Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán

Chương 67: NT2.5 Chăm bẵm thai kì (5): Mạng anh cũng đặt cả vào đây



Sau khi đã hạ cánh về đến thành phố Hải Tống Hề Đào mới ngẫm thấy chỗ sai sai: “Mận thi được 100 điểm sao mẹ mình lại nói với cậu mà không báo trong nhóm?”

Mạnh Tư Trình: “Câu hỏi hay lắm, mình đi hỏi cô Giang xem. Đến nơi rồi.”

Tống Hề Đào ngẩng đầu, phát hiện họ đã đến tận cổng bệnh viện nơi Giang Mộng Lệ công tác.

Chợt cậu nhạy bén nhận ra sự nôn nóng bên dưới lớp vỏ điềm tĩnh của Mạnh Tư Trình: “Có chuyện gì thế? Mẹ mình làm sao à?”

Mạnh Tư Trình nắm lấy tay cậu: “Không có bất cứ ai bị sao cả, tôi đảm bảo không có chuyện gì.”

“Ò.” Tống Hề Đào chọn tin tưởng Mạnh Tư Trình.

Mạnh Tư Trình thành thạo dẫn cậu đến cửa văn phòng của Giang Mộng Lệ.

Giang Mộng Lệ còn đang ăn dở cơm hộp bệnh viện phát đây, từ sướng sang khổ thật khó, ăn cơm nhà Mạnh Tư Trình giao tận nơi suốt 1 tháng, quay lại ăn cơm bệnh viện thấy khó nuốt ghê.

Ngẩng đầu lên, tự dưng cô nhìn thấy Tống Hề Đào vốn đang phải đi học ở thành phố Nam, nhìn lại tiếp, bên cạnh chính là Mạnh Tư Trình.

Giang Mộng Lệ thắc mắc theo phản xạ: “Đi với Tiểu Mạnh đến kiểm tra à?”

Vết thương ở đầu Mạnh Tư Trình cần tái khám, nhưng có cần tới nỗi Tống Hề Đào phải cất công lặn lội xa xôi vậy để đi cùng không?

Mạnh Tư Trình: “Cô ơi, hôm nay không phải cháu đến kiểm tra ạ.”

“Bụng Tống Hề Đào béo ra hơi quá đà, cháu muốn nhờ cô xem thử.”

Tống Hề Đào: “Cậu bảo gì cơ? Lương Dịch còn béo hơn mình mà.”

Trái tim Giang Mộng Lệ thắt lại, so với câu phân bua của con trai thì phán đoán của Mạnh Tư Trình xứng đáng cân nhắc suy ngẫm hơn. Mạnh Tư Trình vừa đóng kín cửa là Giang Mộng Lệ lập tức vén áo Tống Hề Đào lên, đúng là phần bụng căng tròn, ấn vào thấy mềm mại.

Tống Hề Đào cạn lời: “Mạnh Tư Trình, cậu lừa mình về đi khám đấy hả?”

“Suỵt.” Đang sờ nắn thử thì bỗng Giang Mộng Lệ chạm phải một chỗ cưng cứng.

Mạnh Tư Trình: “Cô ơi, cô sờ thấy khối cứng nhúc nhích chưa ạ?”

Giang Mộng Lệ cau mày rất chặt: “Tống Hề Đào, bình thường con có cảm giác là có thứ gì động đậy trong bụng không?”

Tống Hề Đào: “Ý mẹ là đau bụng ấy ạ? Không thấy.”

Giang Mộng Lệ quay sang trao đổi với Mạnh Tư Trình: “Cháu nghi ——”

Mạnh Tư Trình: “Liệu có phải kí sinh trùng trong bụng không ạ? Cậu ấy hay ăn uống linh tinh, có khi còn ăn cả sushi 2 tệ nữa không chừng.”

Tống Hề Đào: “Cho xin đi, mình biết sushi 2 tệ không ăn được mà.”

Giang Mộng Lệ: “Trước tiên cứ siêu âm thử xem thế nào.”

Tranh thủ đang đúng giờ nghỉ trưa, Giang Mộng Lệ mượn một phòng siêu âm của bệnh viện, cô bảo Tống Hề Đào nằm xuống vén áo, rồi bôi gel bôi trơn lên.

Đầu dò di chuyển trên da bụng lạnh tanh, bàn tay buông thõng bên người của Tống Hề Đào được Mạnh Tư Trình nắm lấy.

Đặt đầu dò siêu âm xuống là Giang Mộng Lệ cau chặt mày, khối thịt trong bụng Tống Hề Đào đã tận 16 cm, song khi hình ảnh trên máy trở nên rõ nét dần thì một thai nhi phát triển khỏe mạnh lại bất ngờ hiện ra.

Tứ chi hình thành, ngũ quan cân đối, bắt đầu hô hấp, có tim thai, kích thước vừa vặn trong lòng bàn tay.

Giang Mộng Lệ ngờ là dữ liệu từ ca trước trong máy chưa đổi, cô vội lấy điện thoại gọi bác sĩ khoa Sản thân quen sang xem.

“Lưu Thanh, đến phòng siêu âm số 3, chị có việc khẩn.”

Hành động điều người của Giang Mộng Lệ khiến Tống Hề Đào hết hồn hết vía.

Cậu cảm nhận được chính xác bàn tay đang nắm lấy mình của Mạnh Tư Trình khẽ run run, đưa mắt quan sát biểu cảm Mạnh Tư Trình, dường như đối phương đang tính toán mời danh y khắp thế giới về hội chẩn rồi.

Tống Hề Đào không kìm được nữa: “Mẹ, con làm sao thế ạ?”

Giang Mộng Lệ: “Con chuẩn bị tâm lý nhé.”

Tống Hề Đào: “…Mẹ nói đi ạ.”

Tống Hề Đào vẫn tương đối lạc quan, mọc ra cái gì ư, miễn chưa phải giai đoạn cuối là được, có Mạnh Tư Trình ở đây, cậu tin chắc chắn mới là giai đoạn đầu thôi, không thì phụ lòng bộ não của Mạnh Tư Trình quá.

Giang Mộng Lệ: “Con có bầu rồi.”

Tống Hề Đào lập tức bật dậy thẳng băng: “Con là con trai mẹ, sao thế được!”

Trong lúc tuyên bố Giang Mộng Lệ kín đáo liếc mắt về hướng Mạnh Tư Trình, song không thấy Mạnh Tư Trình bộc lộ vẻ “Em bé là của mình”, gương mặt anh chỉ toàn hoang mang và hoang đường.

Cô đoán sai ư?

Đã phiền lòng lắm rồi, Giang Mộng Lệ phát hiện nhỡ bố em bé không phải Mạnh Tư Trình thì càng đáng lo thêm.

Giang Mộng Lệ: “Em bé là của ai?”

Tống Hề Đào vừa sốc vừa lúng túng, cậu nhìn lướt qua Mạnh Tư Trình theo bản năng: “Con không biết ạ.”

Giang Mộng Lệ nhắm mắt kiềm chế: “4 tháng rồi, con hồi tưởng lại hẳn hoi.”

Mạnh Tư Trình bất thình lình đứng dậy: “Của cháu ạ, cô ơi, cô muốn mắng chửi đánh đấm gì cháu xin chịu hết, bây giờ không phải lúc truy cứu trách nhiệm, rốt cuộc sức khỏe Tống Hề Đào thế nào ạ?”

Tống Hề Đào: “Sao cậu biết là của cậu?! Cậu nhớ ra rồi à?”

Dù thoáng thảng thốt vụt qua gương mặt trong tích tắc được Mạnh Tư Trình che giấu rất khéo, nhưng vẫn không thoát được tầm mắt Giang Mộng Lệ.

Lần này Giang Mộng Lệ bái phục thực sự.

Một đứa lên giường với người khác chỉ mình mình biết.

Một đứa mạo danh đánh tráo nhận làm bố xong lại thành bố thật.

Cô quét qua hai cậu trai trẻ láo nháo bậy bạ bằng ánh mắt nghiêm khắc nhất có thể: “Chuyện như nào đây, Mạnh Tư Trình, cháu nói trước.”

Mạnh Tư Trình cảm giác như quay về hầu tòa lần nữa, anh trần thuật đúng sự thật: “Chắc là hôm 18 tháng 5 ạ, chúng cháu đi ăn sinh nhật Diêu Chiêu, uống phải rượu có bỏ thuốc, cháu bị đứt mạch trí nhớ sau say, cháu xin lỗi cô.”

Giang Mộng Lệ chỉ sang Tống Hề Đào: “Con bổ sung thêm gì không?”

Tống Hề Đào lươn lẹo giảm tội cho cả đôi bên: “Mới cọ cọ bên ngoài ạ, bọn con chỉ hỗ trợ lẫn nhau thôi, không có gì xảy ra hết!”

Giang Mộng Lệ nghĩ bụng chờ Tống Nhạn Lý lớn, nhất định phải phổ biến kiến thức sinh lý cho con bé đàng hoàng mới được.

“Còn gì nữa?”

Tống Hề Đào giơ ngón tay minh họa: “Thì cuối cùng chỉ vào một tí tị tì ti thôi mà.”

Ánh mắt Mạnh Tư Trình nhìn theo ngón tay cậu, sau đó ngó đăm đăm xuống phần bụng dưới cậu.

Hóa ra trực giác suốt bấy lâu nay muốn nhắc nhở anh việc Tống Hề Đào mang thai.

Đây là nhờ em bé trong bụng đang chỉ dẫn anh sao?

Mạnh Tư Trình cắn phần thịt mặt trong má, cấm mình liên tưởng thừa thãi, quyết định cảm tính.

Rủi ro khi mang thai còn chưa rõ, không thể giữ đứa bé được.

Chủ nhiệm Lưu Thanh khoa Sản sang đến nơi, ngồi vào vị trí thay Giang Mộng Lệ, kiểm tra lại bụng Tống Hề Đào lần nữa.

“Vậy mà cũng tìm được vị trí thích hợp để phát triển, sinh mạng đúng là kì diệu.”

Giang Mộng Lệ: “Bác sĩ Lưu, mình vào kia trao đổi.”

Tống Hề Đào hỏi theo phản xạ: “Mẹ với cô định bàn chuyện phá thai ạ?”

Giang Mộng Lệ: “…” Cái lúc không cần nhạy bén thì lại thông minh.

Tống Hề Đào đang định nói tiếp thì bất chợt cảm giác thai nhi trong bụng khẽ nhúc nhích, đây là lần đầu tiên cậu trải nghiệm cử động thai, có lẽ lần trước Mạnh Tư Trình sờ thấy chính là lần đầu thai nhi hoạt động.

“Bác sĩ Lưu, liệu em bé có ảnh hưởng đến tính mạng cháu không ạ?”

Lưu Thanh: “Xét tình hình trước mắt thì chưa, nhưng không loại trừ khả năng giai đoạn sau sẽ chèn ép nội tạng, gây yếu tố nguy hiểm.”

Tống Hề Đào nhíu mày suy tư, tầm mắt cậu chuyển sang ảnh chụp trên màn hình.

Giang Mộng Lệ phát giác được gì đó, chắn tầm nhìn của cậu.

“Mẹ.”

Giang Mộng Lệ: “Thai xuất hiện sau khi uống rượu, mẹ kiến nghị con không nên giữ.”

Tống Hề Đào: “Bọn con mới uống một tí ti thôi.”

Giang Mộng Lệ: “Không được.”

Tống Hề Đào im lặng, kéo lấy tay Mạnh Tư Trình, hơi hơi bóp mạnh – nhóc con cậu tìm đủ mọi cách chăm bẵm tận tâm suốt 2 tháng trời, không nói câu gì đi ư?

Mạnh Tư Trình ôm cậu vào lòng, viền mắt đỏ hoe: “Bọn cháu nghe lời bác sĩ.”

Giang Mộng Lệ: “Cháu dẫn nó về văn phòng cô ngồi nghỉ đi.”

Mạnh Tư Trình: “Vâng.”

Tống Hề Đào nỉ non: “Mình không đi nổi.”

Mạnh Tư Trình ngồi xổm xuống trước mặt cậu: “Tôi cõng cậu.”

Tống Hề Đào nhoài người lên lưng anh, bấu chặt lấy cổ, vùi mặt vào vai anh. Mạnh Tư Trình đứng lên rất vững vàng: “Cô ơi, bọn cháu về trước ạ.”

Chờ cả hai rời phòng, Lưu Thanh nhìn sang Giang Mộng Lệ, thoáng xót xa: “Trông tình cảm hai đứa gắn bó lắm mà, đằng nào cũng phải mổ một lần, biết đâu vẫn giữ lại được, vị trí thai nhi làm tổ vừa đẹp, tình trạng phát triển cũng rất khá, có thể phẫu thuật sớm. Lần trước tụ họp cậu đàn em em Văn Chấn Nhuệ tiết lộ từng bí mật thực hiện ca mổ bắt con cho nam đấy, không phải chưa có tiền lệ đâu.”

Giang Mộng Lệ hít mũi sụt sịt: “Chị chỉ có mỗi đứa con trai.”

Phòng siêu âm và khoa Thần kinh thuộc hai tòa khác nhau, phải đi qua hành lang nối.

Lúc Mạnh Tư Trình cõng Tống Hề Đào về thì tình cờ gặp một cặp vợ chồng đi ngang, có lẽ họ đến khám thai.

Tống Hề Đào chọc vào vai Mạnh Tư Trình: “Dừng.”

Mạnh Tư Trình dừng chân.

Tống Hề Đào: “Họ đi khám thai à?”

Mạnh Tư Trình: “Chắc vậy.”

Song lại nghe tiếng người chồng nói: “Đừng sợ, bác sĩ Lưu mổ đẻ đứng đầu thành phố luôn đấy, bác sĩ gây mê cũng cực giỏi, không đau đâu em.”

Tống Hề Đào gác cằm lên vai Mạnh Tư Trình, ngẩn ngơ hỏi: “Bụng chị ấy đâu có to lắm, đã sinh em bé được ư?”

Mạnh Tư Trình: “Chắc là tập luyện cả trong thai kì, thai nhi cũng nhỏ.”

Tống Hề Đào: “Biết vậy đã chịu khó leo cầu thang hoạt động nhiều lên, cho Lương Dịch cải thiện thu nhập.”

Nếu cậu cũng gầy giống chị mẹ kia, bé con của cậu đã giấu được lâu thêm chút nữa.

“Tống Hề Đào.” Mạnh Tư Trình gọi, “Ấy chỉ là một tập hợp mô, sự an toàn của cậu mới là quan trọng nhất.”

Tống Hề Đào: “Thế liệu rất nhiều năm sau cậu có nghĩ lại, đáng ra cậu đã có thể có con rồi không?”

“Không.” Mạnh Tư Trình đáp như chém đinh chặt sắt, “Tôi sẽ chỉ nghĩ, thật may cậu vẫn đang còn bên tôi.”

Tống Hề Đào: “Bọn mình đã quen nhau hẳn đâu!”

Hành lang nối liền tầng 5 của hai tòa nhà lớn, dưới cách xa mặt đất, trên chưa chạm bầu trời, hai bên đều là cửa kính trong suốt, ngập tràn ánh nắng vuông vắn.

Nhưng Mạnh Tư Trình chẳng hề thấy trống vắng quạnh quẽ, nhờ sức nặng chân thật ở lưng: “Cậu có đồng ý quen tôi không?”

Tống Hề Đào cong khóe môi: “Thôi được!”

Mạnh Tư Trình cũng mỉm cười.

Tống Hề Đào ngắm ngũ quan tuấn tú của anh từ góc nghiêng, đẹp tựa tranh thủy mặc.

Dường như rất ít khi cậu bắt gặp Mạnh Tư Trình cười, suốt 2 tháng nay đối phương cứ luôn nghiêm nghị canh cánh.

Lo âu trùng trùng băng bó đầu, rồi trùng trùng âu lo ngó chỗ đồ gọi ngoài.

Tống Hề Đào: “Cậu phải cười nhiều vào, phong cảnh ở đây đẹp này, bọn mình chụp chung một bức đi.”

Mạnh Tư Trình bật cười, e là hiếm ai lại thấy phong cảnh ở bệnh viện đẹp cả, vì bệnh viện hiếm lúc nào có tin vui, chỉ trừ… mẹ tròn con vuông xem như một trường hợp.

Nụ cười nhuốm vị đắng chát, Mạnh Tư Trình không muốn để Tống Hề Đào níu giữ quá nhiều vấn vương với đứa bé, bao gồm cả bức ảnh chụp chung gia đình ba người, anh nói với Tống Hề Đào: “Tôi sợ độ cao, thôi không chụp đâu.”

Tống Hề Đào cũng không nài ép.

Cả hai tiếp tục đi về, lại gặp một ông bố đẩy xe đẩy trẻ em.

Tống Hề Đào: “Dừng!”

Ông bố còn tưởng là gọi mình dừng, vậy nên dù Mạnh Tư Trình không hề nấn ná bước chân Tống Hề Đào vẫn trông thấy rõ em bé đang nhắm mắt ngủ trong chiếc xe đẩy, có lẽ chỉ mới chào đời, nhỏ xíu xiu, cần được đẩy ra ngoài tắm nắng.

Tống Hề Đào: “Em bé đầu thai vào bụng mình chắc phải may mắn ghê nhỉ, có gia đình hạnh phúc như mình này, có ông bố thông minh như cậu này.”

Mạnh Tư Trình: “Nói từ nãy đến giờ khát rồi đúng không? Để tôi hỏi bác sĩ Giang xem cậu đã được uống trà sữa chưa.”

Lệnh cấm trà sữa giải trừ rồi.

Mạnh Tư Trình không có ý định làm bố thật rồi.

Tống Hề Đào buồn bực nói: “Thảo nào đợt này mình toàn thích uống trà hoa quả chua chua chứ không uống trà sữa nữa. Mình cảm giác nó phải là em bé thông minh lắm, nó còn biết gửi tín hiệu nhắc cậu, không thì đang vô duyên vô cớ cậu lại đến bên cạnh chăm sóc mình làm gì? Cứ luôn bắt quả tang đúng lúc mình gọi trà sữa là sao? Nó bảo cậu cứu nó đấy, đừng để tăng đường huyết nữa… cậu cứu nó đi mà.”

Mạnh Tư Trình nghẹn ngào câm lặng, giữa khoảnh khắc chần chừ, một vệt nước buông rơi dưới sàn đan chồng lên nhau.

Anh biết Tống Hề Đào đang cố nói gì.

Tống Hề Đào đang vụng về trải đường cho một quyết định liều lĩnh.

Quyết định táo bạo đến thế, bắt Tống Hề Đào tuyên bố thì tàn nhẫn quá

Nhưng Mạnh Tư Trình càng không thể đưa ra lựa chọn giữ lại.

Tống Hề Đào: “Mình còn phải đi học, mình quyết định chờ nghỉ đông rồi hẵng phẫu thuật.”

Tống Hề Đào thông minh điều chỉnh cân bằng, chọn một cách nho nhỏ.

Mạnh Tư Trình: “Bác sĩ Giang sẽ không đồng ý đâu.”

Tống Hề Đào phát giác ra sự tan tác ở Mạnh Tư Trình: “Cậu thuyết phục mẹ đi, mổ bây giờ thì mình không đi học được nữa.”

“Được không nào? Được không nào?”

“Người nào từng bảo là có cậu ấy ở đây, bất cứ ai cũng sẽ không vấn đề gì ấy nhỉ?”

“Trong số bất cứ ai đấy không bao gồm con cậu sao?”

Mạnh Tư Trình: “…”

Tống Hề Đào: “Mọi việc đều phải chờ chín muồi đúng độ mới tốt, đằng nào chẳng mổ, bọn mình cược một lần đi, riêng xét xác suất toán cậu chưa bao giờ thua đúng chứ?”

Sống mũi Mạnh Tư Trình cay xè: “Sự tự tin ở cậu đến từ tôi à?”

Tống Hề Đào: “Mình tin nhất định cậu sẽ thắng.”

Mạnh Tư Trình hít sâu một hơi: “Được.”

Mạng anh cũng đặt cả vào đây, thua gì thì đền nấy.

Bỗng chốc chân Tống Hề Đào khỏe mạnh dẻo dai hẳn, cậu nhảy xuống đất, “Mạnh Tư Trình, mình yêu cậu chết mất thôi!”

💬 Tác giả có lời muốn nói:

Đu, sự ra đời của nhóc cướp mất nước mắt của mị rồi nè.

[Bị phát hiện khi còn ít tháng tất yếu phải vậy thôi…]

Bác sĩ Văn cameo chút xíu.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...