Cô Ấy Vẫn Chưa Biết – Bản Đông

Chương 46: Chúc mừng tốt nghiệp.



Một kỳ thi đại học nữa đã khép lại đầy long trọng, những biển báo hạn chế giao thông, dây cảnh giới và rào chắn bên đường lần lượt được dỡ bỏ, cả thành phố lại trở về sự yên bình như thường ngày.

Một tuần sau, lễ tốt nghiệp của trường Sơn Thành được tổ chức như dự kiến. Nói là lễ tốt nghiệp nhưng thực chất chỉ là dịp để học sinh lớp 12 quay lại trường dọn dẹp lớp học và ký túc xá, tiện thể nghe các thầy cô dặn dò lần cuối trên sân thể dục.

Buổi lễ bắt đầu lúc ba giờ chiều nhưng sau khi tốt nghiệp, các cô cậu học sinh chẳng khác nào những chú chim đã có đôi cánh cứng cáp. Giáo viên cố gắng duy trì trật tự vài lần nhưng không ai chịu yên lặng, cuối cùng cũng mặc kệ.

Mọi người vừa nghe lãnh đạo phát biểu vừa thì thầm to nhỏ, đứng tụm năm tụm ba trò chuyện với nhau.

Không biết có phải là do những lời cuối cùng trước kỳ thi đại học của cô Cổ Hàm đã phát huy tác dụng hay không, nhưng sau khi so sánh đáp án đúng mà giáo viên gửi trong nhóm, cả lớp đều đạt kết quả như bình thường hoặc thậm chí vượt hơn cả mong đợi. Cả tập thể lớp 12/5 tràn đầy niềm vui, khuôn mặt ai cũng hớn hở, tiếng cười nói còn lớn hơn các lớp khác một chút.

Cố Tương tự tính điểm của mình được 691. Nghe xong, Thẩm Phương Nguyệt phấn khích ôm lấy tay cô ấy: “Vậy là cậu có thể vào Đại học Yến Kinh rồi! Tiểu Tương Tương! Chúng ta lại học cùng một thành phố rồi!!!”

“Cũng chưa chắc đâu, không biết tính có chính xác không, cũng không rõ năm nay điểm chuẩn như thế nào.” Cố Tương nói.

“Chắc chắn được! Điểm trúng tuyển của Đại học Yến Kinh ở Sơn Thành chưa bao giờ vượt quá 690 điểm đâu!”

“Có ý gì thế hả chị Nguyệt? Vừa nãy tớ bảo chúng ta có thể cùng nhau vào Đại học Khoa học Kỹ Thuật Yến Kinh mà cậu đâu có vui đến như thế?” Tống Triết đứng ở phía sau không nhịn được mà lên tiếng.

“Cũng vui mà.” Thẩm Phương Nguyệt gật đầu qua loa.

“……….”

Tống Triết khoanh tay thở dài: “Này, nói chứ, sao tự dưng sau khi tốt nghiệp, cảm giác tớ là nhân vật chính của thế giới bỗng dưng biến mất luôn vậy? Năm trước ở nhà tớ là số một, tớ nói ăn gì là mẹ sẽ nấu món đó, hôm qua tớ bảo muốn uống canh gà hầm, mẹ tớ bảo tớ tự mà ngâm mình trong bồn tắm rồi húp nước đi.”

“Ai mà chẳng thế, năm lớp 12 ba tớ ngày nào cũng dậy sớm hơn cả gà để đưa tớ đến trường. Vậy mà vừa nãy tớ bảo ông ấy chở tớ đi học, ông ấy kêu tự lăn ra đường mà đạp xe công cộng.” Chung Chấn gãi đầu rồi đổi chủ đề: “Đúng rồi, các cậu biết lúc nãy trên cầu thang có chuyện gì xảy ra không?”

“Chuyện gì?” Tống Triết hỏi.

“Cố Phi Bạch và bạn gái cậu ta đi xuống cầu thang thì gặp ngay thầy chủ nhiệm khối.” Chung Chấn ngừng lại một chút rồi nói tiếp, “Sau đó, hai người họ thản nhiên hôn nhau ngay trước mặt thầy.”

“…. Vãi chưởng!!!”

Nhiều bạn nam lớp bên cạnh cũng hóng chuyện nhập cuộc: “Vậy có là gì đâu, bảng đen lớp học bọn tớ mới gọi là thảm kịch, đầy những dòng kiểu như ai yêu ai, ai với ai mãi mãi bên nhau.”

Bùi Kỳ vừa nghe câu được câu chăng vừa cúi đầu đọc email mà cậu mới nhận được.

Một mùi hương quen thuộc lặng lẽ tiến lại gần cậu, vừa ngẩng đầu cậu đã thấy Thẩm Phương Nguyệt tựa sát vào cánh tay của mình.

Bùi Kỳ tưởng cô nóng, vừa định tháo mũ lưỡi trai đưa cho cô thì đã bị cô kéo lấy tay. Ngón tay cô lần lượt luồn vào từng kẽ tay cậu, đan chặt lại vào nhau.

“Má nó, cái đám này cũng to gan quá!” Tống Triết, người chưa từng có một bóng hồng trong ba năm cấp 3 tức tối chửi thề.

“Đúng vậy!” Thẩm Phương Nguyệt nhẹ nhàng phụ họa.

Tống Triết: “Tớ thật sự muốn chế tạo cỗ máy thời gian để thầy chủ nhiệm khối quay về hai tháng trước, tóm hết bọn họ lại rồi xử phạt!”

Thẩm Phương Nguyệt: “Đúng luôn đúng luôn!”

“Thật ra là do thầy chủ nhiệm khối không đủ tinh ý, trước đây những đôi kia rõ ràng lộ liễu như thế mà sao thầy lại không phát hiện ra nhỉ— Khoan đã? Này? Hai người… ” Tống Triết từ từ hạ ánh mắt xuống, chậm rãi hỏi từng chữ: “Hai người… tay… tại sao lại nắm tay nhau thế?”

……………

“Các em thân mến, hy vọng dù các em ở đâu thì các em vẫn giữ được nhiệt huyết và—— Hàng ngũ nào kia? Lớp 12/5! Sao lại ồn ào thế?!”

Bị thầy chủ nhiệm khối điểm danh phê bình, tiếng hét của Tống Triết và Chung Chấn cuối cùng cũng nhỏ lại đôi chút, nhưng vẫn không nhịn được, vừa mở miệng là giọng nói lại oang oang: “Từ bao giờ thế? Tại sao tớ không hề nhận ra—— Khoan đã! Không đúng! Từ lúc quen biết hai người tớ đã thấy hai cậu rất mờ ám rồi, nhưng hai người đều nói không yêu nhau, hóa ra là lừa tớ à?!”

Thẩm Phương Nguyệt lập tức thanh minh: “Lúc đó thực sự là chưa có gì!”

Chung Chấn: “Tống Triết, cậu im miệng trước đã, để tớ hỏi, ai là người tỏ tình trước?”

Câu hỏi kỳ quái gì đây? Thẩm Phương Nguyệt không hài lòng: “Tớ xinh đẹp như thế này! Dĩ nhiên là cậu ấy tỏ tình trước rồi!”

“……….”

Cả hai người đều tỏ vẻ hoài nghi, không thể tưởng tượng nổi cảnh Bùi Kỳ tỏ tình.

Tống Triết: “Cậu ấy nói như thế nào?”

“Tỏ tình thì còn có thể nói như thế nào nữa…” Thẩm Phương Nguyệt hơi ngẩng cằm, bắt chước biểu cảm thường ngày của Bùi Kỳ mà hạ giọng giả vờ trầm xuống: “Thẩm Phương Nguyệt, tớ thích cậu. Thích đôi mắt sáng trong xinh đẹp của cậu, thích chiếc mũi tinh xảo, thích đôi môi tươi tắn căng mọng. Cậu là cô gái—— không, là người phụ nữ đẹp nhất thế gian này. Mỗi lần nhìn thấy cậu, tớ lại không thể kìm nén được mà muốn——”

Còn chưa nói xong, miệng của Thẩm Phương Nguyệt đã bị Bùi Kỳ bịt lại.

“Thẩm Phương Nguyệt, cậu không biết đỏ mặt sao?” Cậu tức cười.

Thẩm Phương Nguyệt cười khúc khích trong lòng bàn tay cậu, thực sự muốn đưa gương cho cậu nhìn xem bây giờ ai mới là người đang đỏ mặt đây.

……………

Buổi lễ tốt nghiệp kéo dài đến cuối cùng, thầy chủ nhiệm khối nhấn mạnh lần thứ tám: “Cuối cùng, thầy biết các em rất vui vì đã được tốt nghiệp, nhưng thầy vẫn phải nhắc lại lần nữa—— Xin mọi người rời trường trong trật tự! Không được xé sách! Không được xé sách! Không được xé sách!!!”

Rẹt——

Nửa tiếng sau, giấy vụn bay đầy khắp các lớp học, thỉnh thoảng còn vang lên vài tiếng gào thét như quỷ khóc sói gào.

Thầy chủ nhiệm khối không thể quản hết từng lớp được bèn chọn lớp náo loạn nhất để làm gương răn đe. Ông vẫn như thường ngày, “rầm” một tiếng, cửa bị đạp tung, quát lớn:

“Lớp 12/5! Cả dãy lầu này chỉ có lớp của các em là ồn ào nhất! Đừng tưởng tốt nghiệp rồi là thầy không quản được các em! Tất cả đứng lại cho thầy! Nói tên ra! Thầy sẽ gọi phụ huynh đến đón từng đứa!!!”

Lớp 12/5 cũng chẳng khác gì các lớp khác, giấy trắng vương vãi khắp nơi, trên bảng đen chi chít những chữ viết ngổn ngang. Dù chẳng có ý nghĩa gì đặc biệt nhưng trước khi rời đi, ai cũng vô thức muốn để lại tên của mình trên bảng, như thể làm vậy thì một phần thanh xuân của họ sẽ mãi mãi ở lại đây.

Lúc cánh cửa bị đá tung ra, Thẩm Phương Nguyệt vẫn đang viết tên của mình và Bùi Kỳ lên bảng, còn vẽ một hình trái tim nhỏ ở giữa.

Cả lớp lập tức nháo nhào bỏ chạy. Bùi Kỳ đứng dậy khỏi bàn, kéo cổ tay Thẩm Phương Nguyệt: “Cậu còn viết? Mau chạy thôi.”

“Chạy làm gì? Chúng ta đâu có xé sách.” Thẩm Phương Nguyệt vô tội hỏi.

“Ai thừa nhận là chính mình đã xé chứ? Giờ ai mà bị bắt thì người đó xui thôi.” Giọng Bùi Kỳ vẫn bình tĩnh như mọi khi.

“Ờ ờ ờ!”

Học sinh lớp 12/5 dưới tiếng quát tháo của thầy chủ nhiệm khối vội vàng chạy tán loạn. Có người chạy vòng quanh trêu tức, có người thì nhảy qua cửa sổ, có người chạy ra cửa sau… Cuối cùng, tất cả đều ùa ra cầu thang, hốt hoảng mà chạy xuống lầu.

Ở trong phòng học còn tưởng là trời sắp tối, vừa bước ra mới phát hiện là mây đen dày đặc cả bầu trời.

Một tiếng sấm nổ vang trên không trung, tiếp đó, mưa lớn trút xuống như thác đổ.

Cơn mưa to bất ngờ chặn bọn họ ngay lối ra cầu thang khiến cả đám tiến thoái lưỡng nan. Đằng sau là tiếng bước chân nặng nề của thầy chủ nhiệm khối, Chung Chấn chửi thề: “Vãi! Sao lại cứ nhắm vào lớp bọn mình mà bắt vậy! Giờ chúng ta phải làm sao đây?”

Tống Triết: “Còn có thể làm sao nữa! Chạy thôi!”

Dưới sự dẫn đầu của Tống Triết và Chung Chấn, cả nhóm học sinh ào ào lao vào cơn mưa. Bùi Kỳ nhìn quanh, muốn tìm một chỗ trú nhưng bàn tay lại bị kéo chặt, kéo về phía trước.

“Thẩm Phương Nguyệt.” Giọng nói của Bùi Kỳ hiếm khi sốt ruột.

“Chạy đi! Bùi Kỳ!” Thẩm Phương Nguyệt ngoảnh lại, nhoẻn miệng cười với cậu.

Cơn mưa xối xả. Những giọt mưa to như hạt đậu rơi thẳng xuống chiếc áo đồng phục mỏng manh của bọn họ. Cơn mưa mùa hè ở Sơn Thành vừa nặng nề vừa mãnh liệt như thể bầu trời đã bị những cô cậu học sinh cuối cấp vừa thoát khỏi gông cùm này đục thủng một lỗ, thay họ trút hết sự phấn khích và hân hoan khi giành lại tự do.

Chạy một lúc, Chung Chấn đột nhiên dừng lại giữa trời mưa, ngửa mặt lên hét lớn: “Nhất Trung Sơn Thành! Ông đây tốt nghiệp rồi!!!”

“Đồ ngốc.” Tống Triết mắng cậu ta nhưng cũng dừng lại, hai mắt đỏ hoe gào lên: “Tớ cũng tốt nghiệp rồi!!!”

La Văn cũng hét lớn: “Cố Tương! Tớ thích cậu!!!”

“……….”

Mọi người đều im lặng, kinh ngạc nhìn cậu ấy, chỉ có Cố Tương là không.

Nước mưa làm ướt kính của cô, cô ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Cô gái bình thường ít nói, luôn giữ bình tĩnh, chưa từng lớn tiếng nói điều gì đột nhiên hét lên với bầu trời: “Tớ muốn vào Đại học Yến Kinh! Tớ còn muốn kiếm thật nhiều, thật nhiều, thật nhiều tiền——”

La Văn: “……..”

“Tớ muốn đi Yến Kinh cùng với Bùi Kỳ!!!” Thẩm Phương Nguyệt hét xong, lại vội vàng bổ sung: “À à—— còn có Tiểu Tương Tương nữa! Ba chúng ta sẽ cùng đến Yến Kinh!!”

Tống Triết: “Không phải, tớ đã nói đi nói lại bao nhiêu lần rồi.  Con mẹ nó, tớ cũng sẽ đăng ký cùng trường với các cậu mà! Tính cả tớ nữa chứ!!”

Thẩm Phương Nguyệt không để ý đến cậu ta đi, lắc lắc cánh tay của Bùi Kỳ, ra hiệu đến lượt cậu rồi.

Bùi Kỳ không hiểu những người này đang phát điên cái gì, cũng không hiểu tại sao chính mình cũng đang phát điên theo.

Có lẽ dưới cơn mưa này, ai cũng là kẻ điên.

Cậu hít một hơi thật sâu, quay đầu lại nhìn tòa nhà dạy học to lớn và trang nghiêm phía sau rồi hét lên: “Tạm biệt—— Nhất Trung Sơn Thành.”

&&

Toàn thân đều ướt sũng, cả hai lên xe buýt thậm chí còn không dám ngồi xuống.

Lúc xuống xe, trời vẫn còn mưa. Đoạn đường vào khu chung cư không xa, giờ mà đi mua ô thì không đáng. Hai người trốn tạm dưới chiếc áo khoác đồng phục của Bùi Kỳ – một cái áo có thể vắt ra nước – rồi chật vật chạy về nhà.

Vừa vào nhà, đóng cửa lại, nước mưa nhỏ giọt từ vạt áo xuống sàn, loang thành một vệt nước lớn.

Vì chạy vội nên cả hai đều đang th* d*c. Bùi Kỳ tùy tiện vứt áo khoác lên sàn gỗ, lười biếng dựa vào tường lấy hơi: “Thẩm Phương Nguyệt, ngày mai mà cảm lạnh thì đừng có tìm tớ khóc lóc.”

“Cứ tìm đấy. Tớ sẽ khóc ngay bên tai của cậu.”

“……….”

Bùi Kỳ bật cười bất lực, tiện tay rút hai tờ giấy trên kệ giày, vươn tay lau nước mưa trên mặt cô.

Vì để chuyên tâm học hành, Thẩm Phương Nguyệt không còn quan tâm đến kiểu tóc mái lưa thưa mà cô yêu thích nhất hồi học lớp 11 nữa. Giờ đây, tóc mái đã dài thành hai lọn ở bên tai, để lộ vầng trán tròn đầy và nhẵn mịn của cô. Những lọn tóc ướt nhẹp dính bết vào hai má, rối bời như một chú chim ngốc nghếch.

Gương mặt của cô gái vừa dính nước mưa càng thêm sáng bóng, đôi mắt càng thêm lấp lánh. Trong hành lang nhập nhoạng ánh sáng, cô lặng lẽ mà nóng bỏng nhìn cậu.

Bùi Kỳ lau khô môi cô, hờ hững nói: “Cậu đi nhầm cửa rồi đấy, đây là nhà tớ.”

“Không nhầm đâu, tớ muốn đến đây mà.” Thẩm Phương Nguyệt thấp giọng nói.

Hương hoa sơn trà hòa cùng hơi nước ẩm ướt, cô chậm rãi nghiêng người lại gần Bùi Kỳ. Yết hầu Bùi Kỳ khẽ động, cậu cúi đầu để cô dễ hôn cậu hơn.

Trời đã tối hẳn, trong nhà không bật đèn, bóng tối trùm kín tựa như chẳng có ai.

Huyền quan ngập tràn tiếng hôn mềm nhẹ và ướt át. Lưng của Bùi Kỳ dựa vào tường, Thẩm Phương Nguyệt dán sát vào cậu, kiễng chân lên, từng chút một ngậm lấy môi của cậu. Môi lưỡi chạm vào nhau, là hơi nóng ẩm mặn mà. Bùi Kỳ tách môi cô ra, thầm nghĩ, sớm biết vậy cũng lau luôn môi mình trước rồi.

Mấy tháng này, bọn họ gần như ngày nào cũng ở bên nhau. Mỗi lần ánh mắt giao nhau, không phải họ không nghĩ đến chuyện hôn nhau nhưng lý trí luôn ngăn cản. Mỗi lần dời mắt đi, Thẩm Phương Nguyệt đều âm thầm nghĩ: Chờ mình thi xong, mình nhất định phải hôn Bùi Kỳ đến khi môi cậu ấy đỏ, sưng, thậm chí là rách luôn!!!

Nhưng đến khi thật sự hôn, cô lại cảm thấy không đúng. Sao cậu ấy lại còn dùng sức hơn cả mình?

Thẩm Phương Nguyệt cặm cụi như chú gà con mổ thóc, vừa chạm lưỡi, cô chỉ có thể ra sức th* d*c. Cô bị hôn đến mức cằm cũng bất giác ngửa ra sau. Mỗi lần cảm thấy sắp thiếu oxy, Bùi Kỳ lại buông cô ra một chút rồi chậm rãi từ tốn c*n m*t đôi môi cô. Lặp đi lặp lại vài lần, cậu hỏi: “Được chưa?”

Thẩm Phương Nguyệt thở hổn hển mấy cái, trả lời: “Được rồi.”

Bùi Kỳ thấp giọng “ừm” một tiếng, cúi đầu, hơi thở phả bên môi cô: “Mở miệng ra.”

“……..” Tim cô thắt lại, gáy thì tê rần, Thẩm Phương Nguyệt cảm giác như mình sắp ngất đi.

Không biết đã hôn bao lâu mới dần bình ổn trở lại, chân của Thẩm Phương Nguyệt mềm nhũn, phải ôm chặt Bùi Kỳ mới ngăn mình trượt xuống. Cảm giác này vừa lạ lẫm mà cũng đáng sợ. Kể cả khi cùng chạy marathon với gia đình, cô cũng chưa bao giờ thấy kiệt sức đến như vậy.

Sợ cô ngã, cánh tay của Bùi Kỳ ôm chặt lấy cô. Bộ đồng phục trên người cả hai đều lạnh buốt nhưng làn da lại nóng rực, nhịp tim đập mạnh qua từng điểm tiếp xúc mà truyền đến nhau. Thẩm Phương Nguyệt lặng lẽ lắng nghe, vẫn còn điều chỉnh hơi thở.

Bây giờ cô không còn nghi ngờ Bùi Kỳ đã xem rất nhiều phim thần tượng. Vì trong phim thần tượng mà hôn như thế này thì chắc chắn không qua nổi vòng kiểm duyệt.

Nhưng cô lại nghi ngờ Bùi Kỳ đã xem rất nhiều phim khác.

Thẩm Phương Nguyệt là kiểu người không thể nén nổi sự tò mò. Cô ngẩng đầu trong vòng tay Bùi Kỳ, đầu mũi vô tình chạm vào cằm cậu, định hỏi: Có phải cậu đã xem rất nhiều phim kia không?

Nhưng khi cô vừa chạm phải đôi mắt đen sâu thẳm của Bùi Kỳ thì cậu đã lên tiếng trước: “Muốn sờ không?”

Thẩm Phương Nguyệt ngơ ngác hỏi: “Sờ cái gì?”

Trong bóng tối, yết hầu của Bùi Kỳ khẽ chuyển động, sắc mặt vẫn điềm nhiên như cũ nhưng trái tim thì đập thình thịch vào lồng ngực. Cậu nói: “Cơ bụng.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...