phào nhẹ nhõm đi một nửa, vui mừng khấp khởi.

Haha, quả nhiên là đúng như dự đoán, ngay cả canh ngon như thế này mà cũng không muốn chia một bát, rốt cuộc thì mình đang lo lắng chuyện gì vậy chứ.

&&

Vào ngày có điểm thi, sáng ngày 23 tháng 6, 9 giờ 30 phút, trong phòng Thẩm Phương Nguyệt có bốn người đang ngồi ngay ngắn trước màn hình máy tính.

Thời gian chính thức công bố điểm là 10 giờ, nhưng có thể sẽ được công bố sớm, vì vậy từ 8 giờ sáng bọn họ đã túc trực sẵn bên máy tính.

Gọi tra cứu điểm qua điện thoại vẫn không liên lạc được, Thẩm Chu Sơn đặt điện thoại xuống, giục: “Trăng Nhỏ, con thử làm mới trang một lần nữa xem?”

Thẩm Phương Nguyệt ấn F5 nhưng vẫn là thông báo mạng bận.

Diệp Uyển đứng dậy: “Thôi, 10 giờ hãy thử lại. Để mẹ ra nghe điện thoại, sáng giờ bị gọi ba bốn lần rồi, mẹ đoán chắc là công ty có chuyện.”

“Cứ bình tĩnh, đừng căng thẳng nhé Trăng Nhỏ.” Thẩm Chu Sơn vỗ vỗ bờ vai con gái bằng đôi tay run rẩy, sau đó cũng đứng dậy, “Ba đi rửa ít trái cây cho mọi người, Tiểu Kỳ cũng ăn chút nhé.”

Bùi Kỳ nói: “Cảm ơn chú.”

Sau khi hai người rời đi, Thẩm Phương Nguyệt ngả người ra ghế, bị hệ thống tra điểm hành hạ đến phát điên, kéo dài giọng than vãn: “Bùi Kỳ—”

“Ừm.”

“Tớ có phải sắp chết rồi không? Tim của tớ đập nhanh quá.” Cô nói, “Giống hệt như lúc cậu bất ngờ hôn tớ trong lớp ấy.”

“Không phải.” Bùi Kỳ nói, “Hiện tại cậu vẫn còn sống đấy thôi?”

“Nếu không tra được điểm nữa chắc tớ chết thật mất.” Thẩm Phương Nguyệt quay đầu nhìn cậu, “Cậu nói xem nếu tớ thi không tốt thì sao—”

“Ai nói chính mình làm bài siêu tốt nhỉ?”

“Thì tớ chỉ đang nói là nhỡ đâu…”

“Không có nhỡ đâu.” Bùi Kỳ đặt điện thoại xuống, ra hiệu cho cô bằng ánh mắt, “Thử làm mới lại xem, Tống Triết đã tra được rồi.”

Thẩm Phương Nguyệt đã luyện thành phản xạ cơ thể, đầu còn chưa kịp suy nghĩ, ngón tay đã ấn xuống phím F5.

Trang web xoay vòng vài lần, một loạt con số bất ngờ nhảy ra.

Thẩm Phương Nguyệt suýt chút nữa thì ngừng thở, lập tức nhắm chặt mắt, trái tim như muốn nhảy ra khỏi cổ họng!

Cô run rẩy lần mò tìm tay Bùi Kỳ, siết chặt, giọng nói vì kích động mà lạc đi: “Bùi Kỳ, tớ tớ tớ, tớ đư—đư— được bao nhiêu điểm?”

“Cậu, cậu cậu cậu—” Bùi Kỳ bắt chước giọng điệu của cô.

Thẩm Phương Nguyệt vừa quyết định ám sát bạn trai thì đã nghe thấy cậu cười nói: “637.”

Thẩm Phương Nguyệt nhảy dựng lên.

Cô không thể tin nổi, liên tục nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng. Mười mấy giây sau: “Aaaaaaa!”

Bùi Kỳ nhìn cô hét lên, chạy vòng quanh phòng rồi đột nhiên lao thẳng về phía cậu.

Cậu nhanh chóng đỡ lấy cô, hai tay ôm chặt lấy đôi chân cô, mỉm cười. Còn chưa kịp nói gì Thẩm Phương Nguyệt đã nâng mặt cậu lên, hôn cậu đầy phấn khích. Đó là một nụ hôn hoàn toàn bộc phát từ cảm xúc, chỉ để giải tỏa sự vui sướng, đầy hưng phấn, kêu “chụt chụt” rõ ràng.

Hai người quá kích động nên không ai nghe thấy tiếng bước chân vội vàng ngoài cửa. Cánh cửa phòng “rầm” một tiếng bị đẩy mạnh ra, một người ôm dĩa trái cây đã rửa sạch, hớt hải lao vào——

“Sao thế, sao thế?! Có điểm rồi hả?! Không sao đâu Trăng Nhỏ, bất kể con được bao nhiêu điểm thì trong lòng ba con mãi mãi là—— Aaaaa!!!”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...