Công Chúa Gặp Phải Thảo Nguyên

Chương 132



Thái dương nơi đường chân trời ló dạng, Tháp Lạp mơ thấy mình đánh đổ một nồi trà sữa bơ đã nấu chín, trà sữa đổ lên người hắn, nóng hổi lại nhầy nhụa, còn theo bụng chảy ra sau lưng. Hử? Chảy ra sau lưng? Hắn bỗng mở bừng mắt, trên người quả thực có nước ấm nóng.

“Có chuyện gì vậy?” Động tĩnh trên giường làm Khang Ninh giật mình tỉnh giấc, vừa định ngồi dậy thì tay chạm phải một khối thịt mềm mại, là tiểu nha đầu tr*n tr**ng đang nằm trong lòng nàng.

“Đái dầm rồi, đái lên người ta rồi.” Tháp Lạp vừa lột xong bộ đồ ướt sũng của Thanh Cách Lặc, bản thân hắn vẫn chưa kịp dọn dẹp, lớp áo trong ướt đẫm dán chặt vào bụng và lưng, phần mông cũng có vệt nước.

“Ta ra ngoài rửa một chút.” Tháp Lạp cởi bỏ lớp áo trong đã lạnh ngắt, thấy đứa nhóc béo ngủ rất say, hắn lên tiếng ngăn Khang Ninh ngồi dậy: “Ta xem rồi, bên phía nàng vẫn khô, lát nữa ta bảo nha hoàn mang bộ đệm khác đến trải lên chỗ ta nằm, ngủ tạm một đêm vậy, đừng làm con bé thức giấc.”

“Cũng được.” Khang Ninh nằm lại, đợi Tháp Lạp tắm rửa xong đi vào, nàng đùa: “Thanh Cách Lặc một khi đã ngủ thì sấm đánh cũng không tỉnh, vừa lột đồ vừa thay chăn lại còn nói chuyện thế này mà người ta chẳng thèm nhíu mày lấy một cái.”

“Bế đi bán chắc con bé cũng chẳng biết.” Một hồi náo loạn khiến cơn buồn ngủ tan biến, hai người nằm trên giường trò chuyện một lát thì bên ngoài đã có tiếng bước chân, là đám nha hoàn bà tử dậy sớm.

“Dậy thôi, lên đường sớm một chút, tốt nhất là đến thảo nguyên trước khi trời tối.” Dù sao cũng không ngủ được, chi bằng tranh thủ lúc trời mát mẻ khởi hành sớm, Tháp Lạp đứng dậy mặc quần áo, sau đó ra ngoài gọi nha hoàn vào hầu hạ mẫu nữ Khang Ninh rửa mặt thay đồ.

Khang Ninh chú ý thấy Ngọc ma ma cứ nhìn mình mãi, liền nói thẳng: “Có chuyện gì cứ nói.”

“Công chúa, đêm qua ngài tự mình cho Tiểu quận chúa bú sữa sao?”

Được bà ta nhắc nhở Khang Ninh mới nhớ ra, Thanh Cách Lặc bú bữa đêm lúc giờ Tý, mãi đến tận bây giờ mới lại đòi ăn.

“Chắc con bé cũng mệt quá nên ngủ quên, không biết đói.” Nàng lấy đâu ra sữa nữa, sau khi sinh ngày thứ hai đã uống canh thông sữa, đến lúc đầy tháng là hoàn toàn mất sữa.

“Việc chăm sóc trẻ nhỏ bản cung còn nhiều chỗ chưa hiểu, rất dễ xảy ra sơ suất. Nếu lần sau có tình huống tương tự, bà và Lưu ma ma không cần phải kiêng dè gì, cứ trực tiếp nói với bản cung.” Khang Ninh dặn dò.

“Vâng, nô tỳ đã biết.”

Đến thảo nguyên đúng vào tháng sáu, tuyết đã tan hết, nước tuyết thấm vào lòng đất, cỏ non mọc như điên, ẩn hiện dưới làn cỏ xanh là những dòng suối róc rách, nước suối trong vắt va vào đá cuội phát ra âm thanh êm tai.

“Thật là một nơi tốt.” Phúc An Trưởng công chúa thay bộ váy áo Trung Nguyên ra, mặc bộ đồ cưỡi ngựa gọn gàng ngồi nghiêng trên càng xe, “Mây ở đây trôi cũng nhanh quá, nhìn lâu cứ ngỡ mình đang nằm trong mây mà chạy vậy.”

“Trong bụi cỏ ở đây có rắn không?”

“Vừa nãy đứng xa ta còn tưởng trên núi có cây, lại gần mới thấy trên mấy gò đất cũng toàn là cỏ, vậy cái núi này có tác dụng gì? Chim chóc cũng chẳng đậu lại được.”

“Ôi, bản cung lại thấy một cái Ovoo kìa, màu sắc của các dải lụa đều phai hết rồi. Khang Ninh, cháu nói xem ta bái thêm một cái nữa cũng được chứ? Ta mới đến đất của người ta, bái nhiều thần thánh chắc chắn không sai đâu.”

Khang Ninh bất đắc dĩ liếc nhìn Tháp Lạp, nàng thực sự không ngờ Trưởng công chúa đến thảo nguyên lại phấn khích đến vậy, suốt quãng đường đi, cứ thấy Ovoo là liền bái, còn nhiệt tình hơn cả người bản địa như Tháp Lạp.

Đi tiếp thêm vài ngày, Khang Ninh quan sát môi trường xung quanh, đây chính là bãi chăn thả mùa thu của dân chăn nuôi Thát Đát, dường như không có gì khác biệt so với những nơi khác.

“Cô mẫu, Tháp Lạp và cháu có chút việc cần làm, làm phiền ngài ở đây đợi bọn cháu nửa ngày, Thanh Cách Lặc cũng để lại đây, nhờ ngài trông nom giúp.” Khang Ninh nói.

“Được, cứ giao đứa nhỏ cho ta, hai đứa cứ yên tâm.” Phúc An Trưởng công chúa biết đây là việc nội bộ của Thát Đát không tiện để bà ta biết, bà ta cũng không hỏi, vẫy tay để Khang Ninh rời đi.

“Đây chính là hồ nước mặn mà bọn ta dùng để khai thác muối, đã dùng nhiều năm rồi. Mấy năm trước ta và… và Phụ hãn còn lo lắng hồ nước mặn này sẽ bị khai thác hết thì không có gì ăn, may mà năm kia lại phát hiện thêm một hồ nước mặn nữa.” Nước tuyết tan khiến mực nước hồ nước mặn dâng cao, ngoại trừ ven bờ còn lấm tấm hạt muối, dưới mặt nước không thấy kết tinh muối đâu.

“Nàng xem, đáy hồ này nhiều bùn, cỏ xung quanh lại nhiều, muối kết tinh tự nhiên tương đối mỏng, khi quét muối lên khó tránh khỏi lẫn bùn. Muối vương thất ăn đều là lớp trên cùng, ít bùn, nhưng mấy cái vụn cỏ nuôi súc vật trong muối thì không cách nào tránh khỏi được.” Tháp Lạp đưa tay xuống đáy nước vớt lên một nắm bùn, bóp ra là có thể thấy trong bùn có rất nhiều vụn cỏ xanh mục nát, thậm chí trong nước cũng nổi lềnh bềnh không ít.

Trong hồ nước mặn không mọc cỏ, nhưng gió thảo nguyên rất lớn, luôn cuốn theo những cọng cỏ gãy, lá cỏ bay vào trong hồ.

“Chuyện này có thể giải quyết được.” Khang Ninh chỉ vào bãi cỏ bằng phẳng phía trước bên trái, nói: “Đợi khi về ta sẽ phái người đến đây dựng vài căn phòng, cử mười mấy người đáng tin cậy tới, tranh thủ mùa hè nắng gắt gió lớn, đúng lúc có thể phơi muối.” Khang Ninh khựng lại một chút, chống chân đứng dậy hỏi: “Chuyện trước đó ta nói với chàng, chàng suy nghĩ thế nào rồi? Nếu vẫn kiên trì phát muối kiềm miễn phí cho dân chăn nuôi như mọi năm, chàng phải hiểu rằng, một khi tin tức này lọt ra ngoài, thương nhân qua lại sau này chắc chắn sẽ trục lợi, đổi muối từ Thát Đát mang về Đại Khang bán. Những năm gần đây thì chưa ảnh hưởng gì, nhưng về lâu dài, ai biết được hai hồ nước mặn này đủ cho người Thát Đát ăn được bao nhiêu năm.”

“Ta sẽ phái quân đội trấn giữ, ngăn chặn người đến trộm cướp.” Tháp Lạp vẫn kiên trì không bán muối kiềm ở Thát Đát, Mạc Bắc lạnh lẽo, chăn thả lại là việc nặng nhọc, ăn ít muối người sẽ không có sức, còn bị phù thũng. Mà dân chăn nuooi Thát Đát không phải nhà nào cũng có tiền mua muối, gia súc một khi đổ bệnh rất dễ chết sạch, hằng năm đều có người vì gia súc chết hết mà phải bán mình làm nô. Hơn nữa tù binh nô lệ ở Thát Đát nhiều, thịt rất ít khi được ăn, nhưng muối miễn phí thì họ không thiếu.

“Sang năm thương lượng với phụ hoàng một chút, bảo Tổng đốc Liêu Đông tốn chút công sức, kiểm tra chặt chẽ các đội buôn qua lại, không cho phép cá nhân mang muối ra vào Thát Đát.” Tháp Lạp cau mày, nói tiếp: “Phát muối cũng tính theo đầu người mà cho, nếu có kẻ nào to gan bán muối lậu, vậy thì trước khi đợt muối mới được phát xuống, hắn cứ việc dùng nước lã mà luộc thịt nấu cơm.”

“Vậy thì cứ làm theo lời chàng trước đã, sau này nếu có biến cố gì thì tính sau.” Khang Ninh đạp bàn đạp lên ngựa, ngoảnh lại nhìn làn nước xuân trong thảo nguyên, thứ quý giá như vậy mà ở Thát Đát lại cứ để hớ hênh thế kia, cũng chẳng có người canh giữ. Có lẽ chính kiểu sống này đã tạo nên tính cách của dân chăn nuôi Thát Đát, vừa có sự ung dung tự tại, lại không thiếu khí phách vung đao ghì ngựa.

 
Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...