Cùng Bạn Trai Cũ Xuyên Không Về Cổ Đại Trồng Trọt

Chương 24: Mật ong rừng



Nửa tháng nay, Triệu Hải Toàn nhìn bát nước thuốc sắc theo đơn của Lục Vãn Đình mà lòng cứ thấp thỏm không yên.

Thứ này thực sự có tác dụng sao?

Đắng ngắt thế này, đừng để lão lại phải chịu khổ vô ích như mấy lần trước.

Nhưng cứ nghĩ đến dáng vẻ nắm chắc phần thắng của Lục Vãn Đình, trong lòng Triệu Hải Toàn lại nhen nhóm vài phần hy vọng mong manh, lão đành bấm bụng bịt mũi dồn hết can đảm húp cạn từng bát thuốc đắng.

Cứ thế mà chịu đựng hơn nửa tháng trời.

Cho đến đêm qua, lão đang ngủ mơ màng thì bỗng cảm thấy một luồng nhiệt quen thuộc đã lâu không gặp xộc lên tại một "nơi nào đó" trên cơ thể.

Triệu Hải Toàn giật mình tỉnh giấc, trố mắt nhìn vào bóng tối, đôi tay run rẩy đưa xuống thăm dò, xác nhận đi xác nhận lại tới mấy lần.

"Người anh em nhỏ" mà lão tưởng chừng như sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa, nay đã tự mình ngẩng đầu lên!

Không phải mơ, là thật!

Nhìn thấy bản lĩnh đàn ông của mình đã trỗi dậy, lão xúc động đến mức suýt phát khóc.

Trời đất ơi, cuối cùng lão cũng đợi được đến ngày này!

Không ngờ vị Lục đại phu ngay cả bệnh phong hàn còn xem không xong lại có bản sự đến mức này, Triệu Hải Toàn hận không thể lập tức xông đến cái phòng thuốc rách nát kia mà dập đầu tạ ơn.

Đây không chỉ là chữa khỏi bệnh, mà còn là khôi phục lại tôn nghiêm của một đấng nam nhi!

Thế nên, hôm nay vừa thu xếp xong sạp hàng là lão vội vàng chạy tới cảm ơn ngay, không chỉ đi người không mà còn mang theo lễ vật.

Một hũ mật ong rừng.

Triệu Hải Toàn rất thích ăn mật ong, từ trấn Cam Tuyền cho đến thành Vân Châu, mật ong dù có tiếng hay không lão đều đã nếm qua hết, vẫn chưa thấy đủ, lão còn tự mình theo chân thợ nuôi ong vào rừng chực chờ nửa tháng trời mới có được một hũ mật ong rừng quý giá này.

Mật ong rừng ngửi vào thấy hương thơm nồng nàn của hoa rừng, đặc và sánh, cắm đôi đũa vào có thể kéo ra những sợi mật vàng óng không dứt, chất lượng cực tốt, hoàn toàn không phải thứ mật mua ở cửa tiệm có thể so sánh được.

Bản thân Triệu Hải Toàn còn chẳng nỡ ăn lấy một thìa, bình thường cứ cất kỹ ở tận sâu trong tủ, thi thoảng mới lấy ra nhìn một cái cho thỏa mắt.

Lần này Lục Vãn Đình giúp lão chữa khỏi căn bệnh kinh niên khó nói, lão suy đi tính lại, cuối cùng vẫn cắn răng nhịn đau tìm hũ mật này ra.

"Chút lòng thành, đa tạ Lục đại phu đã chữa khỏi căn bệnh quái ác của tôi. Đây là mật ong rừng, ngọt và nhuận hơn mật thường nhiều, Lục đại phu cứ pha nước uống là biết ngay." Khi nói, trong mắt lão vẫn còn vương chút luyến tiếc hũ mật.

Cái tính keo kiệt của lão thì Hứa Thanh Hòa đã nếm trải từ lâu, nếu chỉ là cảm ơn bình thường thì chắc chắn sẽ không tặng món quà quý giá thế này, đa phần là còn chuyện khác muốn nói.

Hứa Thanh Hòa khách sáo vài câu, chờ đợi lời tiếp theo của đối phương.

Quả nhiên, khi thấy thái độ của hai người đã cởi mở hơn, Triệu Hải Toàn mới thở phào một cái, tiến lại gần hai bước.

"Có một việc mong hai vị lượng thứ cho." Lão hạ thấp giọng: “Bệnh tình của tôi dù sao cũng là chuyện riêng tư nhạy cảm, xin hãy ngàn vạn lần đừng nhắc với người ngoài, nếu truyền ra ngoài, e là sẽ bị thiên hạ cười chê.”

Lục Vãn Đình gật đầu: “Người làm thầy thuốc luôn giữ bí mật cho bệnh nhân, chưởng quầy cứ yên tâm.”

Nghe vậy, Hứa Thanh Hòa liếc nhìn anh người yêu cũ một cái.

Thực ra, dù Triệu chưởng quầy không dặn dò, thì với tư cách là một bác sĩ điều trị có y đức và y thuật đã được chứng thực, Lục Vãn Đình chắc chắn cũng sẽ không đem chuyện này đi rêu rao.

Nhận được lời khẳng định của Lục Vãn Đình, Triệu Hải Toàn mới hoàn toàn thả lỏng, trên mặt lộ rõ nụ cười: “Đa tạ Lục đại phu!”

“Sau này tôi nhất định sẽ giúp Lục đại phu quảng bá y thuật thật mạnh. Chưởng quầy của mấy cửa tiệm trên chợ đều là chỗ quen biết với tôi, tôi đảm bảo sẽ để mọi người biết rằng, đơn thuốc Lục đại phu kê còn hiệu nghiệm hơn cả mấy lão đại phu ở Vân Châu!”

Lục Vãn Đình không từ chối, mỉm cười nhẹ: “Vậy thì đa tạ chưởng quầy trước.”

Hứa Thanh Hòa cũng ở bên cạnh phụ họa theo.

Xong việc, Triệu Hải Toàn khách sáo thêm vài câu rồi chuẩn bị ra về. Vừa đi đến cổng viện, lão bỗng khựng lại, khịt khịt mũi, nhìn về phía nhà bếp.

“Hứa lang quân đang làm món gì vậy? Cái mùi thơm này suýt nữa làm tôi vấp ngã đấy.”

Hứa Thanh Hòa bị lão làm cho bật cười, thầm nghĩ Triệu chưởng quầy này chữa khỏi bệnh "bất lực" xong là tâm trạng tốt hẳn, còn biết nói đùa nữa. Cậu đáp: “Món ăn mới ta đang nghiên cứu, gọi là xúc xích bột năng.”

Thực ra ban đầu cậu định gọi là xúc xích tinh bột, nhưng ngặt nỗi ở thời đại này tinh bột vẫn gọi là "sinh phấn", nên đành nhập gia tùy tục, đặt cái tên "sinh phấn trường" cho gần gũi.

Cái tên này đơn giản trực tiếp, Triệu Hải Toàn nghe qua là hiểu ngay.

"Xúc xích làm từ bột năng? Cái này mới lạ thật, ở trấn Cam Tuyền ta chưa từng nghe qua bao giờ." Lão trầm ngâm: “Hứa lang quân học được công thức này từ Vân Châu sao?”

Hứa Thanh Hòa lắc đầu, thành thật nói: “Ta học từ bà nội ạ.”

Triệu Hải Toàn l**m môi, tỏ vẻ đại ngộ: “Hóa ra là bí phương gia truyền!”

Hứa Thanh Hòa không nhịn được cười.

Triệu chưởng quầy tán dóc với cậu nãy giờ, chẳng phải là muốn nếm thử hương vị của xúc xích bột năng sao?

Chuyện này có gì khó đâu.

Cậu đưa cây xúc xích bột năng vừa chiên xong lúc nãy qua: “Triệu chưởng quầy nếm thử nhé?”

Giống như đã mong đợi từ lâu, cây xúc xích vừa đưa ra trước mặt là Triệu Hải Toàn đã vội vàng đón lấy.

“Đa tạ Hứa lang quân, vậy tôi không khách sáo nhé!”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...