[Đừng uống trà sữa chỉ vì rẻ.]
Lúc nhận được lời khuyên tha thiết của Mạnh Tư Trình thì Tống Hề Đào đã cầm hai cốc trà sữa trong tay, cậu với Lương Dịch chia nhau mỗi người một cốc.
“1 tệ 2.”
Lương Dịch: “Hồi tao học mẫu giáo là chỗ trấn tao có quán trà sữa lẻ đầu tiên, 3 tệ một cốc chưa thêm trân châu, ngày ấy làm gì có tiền mà uống, nào ngờ lên năm 4 đại học rồi còn được uống trà sữa 1 tệ 2, nhìn cái giá hoài niệm thật chứ.”
Tống Hề Đào: “Thế bọn mình hoài niệm hàng ngày luôn.”
Cậu vừa hút trà sữa trân châu vừa trả lời Mạnh Tư Trình: Có uống đâu, quá tải đơn rồi, họ còn chẳng nhận giao nữa.
Giờ là thấy rõ cái lợi của việc bị toán học lưu đày xa xôi rồi đấy, đố đại đế toán học quản lý nổi.
“Chờ cốc trà sữa này tận 2 tiếng, đúng là gian nan.” Lương Dịch cảm khái.
Tống Hề Đào: “Gian nan vậy uống mới ngon.”
Mạnh Tư Trình đọc được dòng trả lời của Tống Hề Đào trước khi lên máy bay, sao mà chẳng đáng tin chút nào vậy nhỉ.
6 giờ tối, Lương Dịch lại phấn khích sồn sồn lên gọi: “Tao lại giật được đơn 0 đồng nữa này, uống!”
Tống Hề Đào đang rũ mắt vẽ: “Uống!”
Mạnh Tư Trình phờ phạc bụi bặm chạy đến trường không kịp đem theo bất cứ hành lí gì, song trời sắp trở lạnh, anh mua một chiếc chăn lụa tơ tằm cho Tống Hề Đào và một thùng bưởi đến làm quà gặp mặt cho phòng kí túc của cậu.
Anh vừa duỗi tay cầm tay nắm cửa kính vào tòa kí túc, thì bỗng một đôi tay còn rắn rỏi mạnh mẽ hơn của anh trai giao hàng đã chen ngang đẩy cửa ra trước, sau đó anh này lao lên cầu thang như điện xẹt.
Trong một tích tắc, Mạnh Tư Trình liếc thấy đuôi số điện thoại của Tống Hề Đào trên tờ đơn phấp phới.
Chậm một bước Tống Hề Đào sẽ tu được nửa cốc mất!
Mạnh Tư Trình lập tức tham gia trò đuổi bắt cùng anh giao hàng.
Anh giao hàng không hổ là dân chuyên, đợt gần đây càng dốc cạn toàn lực, nhảy ba bậc một, vòng cua thoăn thoắt.
Mạnh Tư Trình xách gánh nặng 15 kg trên tay, cơ thể còn chưa hồi phục triệt để, mắm môi mắm lợi hết sức bình sinh vẫn tụt lại sau một bước.
Cốc cốc, “Có đơn này.”
“Đây ạ.” Tống Hề Đào hớn hở ra mở cửa, trông thấy anh giao hàng mướt mải mồ hôi, “Cảm ơn ——”
Anh giao hàng căn bản không thời gian đâu nghe cậu cảm ơn, quay đi chớp nhoáng biến mất cái vèo.
Thay vào vị trí cũ là Mạnh Tư Trình cũng nhễ nhại mồ hôi.
Tống Hề Đào: “—— vất vả quá.”
Tống Hề Đào điếng người, cậu đói quá gặp ảo giác đấy ư?
Mạnh Tư Trình: “Đưa đồ ship cho tôi.”
Tống Hề Đào sập cửa một phát kêu “Bốp”, tay xé ống hút bằng tốc độ nhanh nhất có thể, nín hơi hút mạnh một ngụm.
Rột rột.
“Lương Dịch, cốc của mày này.” Tống Hề Đào đặt cốc của Lương Dịch lên bàn cậu ta.
Tiếp đến cậu mở cửa ra lại, rón rén nhét cốc trà sữa của mình vào tay Mạnh Tư Trình.
“Cho cậu uống đó.”
Mạnh Tư Trình nắm lấy cốc trà sữa thêm đá, trông vệt nước quả đỏ sẫm vương ở mép Tống Hề Đào do uống quá vội.
“Không mời tôi vào ngồi à?”
Tống Hề Đào: “Mời vào.”
Hiện giờ chỉ có cậu và Lương Dịch ở lại kí túc, đỡ hơn tình cảnh vừa cũ vừa chật đợt trước, miễn cưỡng tiếp khách tạm được.
“Lương Dịch, đây là Mạnh Tư Trình bạn cùng trường cấp 3 với tao.”
Lương Dịch quay đầu sang trông thấy Mạnh Tư Trình thì giật thót, phong thái biểu cảm của đối phương cứ như bên quản lý sinh viên đi kiểm tra đột xuất khiến cả người cậu ta run bắn, muốn giấu máy sấy ổ cắm rồi dọn bớt cái mặt bàn luộm thuộm ngổn ngang theo phản xạ, tránh để bị trừ điểm.
Khóe mắt liếc qua hai cốc trà sữa cỡ lớn đang choán chỗ ngập ngụa thùng rác, đầu óc chập mạch, Lương Dịch bèn nhặt luôn cốc hoa nhài kem cheese ném sang thùng rác bên Tống Hề Đào: “Cốc này mày uống lúc trưa nhé.”
Thùng rác lập tức vơi được hẳn nửa, Lương Dịch không lo bị trừ điểm nữa.
Tống Hề Đào bái phục, Lương Dịch mày bị dở à…
“Đây là cốc thứ hai trong ngày hôm nay rồi?” Mạnh Tư Trình hút một ngụm, ra lại là nước thanh mai chua ngọt.
Hàm lượng đường trong trà hoa quả còn cao hơn trà sữa.
Tống Hề Đào: “Ừm, trời nóng quá, muốn uống cái gì chua chua cho đỡ ngấy.”
Mạnh Tư Trình đặt nước thanh mai sang một bên, “Vừa khéo tôi mang bưởi đây, bóc cho cậu ăn nhé.”
Tống Hề Đào: “Ngọt không thôi à?”
Mạnh Tư Trình: “Ngọt nhẹ hơi chua.”
Tống Hề Đào bèn dõi theo Mạnh Tư Trình bóc bưởi bằng đôi tay thon dài sắc nét, còn muốn xem nữa mà múi bưởi trong veo mướt mát đã được giơ lên sát mép cậu.
Chạm khẽ vào cánh môi đỏ mọng, Tống Hề Đào há ra, nước quả ngọt thanh lẫn chua nhẹ thơm phức mùi bưởi bùng nổ trong miệng.
Tống Hề Đào: “Ngon.”
Qua công cuộc quan sát kéo dài 1 tháng nghỉ hè, Mạnh Tư Trình phát hiện Tống Hề Đào thích ăn hoa quả có vị hơi chua, ví dụ giữa nho xanh sữa và nho đen không hạt cậu sẽ chuộng loại sau hơn, một chút xíu vị chua vừa vặn sẽ giúp giữ được mùi thơm phù hợp nhất cho quả.
Mùa thu là đúng mùa của đại gia đình bưởi cam quýt, Mạnh Tư Trình đích thân nếm thử lựa chọn, ngoài bưởi anh còn mang theo một loạt mẫu các giống quýt khác nhau: “Chỗ này cậu nếm hết đi, muốn ăn cái nào rồi tôi mua.”
Tống Hề Đào chỉ vào một quả quýt vỏ xanh: “Cái này.”
Thế là Mạnh Tư Trình lại bóc cho cậu.
Lương Dịch: “…”
Vai gãy gay vãi, như chốn không người.
Tống Hề Đào đưa nửa quả bưởi kia cho Lương Dịch “Mày cũng ăn thử xem”.
Mạnh Tư Trình: “Hai người ăn tối chưa? Tôi mời cả hai ăn ——”
Lương Dịch nhanh nhảu, “Không cần đâu, tôi với Đào vừa giật được đơn mì dưa chua 2 tệ.”
Mạnh Tư Trình: “…”
Mức chi tiêu của Tống Hề Đào lao hơn lao dốc. Cậu chỉ thích hóng hớt là chính.
Mắt Tống Hề Đào đảo láo liên: “Công tử bột như cậu chưa ăn mì 2 tệ bao giờ đúng không, cậu chờ đó, mình sẽ giật thêm một suất cho cậu.”
Mạnh Tư Trình: “Khỏi cần ——”
Tống Hề Đào: “Nhập gia tùy tục, cậu xem thường bọn mình đó ư?
Mạnh Tư Trình: “…”
Vừa nói Tống Hề Đào đã vừa mở ứng dụng ra.
Mạnh Tư Trình: “Bên họ quá tải rồi, nãy trên đường lên tôi toàn gặp shipper kêu ca ra đơn chậm, chờ tận 2 tiếng chưa thấy đâu.”
“Ồ.” Tống Hề Đào chuyển sang ứng dụng khác, vào mục đồng giá.
Mạnh Tư Trình: “Bên này thiếu shipper, không ai giao.”
“À.” Tống Hề Đào đổi tiếp bên nữa, ấn nhận bao lì xì.
Mạnh Tư Trình: “Bên này xem được giá trả thực, chủ quán nhìn thấy là nhổ cho bãi nước bọt đấy.”
Mạnh Tư Trình một thân một mình chống lại 3 nền tảng lớn.
Tống Hề Đào hết sạch lựa chọn: “Vậy cậu không có duyên hưởng phúc thời đại internet rồi.”
Mạnh Tư Trình cầm lấy điện thoại cậu: “Để tôi.”
Tống Hề Đào trơ mắt trông anh vào mục mini apps của Weixin sàng lọc một nhà hàng tư nhân, tích vào nhà hàng tự giao, đặt ầm ầm 9981 món sau đó chọn “Thanh toán thay”, cuối cùng gửi đường dẫn sang cho chính mình.
Mạnh Tư Trình vào điện thoại mình trả tiền, bảo: “Quán này không đắt, về sau cứ gọi quán này.”
40 phút trôi đi, nhân viên giao hàng mang đến hai bát mì dưa chua lèo tèo nhạt nhẽo, một nhân viên mặc đồng phục nhà hàng khác thì mang tới sơn hào hải vị 3 món 1 canh.
Lương Dịch quả quyết từ bỏ mì dưa chua, ké phần thịt cá ê hề của Mạnh Tư Trình. Cậu Mạnh Tư Trình này được!
Tống Hề Đào xoắn xuýt: “Lỡ gọi mì rồi, không ăn thì phí.”
Mạnh Tư Trình: “Để đấy tôi ăn.”
Anh bóc nắp hộp nhựa dùng một lần rất dứt khoát, gắp một gắp mì, vị bình thường đơn điệu, tạm ổn, mỗi tội gần như không miếng thịt nào.
Tống Hề Đào mím môi: “Cậu đến làm gì? Bao giờ quay lại đó?”
Mạnh Tư Trình: “Đến nhắc cậu đừng có tham gia Trợ giá chục tỷ, bay chuyến trưa mai.”
Tống Hề Đào chấn động: “Cậu gọi điện nhắc là được mà! Việc gì phải cất công bay hẳn một chuyến!”
Mạnh Tư Trình: “Gọi điện nhắc có tác dụng không?”
Tống Hề Đào: “Mình, mình đi rửa cái tay.”
Tống Hề Đào rời chỗ, Lương Dịch phát hiện tầm mắt soi xét của đối phương tia sang phía mình.
Mạnh Tư Trình: “Nhờ cậu một việc.”
Lương Dịch: “Chuyện phản bội anh em là tôi không làm đâu nhé!”
Mạnh Tư Trình: “Sau này 3 bữa hàng ngày của Tống Hề Đào xin giao cho cậu, cậu phụ trách đặt hàng quán này, tôi sẽ thanh toán toàn bộ, không giới hạn mức trần.”
Lương Dịch mê ăn hàng cảm giác phải ngã gục trước nét ngầu lòi của chủ tịch: “Sếp cứ yên tâm, nhất định tôi sẽ giám sát Đào không sót bữa nào.”
Tống Hề Đào còn chưa biết đối tác gọi đồ của mình đã đổi phe, rửa tay xong cậu hỏi Mạnh Tư Trình: “Tối cậu ngủ ở đâu?”
Mạnh Tư Trình trầm ngâm: “Nhờ tạm chỗ cậu một đêm vậy.”
Lương Dịch lập tức lơ đãng giơ tai nghe lên vẫy vẫy, tỏ ý tối mình sẽ không nghe lén đôi chim c* thì thầm tâm sự đâu.
Hai nam sinh cùng nằm giường trên của Tống Hề Đào thì chật quá, cơ mà quanh đây lại không có khách sạn 5 sao, Mạnh Tư Trình chịu tạm bợ ở đây thì tạm bợ thôi.
Đằng nào cũng chẳng phải lần đầu.
Nhưng Tống Hề Đào đã tính sai mức độ nhỏ hẹp của giường tầng kí túc, cánh tay cậu đặt sấp trên cánh tay Mạnh Tư Trình, chỉ cẩn trở mình thôi sẽ lật luôn lên người Mạnh Tư Trình.
Mạnh Tư Trình duỗi tay sang ôm vòng lấy vai Tống Hề Đào, “Nằm thẳng không ngủ được đâu, hay cậu cứ gối lên tôi, nằm đè tôi mà ngủ.”
Mặt Tống Hề Đào đỏ ửng, gò má hồng hào nhất áp vào lồng ngực đang đập mạnh mẽ nhất, rồi bỗng cậu cảm giác được hai tay Mạnh Tư Trình bóp lấy eo cậu, có vẻ định nhấc cậu gác lên người mình.
Mạnh Tư Trình nhíu mày: “Hình như bụng cậu béo ra à.”
Cơn nóng trên mặt Tống Hề Đào trôi tuột trong nháy mắt, rồi cuồn cuộn trở lại với nhiệt độ bốc lửa thêm: “Có cậu béo ấy.”
EQ của Mạnh Tư Trình đâu thấp thế nhở? Chẳng lẽ là tại mình béo rõ quá thật ư?
Tống Hề Đào vội ngồi bật dậy bấu lấy chỗ bụng dưới trắng trẻo mềm mại của mình để kiểm tra, có đâu ta? Chỉ khác là mềm mềm hơn chút, giống cái màn thầu mới ra lò, nhưng đấy là phồng hơi thôi, nguội đi là xẹp xuống ngay.
Mạnh Tư Trình cũng ngồi dậy theo: “Để tôi kiểm tra xem.”
Thế là tiếp đó cánh tay, cẳng tay, đùi, bắp chân của Tống Hề Đào lần lượt bị Mạnh Tư Trình kiểm tra một thể, rút ra kết luận: “Đúng là chỉ mỗi bụng béo.”
Tống Hề Đào: “Cậu chăm thế mình không béo mà được chắc?”
Mạnh Tư Trình: “Học kì này cậu còn ít môn, toàn ngồi ở kí túc làm đồ án là chính, cứ vậy mãi không tốt, tôi sẽ nhờ Lương Dịch mỗi bữa tập leo cầu thang với cậu hai lượt.”
Tống Hề Đào: “Lương Dịch không đồng ý đâu.”
Mạnh Tư Trình: “Mỗi lượt 80 tệ.”
Lương Dịch trong ổ chăn kêu toáng lên: “Tôi đồng ý!”
Tống Hề Đào: “…” Tưởng mày đeo tai nghe cơ mà? Sợ mất cơ hội làm ăn thế luôn? Giờ Mạnh Tư Trình bảo mày đi mua bao liệu mày có đi không hả!!
…
Hôm sau, Mạnh Tư Trình vừa về Tống Hề Đào đã lướt thấy voucher trà sữa giảm 18 tệ cho đơn từ 20 tệ.
“Lương Dịch, nhanh, giờ đang có voucher hời này.”
Lương Dịch: “Tao đã thề chết phải bảo vệ sức khỏe cho phu nhân chủ tịch.”
Tống Hề Đào: “Là sao cơ?”
Lương Dịch: “Mạnh Tư Trình trả quá cao.”
3 phút sau, Tống Hề Đào không chỉ thôi uống trà sữa mà còn đi ra leo cầu thang, Lương Dịch đi theo cậu quay clip hô tám mươi, tập xong thì vừa khéo nhà hàng giao món đến, thơm nức ngon lành phong phú bổ dưỡng.
Cứ duy trì vậy được 1 tháng.
Tống Hề Đào đứng lên cân, chẳng những chưa gầy mà bụng lại ngày một chình ình rõ rệt.
“Làm sao ấy nhỉ?”
Lương Dịch sờ bụng mình, “Tại ăn ngon quá đấy, leo cầu thang vận động được tí không đủ đô đâu.”
Tống Hề Đào: “Mày cũng to à?”
Lương Dịch: “Chính xác.”
Vậy là Tống Hề Đào yên tâm: “Hôm nay làm một cốc đi bro, trời biết đất biết mày biết tao biết.”
Ý chí kiên định của Lương Dịch nhanh chóng tan tành trước sự thuyết phục không ngừng nghỉ từ Tống Hề Đào.
“Được.”
Nửa tiếng sau, Mạnh Tư Trình đứng dưới sảnh, chạm mặt duyên nợ với anh giai giao hàng.
“Cậu có lên tầng 5 không? Cầm giúp tôi cho 505 với!”
Mạnh Tư Trình ngao ngán: “Ừ.”
Anh xách túi đồ đi lên, gõ cửa.
Lương Dịch chạy tới mở cửa: “Đù.” Hotboy lại đến nữa rồi.
Đúng lúc này Tống Hề Đào tắm xong đi ra, “Lương Dịch sao mày không đóng cửa thế, rét chết tao mất, quên không mang quần áo vào.”
Tầm mắt Mạnh Tư Trình phóng sang, nhìn thấy nửa thân trên để trần của Tống Hề Đào, bờ vai trắng nõn mượt mà, còn bụng dưới thì gồ lên rất bất thường.
Trực giác suốt bấy lâu nay dường như đã biến thành màn sương mờ mịt, bịch một cái, trà sữa trong tay anh rơi xuống đất.
Tống Hề Đào ngó qua, om sòm phủ đầu trước: “Mạnh Tư Trình! Kể cả tức cậu cũng đâu thể ném trà sữa của mình chứ! Đây là bạo lực gia đình nhé!”
Mạnh Tư Trình đẩy Lương Dịch ra ngoài, đóng cửa rảo bước vào phòng: “Tống Hề Đào, cho tôi sờ thử bụng cậu.”
Lại định chê cậu béo chứ gì? Cái đồ Mạnh Tư Trình sao có thể EQ thấp đến thế cơ, thảo nào không có bạn gái, Tống Hề Đào bực bội: “Tại cậu chứ tại ai.”
Mạnh Tư Trình khoác áo cho cậu, ma sát lòng bàn tay vào quần thật mạnh cho ấm hẳn rồi nhẹ nhàng phủ lên da bụng Tống Hề Đào.
Anh không phải bác sĩ nhưng cũng có kiến thức cơ bản. Người béo bụng thường do lớp mỡ dày, bấu vào da bụng sẽ thành ngấn đầy đặn. Song Tống Hề Đào không giống, phía dưới làn da trắng hồng ấm áp chỉ là lớp mỡ mỏng tang, có thứ gì đó đẩy nó gồ lên.
Anh chạm thấy động tĩnh rất khẽ bên trong, nó vượt khỏi mọi nhận thức vốn có ở anh.
“Mẹ cậu bảo tôi đến đón cậu về.” Mạnh Tư Trình nói, cố bình tĩnh hết sức có thể. Anh không chẩn đoán nổi, anh phải đưa Tống Hề Đào về gặp Giang Mộng Lệ.
Tống Hề Đào: “Tại sao?”
Mạnh Tư Trình thản nhiên: “Tống Nhạn Lý thi toán được 100 điểm, ăn mừng một hôm.”
Tống Hề Đào hé môi: “Còn hiếm lạ hơn cả gà trống đẻ trứng ấy.”
