Cửa Hàng Nhỏ Của "Mẹ Kế"

Chương 6



Thấy Nguyễn Hạo cứ im thin thít, tôi cũng dần mất kiên nhẫn.


Mới tí tuổi đầu mà đã biết bỏ nhà đi, còn học được trò trèo cửa sổ vào tiệm tôi ăn vụng, lớn lên thì còn ra thể thống gì nữa.


Đứa nhỏ này chẳng phải đã chuyển sang trường quý tộc rồi sao?


Sao bây giờ còn không hiểu chuyện bằng hồi trước nữa?


[Nếu mình nói với Tiểu Vân là vì nhớ cô ấy quá nên mới bỏ nhà đi, chắc chắn cô ấy sẽ cười mình mất.]


[Dì Tiền thật ra cũng đối xử với mình khá tốt, không hề xấu như “bình luận” đã nói.]


[Nhưng ở trong nhà, mình cứ như khách trọ vậy, nơi đó không giống nhà của mình, đó là nhà của ba và dì Tiền.]


Đứa nhỏ này… là vì quá cô đơn sao?


“Hay lắm, tôi biết ngay là do cô giở trò mà.”


“Chính cô xúi giục con trai tôi bỏ nhà đi, đúng không? Hạng người như cô tôi gặp nhiều rồi, bất chấp mọi giá để dính vào người có tiền như chúng tôi, chẳng phải chỉ là muốn vớt vát chút lợi lộc hay sao?”


Nguyễn Lăng đá bật cửa, nhìn tôi cười lạnh.


“Ông nói chuyện không cần nghĩ trước à? Ông đã làm rõ đầu đuôi chưa mà đứng đây phun ra những lời như thế?”


Nhìn cánh cửa bị đạp hỏng, lửa giận trong lòng tôi cuối cùng cũng không đè nén nổi nữa.


Có tiền thì sao chứ, có tiền cũng không thể tùy tiện bôi nhọ người khác như vậy được.


“Nguyễn Hạo, còn không mau qua đây. Về nhà rồi tôi sẽ dạy dỗ con cho ra trò!”


Nguyễn Lăng hoàn toàn không thèm đáp lại lời tôi, chỉ quay sang ra lệnh cho con trai.


“Con không muốn về với ba, con muốn ở lại đây với Tiểu Vân.”


Nguyễn Hạo trốn ra sau lưng tôi, hai tay túm c.h.ặ.t lấy vạt áo tôi mà nói.


12


“Tiểu Vân? Ngay cả ba cũng không gọi, lại gọi cô ta thân thiết như vậy. Con quen cô ta lắm sao mà gọi kiểu đó?”


Nguyễn Lăng như thể vừa nghe thấy chuyện nực cười nhất thế gian.


Nhưng Nguyễn Hạo lại bỗng có dũng khí, bước lên đứng trước mặt tôi, ngẩng cao đầu nói:


“Ba là ba của con thì sao chứ, thời gian ba ở bên con còn không nhiều bằng Tiểu Vân.”


“Tiểu Vân cho con ăn đồ ăn vặt, còn chơi game cùng con. Bài tập con không biết làm, hỏi cô ấy, cô ấy cũng không cười con, vì cô ấy cũng không biết làm.”


“Ở đây ngày nào con cũng rất vui, còn vui hơn ở cùng ông bà nội và cả ba nữa.”


[Nếu Tiểu Vân là mẹ mình thì tốt biết bao, tiếc là mình đã hiểu sai lời của “bình luận” mất rồi.]


[Trước đây mình còn luôn đề phòng Tiểu Vân, mình thật sự có lỗi với cô ấy.]


[Liệu Tiểu Vân có phải chính là mẹ biến thành không nhỉ?]


Nguyễn Hạo vừa dứt lời thì cảnh sát tới.


“Cô Ngô, mời cô theo chúng tôi về một chuyến.”


Họ vừa đến đã muốn đưa tôi đi.


Nguyễn Lăng đứng một bên, gật đầu với người dẫn đầu.


Thấy tôi sắp bị đưa lên xe cảnh sát, Nguyễn Hạo cuống lên.


“Đừng bắt Tiểu Vân, đừng bắt Tiểu Vân, cô ấy là người tốt.”


Nó còn chưa kịp đuổi theo được mấy bước thì đã bị Nguyễn Lăng bế ngang lên, nhét thẳng vào trong xe.


“Ý cô là, đứa trẻ này đã lợi dụng lúc cô không có ở đó, tự trèo qua cửa sổ trốn vào trong tiệm, còn cô hoàn toàn không hề hay biết?”


“Đúng vậy.”


“Cô có bằng chứng gì không?”


“Các anh cứ xem camera giám sát là biết, ngoài đường chỗ nào cũng có camera, trong tiệm tôi cũng có.”


Trong đồn công an, cùng một câu hỏi như thế, tôi bị hỏi đi hỏi lại suốt gần hai tiếng đồng hồ.


Tôi còn tưởng tối nay mình phải ở lại đây, không ngờ Lục Thần lại tới.


“Xin lỗi, tôi đến muộn rồi. Sau khi nhận được tin nhắn cô gửi, tôi chỉ lo chạy đến đây nên không kịp nghe điện thoại của cảnh sát.”


Sau khi nghe được tiếng lòng của Nguyễn Hạo, tôi lập tức nhắn tin cho Lục Thần bảo anh ta đến đón thằng bé.


Điểm này tôi cũng đã nói với cảnh sát, tiếc là họ mãi không liên lạc được với Lục Thần.


“Nguyễn Hạo vẫn ổn chứ?”


Vừa ra đến cổng đồn, tôi đã vội hỏi anh ta.


“Tôi cũng không biết, vừa biết cô bị đưa vào đây là tôi chạy thẳng tới đồn luôn, còn chưa kịp hỏi chuyện của Tiểu Hạo.”


“Cô đừng trách anh họ tôi, hồi nhỏ anh ấy từng bị bắt cóc, trong lòng luôn bị ám ảnh chuyện đó, nên với ai cũng giữ thái độ nghi ngờ.”


Lục Thần vừa giải thích với tôi, vừa mở cửa xe.


“Để tôi đưa cô về nhé, giờ muộn rồi, gọi xe không tiện đâu.”


“Không cần đâu, tôi gọi xe rồi, đúng lúc còn có mã giảm giá, không dùng là sắp hết hạn mất.”


Chiếc xe này tôi nào dám ngồi, nhỡ đâu quay đầu lại anh ta lại bảo tôi có ý đồ xấu với em họ mình, rồi tống tôi vào lại thì sao.


13


Kể từ đó, cuộc sống của tôi hoàn toàn trở lại yên bình như cũ.


Tôi vẫn như trước, ngày nào cũng trông tiệm, chơi game, cày phim, thỉnh thoảng còn tranh thủ gà gật ngủ một lúc.


Học sinh ra vào tấp nập, nhưng đã không còn ai nhắc đến Nguyễn Hạo nữa.


Thế nhưng mỗi lần nhìn thấy xúc xích nướng và xúc xích cay, tôi vẫn luôn nhớ đến nó.


Nhớ đến cả tuổi thơ của chính mình.


“Cô có thể đến thăm Tiểu Hạo được không?”


Nửa năm sau, Lục Thần lại tìm đến tôi.


“Sau lần trước bị đưa về nhà, thằng bé bắt đầu không ổn nữa. Nó thường xuyên tự nói một mình, suốt ngày nhắc đến ‘bình luận’, rồi mẹ kế độc ác gì đó.”


“Anh họ tôi đã dẫn nó đi gặp rất nhiều bác sĩ tâm lý mà vẫn không có tác dụng, trong nước không được thì còn đưa ra nước ngoài khám rồi.”


“Bây giờ Tiểu Hạo không chịu lại gần bất kỳ ai, ai nói chuyện với nó nó cũng không thèm để ý. Bác sĩ nói nếu cứ tiếp tục như vậy, tinh thần của nó sớm muộn cũng sẽ xảy ra vấn đề.”

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...