Dù sao bây giờ ba nó còn bận kết hôn, chắc cũng chẳng có thời gian để ý đến nó nữa.
Tôi có thể cho nó ăn được chút nào hay chút ấy, chỗ đồ ăn vặt nhập khẩu tôi mua trước đó còn chưa đụng đến món nào.
Thế nhưng khi tôi chuẩn bị sẵn bánh kẹo và nước uống, Nguyễn Hạo lại không đến lấy một lần nào nữa.
“Nguyễn Hạo chuyển trường rồi, tuần trước đã chuyển đi rồi.”
“Thầy cô nói bạn ấy chuyển tới trường quý tộc gì đó, ở trong trường còn có thể cưỡi ngựa nữa.”
“Nguyễn Hạo là cậu chủ nhà giàu đấy, lạ thật, cậu chủ mà lại không có tiền mua xúc xích cay.”
Đám trẻ mỗi đứa một câu, nói hồi lâu, cuối cùng tôi cũng hiểu rõ.
Hóa ra việc Nguyễn Hạo học ở ngôi trường tiểu học bình thường này là quyết định của ông bà nội nó.
Bây giờ người già không còn ở bên cạnh nữa, Nguyễn Lăng lại tái hôn, chuyện của đứa trẻ đương nhiên do một mình ông ta quyết định.
Ông ta chuyển Nguyễn Hạo tới học ở ngôi trường tiểu học đắt đỏ nhất thành phố, ngay cả nhà cũng dọn đi rồi.
Haizz, đứa nhỏ này đúng là không có số hưởng đồ ăn ngon.
10
Sau khi Nguyễn Hạo không còn đến tiệm nữa, một mình tôi bỗng trở nên vắng vẻ hơn rất nhiều.
Thỉnh thoảng trong đầu tôi lại hiện lên hình ảnh của nó, ánh mắt chăm chăm nhìn xúc xích nướng, nước miếng chảy ra khi ăn xúc xích cay, và ánh nhìn đầy thèm thuồng với cả căn phòng ngập đồ ăn vặt.
Cũng không biết bây giờ nó còn có đồ ăn vặt để ăn hay không.
Dù đồ ăn vặt chẳng có gì bổ dưỡng, nhiều thứ còn không tốt cho sức khỏe.
Nhưng trẻ con thì làm sao hiểu được những điều đó, chúng chỉ biết thèm ăn thôi, nhất là khi thấy người khác có mà mình không có.
Ví dụ như tôi vậy!
Lý do ban đầu tôi chọn mở tiệm tạp hóa, thật ra cũng chỉ là để thỏa mãn tình yêu của bản thân với đồ ăn vặt.
Không còn cách nào khác, hồi nhỏ không được ăn, lớn lên rồi chỉ có thể điên cuồng bù đắp cho chính mình.
Nghĩ vậy, tôi dựng ngay trước cửa một tấm bảng, ghi rõ rằng bất kỳ học sinh nào thi đạt, hoặc làm được việc tốt, đều có thể đến chỗ tôi nhận miễn phí một gói đồ ăn vặt.
“Cô ơi, hôm nay cháu cứu được một con mèo con.”
“Cô ơi, tối qua cháu giúp bà cụ qua đường.”
“Cô ơi, cháu được năm mươi chín điểm thì có được ăn không ạ?”
Học sinh đến tiệm của tôi nườm nượp không dứt, chỉ riêng xúc xích cay thôi mà một ngày đã phát miễn phí mất mấy chục gói.
Chẳng mấy chốc đã tiêu hết sạch số tiền anh họ của Nguyễn Hạo đưa cho tôi.
“Cô có biết Nguyễn Hạo đi đâu không?”
Tôi đang đau đầu thì anh họ của Nguyễn Hạo là Lục Thần tìm tới.
“Tiểu Hạo tối qua bỏ nhà đi rồi, bọn tôi tìm khắp cả thành phố mà vẫn không thấy.”
“Gần đây cô có gặp nó không?”
Lục Thần mang theo đôi mắt thâm quầng, vừa nhìn đã biết tối qua không ngủ.
“Tôi đã rất lâu rồi không gặp nó.” Tôi thành thật đáp.
“Nhưng anh đừng quá lo, bây giờ khắp nơi đều có camera, chắc sẽ sớm tìm được thôi.”
Nhà họ Nguyễn giàu như vậy, tìm một người chắc cũng không phải chuyện khó.
“Nói thì nói vậy, nhưng lúc Tiểu Hạo đi nó mặc đồng phục. Cô cũng biết đấy, đồng phục học sinh tiểu học trong thành phố này nhìn na ná giống nhau, nó còn đội mũ nữa.”
“Tối qua tôi ngồi ở đồn cả đêm xem camera giám sát mà chẳng phát hiện được gì. Anh họ và chị dâu tôi vẫn đang ở nước ngoài, đợi họ về chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình.”
Trông Lục Thần có vẻ rất sợ ba của Nguyễn Hạo, tức Nguyễn Lăng.
“Tôi đi trước đây, nếu cô có bất kỳ manh mối nào thì liên lạc cho tôi ngay nhé. Đây là số riêng của tôi. Làm ơn đấy!”
Anh ta lấy ra một tấm danh thiếp đưa cho tôi, rồi nhanh ch.óng rời đi.
Vừa đi khỏi, tôi lập tức chạy vào trường, tìm mấy đứa học sinh quen quen để hỏi thăm.
Nhưng hỏi một vòng vẫn chẳng có chút kết quả nào.
[Hì hì, cuối cùng Tiểu Vân cũng đi rồi, mình có thể ăn đồ ăn vặt rồi.]
[Ăn cái nào trước đây nhỉ? Ừm… hay là ăn một gói mì gói trước xem sao.]
[Thôi thôi, vẫn là ăn khoai tây chiên trước đi, chọn vị nào đây ta?]
Trời tối, sau khi khóa cửa xong, tôi còn chưa đi xa thì bỗng nghe thấy tiếng lòng của Nguyễn Hạo.
11
Tôi không để lộ chút động tĩnh nào, lặng lẽ ngồi xuống nghe kỹ hơn.
[Gói khoai tây chiên này không ngon lắm, lần sau phải bảo Tiểu Vân đừng nhập nữa.]
[Ợ~ ăn xong khoai tây chiên lại uống Coca đúng là sướng thật, vẫn là ở đây thoải mái nhất.]
[Haizz, giá mà mình có thể ở mãi trong tiệm tạp hóa thì tốt biết bao.]
“Được lắm Nguyễn Hạo, giờ còn học được trò làm chuột con chui vào ăn vụng rồi hả?”
Tôi mở cửa, bật đèn lên.
Ngồi bệt dưới đất bên cạnh giá hàng, trong lòng ôm đầy đồ ăn vặt, chẳng phải chính là Nguyễn Hạo hay sao.
Vừa nhìn thấy tôi, Nguyễn Hạo sợ đến mức làm rơi chai Coca trong tay xuống đất.
“Ti… Tiểu Vân, cô vẫn chưa đi à?”
Nó lau lau miệng, lắp bắp hỏi.
Tôi vặn nhẹ tai nó: “Đương nhiên là chưa đi rồi, không thì sao bắt được con chuột nhỏ như cháu chứ.”
“Cháu có biết nhà cháu tìm cháu đến phát điên rồi không? Anh họ cháu thức trắng cả đêm, mắt thâm như gấu trúc luôn rồi.”
“Gấu trúc?” Nguyễn Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy ngạc nhiên.
“Cháu đừng có quan tâm là gấu trúc hay mèo gì nữa, mau nói cho cô biết, đang yên đang lành sao lại bỏ nhà đi?”
Tôi khóa trái cửa lại rồi hỏi.
Nguyễn Hạo không lên tiếng.
“Mẹ kế cháu ngược đãi cháu, đ.á.n.h cháu à?”
“Không có.”
“Vậy cô ta mắng cháu?”
“Cũng không có.”
“Thế cháu chạy cái gì mà chạy?” Tôi chỉ thẳng vào mũi nó mà mắng.
“Cháu nói đi chứ?”
