Công Chúa Gặp Phải Thảo Nguyên

Chương 133



Trên đường trở về phải đi ngang qua bãi chăn thả mùa xuân, Tháp Lạp muốn ghé xem chuyến di cư lần này có xảy ra vấn đề gì không, Khang Ninh cũng định đưa Thanh Cách Lặc đi kiến diện tổ mẫu của con bé.

“Khang Ninh, bản cung không biết tiếng Thát Đát thì phải làm sao? Bà mẫu của cháu có biết nói tiếng Đại Khang không?” Phúc An Thái trưởng công chúa lấy ra một bộ trang sức đã chuẩn bị từ sớm, nói: “Đây là thứ ta chuẩn bị tặng bà mẫu cháu, cháu xem có thích hợp không?”

“Thích hợp ạ.” Trang sức của Công chúa đều do nội phủ chế tác, kiểu dáng miễn bàn, tất nhiên là tinh mỹ, nguyên liệu cũng là hàng thật giá thật không chút pha tạp.

“Hô Đốn bà ấy biết tiếng Đại Khang, bình thường nói chuyện với cháu đều dùng tiếng Đại Khang cả, cô mẫu cứ yên tâm. Sau khi gặp mặt, ngài cứ tự nhiên trò chuyện, bà ấy nghe hiểu được.” Khang Ninh ngước mắt nhìn bà ta một cái, ám chỉ: “Phủ Công chúa của ngài nằm ngay cạnh phủ của cháu, mỗi ngày đều có thị vệ tuần tra, vấn đề an toàn không cần lo lắng, việc đi lại cũng không bị hạn chế.”

Phúc An Thái trưởng công chúa hiểu ý Khang Ninh, có Khang Ninh ở đây, bà ta ở Mạc Bắc không cần nhìn sắc mặt người khác, cũng không cần tặng lễ vật để lôi kéo quan hệ.

“Ta hiểu rồi.” Bà ta mỉm cười.

Xe ngựa chưa tới, người đối diện đã bước nhanh tới đón, “Khả hãn, ngài đã về rồi sao? Hô Đốn nói có lẽ phải đến mùa thu ngài mới khởi hành quay về.” Nam nhân vừa nói vừa liếc nhìn đoàn xe phía sau, thấp giọng hỏi: “Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì? Khả đôn có cùng về với ngài không? Đứa nhỏ đâu? Là Tiểu Thai cát hay Tiểu Cư thứ?”

“Là một Tiểu Cư thứ, đang ở trong xe ngựa phía sau với Công chúa. Ngạch hách của ta đâu? Có khách quý đến.” Tháp Lạp nhìn về phía đại doanh trướng, đằng đó nghe thấy động tĩnh cũng đã có người đi tới.

Trên xe ngựa phía sau, Khang Ninh và Trưởng công chúa lần lượt bước xuống, Khang Ninh đón lấy đứa nhỏ trong lòng nhũ mẫu, tiến lên nghênh đón Hô Đốn đang sải bước đi tới, “Ngạch hách, một năm không gặp, thân thể ngài vẫn khỏe chứ?”

“Vẫn khỏe, ngược lại là con chịu ấm ức rồi, lúc mang thai Tháp Lạp lại không ở bên cạnh chăm sóc.” Hô Đốn chớp mắt thật nhanh, cảm thấy ngỡ ngàng trước sự thay đổi thái độ của Khang Ninh, trước khi rời đi vào năm ngoái, hai người vì chuyện của Khả hãn mà nảy sinh hiềm khích, một thời gian dài bằng mặt không bằng lòng.

“Chàng ấy bận việc quân binh không dứt ra được, con hiểu mà.” Khang Ninh lùi sang bên phải một bước, giới thiệu: “Cô mẫu, đây chính là Hô Đốn của Thát Đát, bà mẫu của cháu. Ngạch hách, đây là vị con đã từng nhắc với ngài – Phúc An Thái trưởng công chúa, đại cô mẫu của con, con mời cô mẫu đến Mạc Bắc ở cùng con một thời gian.”

“Hô Đốn mạnh khỏe, Khang Ninh thường nhắc về ngài với ta, nói ngài là một nữ tử vô cùng bản lĩnh, làm việc sấm rền gió cuốn, hôm nay kiến diện quả nhiên danh bất hư truyền.” Trưởng công chúa lên tiếng hàn huyên trước.

Hô Đốn kinh ngạc nhìn Khang Ninh một cái, cười đáp: “Là Công chúa quá khen, ta so với nàng ấy còn kém xa lắm.” Bà quan sát một lượt, kinh diễm trước vẻ đẹp riêng biệt của các vị Công chúa Đại Khang. Ngũ quan của Trưởng công chúa tuy không tinh xảo bằng Khang Ninh, nhưng khí vận toàn thân là thứ Khang Ninh không bì kịp, giống như trái hồng dại trên núi vào mùa thu, nhìn thì mê đắm, ngửi thì thơm ngọt, chạm vào lại mềm mại nhu hòa. Lúc này trong lòng bà thầm may mắn vì vị Trưởng công chúa này đến rất đúng lúc, nếu sớm hơn một năm, chỉ e trượng phu quá cố vốn thiên vị những mỹ phụ thành thục của bà có chết cũng phải vương vấn.

“Đường xá vất vả, mời Công chúa theo ta về lều nỉ nghỉ ngơi.” Hô Đốn đưa lời mời với Trưởng công chúa, sau đó đứng bên cạnh Khang Ninh, tận dụng ưu thế chiều cao cúi đầu nhìn đứa nhỏ trong tã lót, “Ngủ rồi sao? Để ta bế một lát?”

“Sắp tỉnh rồi ạ.” Khang Ninh giao đứa nhỏ qua, nói: “Con bé tên là Thanh Cách Lặc, tên do Phụ hãn đặt cho, ngài xem con bé có giống Tháp Lạp không?”

Thanh Cách Lặc, Hô Đốn lẩm bẩm một lần, là một Tiểu Cư thứ, một tiểu cô nương thật xinh đẹp, “Giống con…” Lời còn chưa dứt, tiểu cô nương trong lòng đã mở mắt, Hô Đốn lập tức lặng thinh.

“Còn giống con không?” Khang Ninh trêu chọc, thực tế đường nét mắt mũi của Thanh Cách Lặc giống hệt Tháp Lạp, chỉ có làn da là thừa hưởng từ nàng, trắng trẻo mịn màng, khiến đôi mắt càng thêm trong trẻo.

“Đứa trẻ ngoan.” Hô Đốn hơi run rẩy v**t v* hàng mi của Thanh Cách Lặc, khóe mắt ngân ngấn nước, “Khuôn mặt và miệng giống con, nhưng mắt và mũi lại không theo Tháp Lạp, mà theo Ngạch hách của ta. Đôi mắt của Ngạch hách ta chính là màu sắc này, không phải màu xám xanh như của Tháp Lạp.”

“Đám trẻ bên cữu gia của Tháp Lạp không một đứa nào sinh ra có đôi mắt như thế này, ta vốn tưởng sẽ không còn nữa, không ngờ tôn nữ của ta lại mang đôi mắt của Ngạch hách ta.” Hô Đốn tháo chiếc ban chỉ hồng ngọc trên ngón trỏ, dưới ánh nhìn kinh ngạc của mọi người, bà đặt nó vào lòng bàn tay Thanh Cách Lặc. Thấy bé nắm chặt lấy, bà không nhịn được mà nở nụ cười, “Tiểu cô nương ngoan, sau này bộ lạc Đạt Na là của cháu.”

“Ngạch hách, chuyện này…” Khang Ninh nhìn sang Tháp Lạp, rồi cúi đầu nói: “Món quà gặp mặt này quá mức trọng đại, ngài có muốn cân nhắc lại không, hoặc thương lượng với các vị cữu cữu một chút.”

“Sau khi Lão khả hãn qua đời, ta đã từng ở trong bộ lạc Đạt Na tuyên bố, đứa trẻ nào có thể di truyền đôi mắt xanh của Ngạch hách ta, ta sẽ truyền lại bộ lạc Đạt Na cho đứa trẻ đó.” Hô Đốn vỗ nhẹ đứa nhỏ trong lòng, cười nói: “Tính toán thời gian, Thanh Cách Lặc chẳng phải được sinh ra sau đó sao, đây chính là người kế vị mà Ngạch hách ta đã chọn cho bộ lạc Đạt Na.”

“Thanh Cách Lặc còn nhỏ, trước khi con bé trưởng thành, ngài, một vị chưởng quyền này cũng đừng có mà phủi tay mặc kệ đấy.” Tháp Lạp không biết lấy đâu ra một sợi dây đỏ, bước tới xỏ chiếc ban chỉ trong tay Thanh Cách Lặc rồi treo lên cổ con bé, hâm mộ nói: “Người thật là thong dong, người kế vị còn trong tã lót đã chọn xong rồi, sau này dạy dỗ thế nào chẳng phải đều theo ý người sao.”

“Phải, quả thực là vận may, hôm khác ta sẽ tự tay mổ hai con cừu để tạ ơn Trường Sinh Thiên.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...