Gặp lại thằng bé mập lần trước đến mua đồ, tôi vội hỏi.
Nó lắc đầu: “Mấy ngày nay nó không đi học, nghe thầy cô nói là bị bệnh.”
“Không phải đâu, em nghe Vân Vân nói là nó tự không muốn đến trường.” Một đứa cao hơn chen vào.
Rốt cuộc đứa nhỏ này bị sao vậy?
Là thật sự bị bệnh, hay là xảy ra chuyện gì khác?
Cả buổi chiều tôi cứ thấp thỏm không yên, ngay cả phim cũng không còn tâm trạng xem.
Lần trước anh họ nó đưa tôi nhiều tiền như vậy, tôi còn mua thêm mấy loại đồ ăn vặt nhập khẩu để trong tiệm, chỉ chờ Nguyễn Hạo đến cho nó ăn.
Ai ngờ thằng nhóc này lại đột nhiên không đến nữa.
“Cô chính là chủ của tiệm tạp hóa này sao?”
Tôi đang suy nghĩ, thì một người đàn ông mặc vest chỉnh tề bước vào, trông rất quen mắt.
“Tôi là Nguyễn Lăng, ba của Nguyễn Hạo. Trước đây con trai tôi có thường xuyên đến đây không?”
Vừa nói, ông ta vừa quan sát tôi từ trên xuống dưới.
Hóa ra đây là ba của Nguyễn Hạo, bảo sao nhìn quen như vậy, đúng là phiên bản trưởng thành của nó.
Nguyễn Lăng thấy tôi lén nhìn mình, liền cau mày.
“Tôi không quan tâm cô tiếp cận Tiểu Hạo với mục đích gì, nhưng mong cô lập tức từ bỏ ý định đó.”
“Sau này không được dùng bất cứ cách nào để tiếp cận con trai tôi nữa, nếu không đừng trách tôi không khách khí.”
Tôi muốn cãi lại, nhưng lại không dám.
Chỉ có thể trơ mắt nhìn ông ta mắng xong rồi rời đi.
Ngày hôm sau Nguyễn Hạo đi học lại, nhưng không còn đến tiệm của tôi nữa.
Mỗi ngày nó ngồi trong lớp chăm chú học bài, thỉnh thoảng tôi lén đứng sau cửa nhìn nó, nó cũng không hề ngẩng đầu lên.
Tôi tưởng rằng từ đây về sau chúng tôi sẽ không còn liên quan gì đến nhau nữa, không ngờ khi trời tối, tôi đang khóa cửa thì Nguyễn Hạo lặng lẽ đứng phía sau tôi.
“Cháu muốn dọa c.h.ế.t cô à?” Tôi vỗ n.g.ự.c.
Nó siết c.h.ặ.t nắm tay: “Cô định kết hôn với ba cháu, đúng không?”
8
“Hôm đó ba cháu đến trường, hai người đã gặp nhau rồi đúng không?”
[Hu hu… mình đã coi cô ấy là người bạn tốt nhất, tại sao cô ấy vẫn muốn cướp ba mình?]
[“Bình luận” nói không sai, cô ấy quả nhiên cố ý tiếp cận mình, đối xử tốt với mình.]
[Nếu không phải vì mình hay ăn đồ ở chỗ cô ấy, chơi ở đó, thì ba đã không đến tìm cô ấy. Không tìm thì sẽ không gặp, không gặp thì sẽ không thích.]
[Cô ấy đúng là người xấu! Mình không thích cô ấy nữa!]
Nguyễn Hạo mặt lạnh như băng, nhưng trong lòng đã khóc đến nát cả tim.
“Cháu đang nói gì vậy? Hôm đó ba cháu đúng là có đến tìm cô, nhưng là đến để cảnh cáo cô.”
“Ông ấy bảo cô sau này đừng qua lại với cháu nữa, nếu không sẽ khiến cô không yên.”
Hôm đó ông ta nói chuyện nặng nề như vậy, suýt nữa chỉ thẳng vào mặt tôi mà cảnh cáo.
Như vậy mà gọi là thích sao?
Dù ông ta là kiểu tổng tài bá đạo, nhưng cũng bá đạo quá mức rồi.
“Cô nói dối! Hôm đó ba cháu đi họp phụ huynh về nói với cháu rồi, ông ấy nói ông ấy sắp kết hôn.”
[“Bình luận” nói ba thích bà chủ siêu thị, vừa gặp đã yêu.]
[“Bình luận” còn nói họ mới là tình yêu đích thực, ở bên nhau sẽ mãi mãi hạnh phúc. Còn mình là người thừa!]
[Sau này mình chỉ có thể nhìn sắc mặt của mẹ kế mà sống, cô ta sẽ đ.á.n.h mình, mắng mình, còn lén dùng que tre chọc mình!]
[Que tre ở chỗ Tiểu Vân có rất nhiều, có thể chọc mình rất lâu rất lâu.]
Nghe xong những suy nghĩ của Nguyễn Hạo, tôi hoàn toàn ngây người.
Mấy cái này là cái gì với cái gì vậy chứ?
“Cô không thể nào kết hôn với ba cháu đâu, cháu yên tâm đi.”
“Cô chỉ mở một tiệm tạp hóa nhỏ thôi, chứ đâu phải siêu thị lớn, ba cháu đâu có mù.”
Nguyễn Hạo dụi mắt, chạy ra ngoài nhìn lại bảng hiệu của tôi.
“Tiệm tạp hóa với siêu thị… không phải là giống nhau sao?” Nó nghi hoặc hỏi.
9
“Tất nhiên là không giống nhau rồi, tiệm tạp hóa thì nhỏ, còn siêu thị lớn hơn tiệm tạp hóa rất nhiều.”
Tôi đứng phía sau Nguyễn Hạo, cũng ngẩng đầu nhìn lại tấm biển hiệu của mình.
Nhìn một lúc, tôi chợt phản ứng ra.
Bên cạnh ngôi trường tiểu học này còn có một siêu thị chuỗi cỡ lớn, mà tiệm của tôi cũng vừa hay nằm ngay gần trường.
Đứa nhỏ này chắc chắn là nhận nhầm người rồi!
Nghĩ đến đây, tôi thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng không còn phải lo bị đ.á.n.h gãy chân nữa.
“Xin lỗi!” Nguyễn Hạo đột nhiên cúi đầu xin lỗi tôi.
[Thì ra là mình nhầm thật rồi, “bình luận” nói siêu thị là loại rất rất lớn, chứ không phải một chỗ bé xíu như thế này.]
[Mình thật sự có lỗi với Tiểu Vân, nếu cô ấy biết trước đây trong lòng mình từng nghĩ những lời đó, chắc chắn cô ấy sẽ ghét mình lắm.]
[Mình sắp có mẹ kế rồi, mình sắp bị đ.á.n.h rồi. Mình còn sẽ biến thành đứa trẻ hư nữa!]
“Nguyễn Hạo, chuyện ba cháu tái hôn chưa chắc đã là chuyện xấu.”
Vừa rồi tôi còn lên mạng tra thử, bà chủ của siêu thị chuỗi kia đúng là phụ nữ.
Nghe nói rất giỏi giang, danh tiếng cũng rất tốt, chắc sẽ không ngược đãi Nguyễn Hạo đâu.
“Nhưng người ta đều nói mẹ kế rất xấu, sẽ ngược đãi trẻ con. Cháu sợ lắm…”
Nguyễn Hạo nói, giọng run run như sắp khóc.
Tôi ngồi xổm xuống dỗ dành nó: “Con người ai cũng có người tốt kẻ xấu, mẹ kế cũng vậy thôi.”
“Nếu lỡ cô ấy thật sự bắt nạt cháu, thì cháu cứ đến tìm cô. Cô sẽ nghĩ cách giúp cháu, được không?”
Nghe tôi nói vậy, tâm trạng nó tốt lên rõ rệt.
“Vậy nếu cô ấy không đ.á.n.h cháu, cháu vẫn có thể đến tìm cô chứ?”
“Tất nhiên là được chứ!” Tôi véo nhẹ gương mặt nhỏ của nó.
