Cùng Bạn Trai Cũ Xuyên Không Về Cổ Đại Trồng Trọt

Chương 31: Kinh nghiệm nuôi gà



Hứa Thanh Hòa dùng hai tay ôm chặt lấy eo Lục Vãn Đình, cả người vùi vào lồng ngực anh.

Lục Vãn Đình bị cái ôm chủ động của cậu làm cho ngẩn ra một chút, lồng ngực như bị một thứ gì đó mềm mại lấp đầy. Anh nhanh chóng siết chặt vòng tay, ôm lấy người trong lòng chặt hơn.

“Không sao rồi.”

Anh đưa tay vỗ nhẹ sau lưng Hứa Thanh Hòa, hạ thấp giọng an ủi đầy dịu dàng: “Có anh ở đây, đừng sợ.”

Hứa Thanh Hòa phát ra một tiếng hừ mũi mơ hồ, cọ cọ trong lòng anh, càng ôm chặt hơn.

Tiếng sấm vẫn nổ vang rền, hạt mưa đập vào lớp ngói kêu lộp bộp.

Hứa Thanh Hòa vùi đầu trong lòng Lục Vãn Đình một hồi lâu rồi mới ngẩng lên nhìn anh, giọng nói nghẹn ngào: “Tối nay anh có thể đừng đi không, cứ ngủ ở đây thôi, có được không?”

Cậu rất sợ những đêm mưa bão thế này.

Bà nội mất vào đúng một đêm như vậy. Hôm đó sấm rất lớn, mưa cũng rất to. Hứa Thanh Hòa dậy thật sớm đi thăm bà thì thấy bà nằm trên giường, nét mặt bình thản như không hề đau đớn, tựa như đang ngủ say.

Nhưng Hứa Thanh Hòa vẫn rất đau lòng.

Lục Vãn Đình biết rõ những chuyện này, anh cúi đầu nhìn xoáy tóc trên đỉnh đầu Hứa Thanh Hòa, không hỏi thêm một câu nào, chỉ siết chặt cánh tay đang ôm cậu.

“Được, tối nay anh ngủ ở đây.”

Nhận được câu trả lời mong muốn, Hứa Thanh Hòa cảm thấy được an ủi phần nào, cậu gật gật đầu.

Tâm trạng bình phục lại đôi chút, cậu mới hậu tri hậu giác nhận ra nãy giờ mình bám người đến mức nào. Cậu hơi ngượng ngùng buông tay, chui ra khỏi lồng ngực Lục Vãn Đình.

Lục Vãn Đình cũng không để ý —— đằng nào lát nữa cũng ngủ cùng nhau rồi, giờ không ôm nữa cũng chẳng sao.

Hai người cùng vào nhà.

Nào ngờ, vừa bước chân vào phòng đã nghe thấy tiếng nước rơi tí tách.

Ngẩng đầu nhìn lên, một góc trần nhà không biết từ lúc nào đã bị nước mưa thấm ướt một mảng, nước đang nhỏ xuống thành giọt, đọng thành một vũng nhỏ trên mặt đất.

Cái hại của căn nhà lâu năm không tu sửa hiển hiện ngay lúc này: Trần nhà không may bị dột rồi.

Lục Vãn Đình cau mày.

Đêm đã khuya, Hứa Thanh Hòa vẫn còn đang buồn bã, mà bên ngoài mưa lại đang rất to, rõ ràng không phải lúc thích hợp để sửa nhà.

Lục Vãn Đình quan sát xung quanh, lấy một cái chậu gỗ đặt ngay dưới chỗ bị dột, nước mưa rơi từng giọt vào trong chậu.

Anh nhìn dòng nước chảy xuống không ngừng, rồi lại nhìn Hứa Thanh Hòa đang mặc bộ đồ mỏng manh, trầm giọng lên tiếng: “Trận mưa này một chốc một lát không tạnh ngay được đâu, trong phòng hơi ẩm nặng, không ngủ được, sang phòng anh đi.”

Tâm trí Hứa Thanh Hòa đang rối bời, nghe thấy lời đề nghị của Lục Vãn Đình, không do dự mấy mà đồng ý ngay.

Lúc sắp bước ra cửa, cậu nhớ ra mình chưa lấy gối, định quay lại lấy thì thấy Lục Vãn Đình từ lúc nào đã nhanh hơn một bước, cầm sẵn cái gối của cậu trên tay rồi.

Động tác còn rất tự nhiên.

Cứ như thể cái gối đó là của anh vậy.

Thấy cậu nhìn sang, Lục Vãn Đình còn nói: “Đi thôi, đợi mai trời tạnh anh sẽ sửa lại trần nhà.”

Hứa Thanh Hòa gật đầu, cứ thế đi theo anh sang phòng bên cạnh.

Lục Vãn Đình ở gian phòng ngủ khác, nếu đặt ở hiện đại thì gọi là phòng ngủ phụ. Giường không rộng rãi bằng gian phòng chính của Hứa Thanh Hòa nhưng rõ ràng là khô ráo và ấm áp hơn.

Tiếng mưa rơi róc rách ngoài cửa sổ, tiếng nước nhỏ tí tách vào chậu ở phòng bên cạnh thấp thoáng truyền lại, ngược lại càng làm cho gian phòng này thêm phần yên tĩnh.

Lục Vãn Đình cởi áo ngoài trước, lật chăn nằm xuống, Hứa Thanh Hòa cũng đi theo nằm xuống ổn định.

Vì giường không lớn nên hai người nằm sát vai nhau, cánh tay không tránh khỏi chạm vào nhau.

Hứa Thanh Hòa nghiêng người, giống như rất nhiều lần trước đây, nhẹ nhàng tựa về phía Lục Vãn Đình.

"Có lạnh không?" Lục Vãn Đình nghiêng đầu hỏi cậu.

Hứa Thanh Hòa khẽ lắc đầu: “Không lạnh ạ.”

Có thêm nhiệt độ cơ thể của một người, cậu cảm thấy ấm áp hơn nhiều, không chỉ cơ thể mà cả trong lòng cũng vậy.

Lục Vãn Đình "ừm" một tiếng.

Hồi lâu sau, Hứa Thanh Hòa khẽ nói một câu: “Cảm ơn anh.”

Lục Vãn Đình không hỏi cậu cảm ơn chuyện gì, chỉ nói: “Ngủ đi, có anh ở đây.”

Giọng nói của anh trầm thấp và vững chãi, như một bức tường thành kiên cố nhất. Hứa Thanh Hòa cảm thấy rất an toàn, từ từ nhắm mắt lại.

Tâm trí hỗn loạn dần lắng dịu, mí mắt ngày càng nặng trĩu.

Trước khi chìm vào giấc nồng, cậu mơ màng cảm thấy Lục Vãn Đình ở bên cạnh động đậy một chút, hình như là kéo chăn về phía cậu thêm một chút nữa.

Nghe hơi thở bên cạnh dần trở nên đều đặn và kéo dài, Lục Vãn Đình vậy mà lại có chút không nỡ ngủ thiếp đi như vậy.

Mãi đến nửa đêm anh mới từ từ nhắm mắt.

Bên ngoài cửa sổ gió mưa vẫn tiếp diễn, nhưng trong phòng ấm áp lạ thường, không còn quấy rầy người trong mộng thêm nữa.

Ngày hôm sau, trời hửng nắng, mặt trời mọc từ hướng đông, ánh nắng rực rỡ chiếu xuống những vũng nước chưa khô trong sân.

Một khung cảnh sau cơn mưa trời lại sáng.

Lục Vãn Đình thay một bộ đồ ngắn gọn gàng, vác thang, tìm ngói và vôi vữa bắt đầu sửa lại chỗ dột trên nóc nhà.

Hứa Thanh Hòa vốn định lại gần giúp đỡ, nhưng ngặt nỗi Lục Vãn Đình không cho cậu tiến tới, cậu đành phải tiếp tục thu dọn những thứ cần dùng để đi bán hàng lát nữa.

Thế nhưng ánh mắt cậu cứ không tự chủ được mà liếc về phía nóc nhà.

Lục Vãn Đình đang cúi người dán một viên ngói lên mái. Theo động tác của anh, những khối cơ bắp trên lưng hằn lên lớp áo thành những đường nét rắn rỏi, mượt mà.

Nghĩ đến cảnh tượng hai người nằm cạnh nhau ngủ đêm qua, nhịp tim Hứa Thanh Hòa bỗng chốc đập nhanh hơn vài nhịp. Định thần lại, cậu không nhịn được mắng thầm mình một câu: Nhìn bậy bạ cái gì thế không biết!

Chẳng phải chỉ là một người đàn ông thôi sao, có gì mà nhìn!

Cậu cúi đầu, xếp xúc xích tinh bột, hũ nước sốt, xiên tre... từng thứ một lên xe. Động tác nhanh hơn hẳn thường ngày, dường như làm vậy có thể gạt bỏ những hình ảnh không nên có ra khỏi đầu.

“Em đi bán hàng trước đây!”

Cậu hét vọng lên nóc nhà một tiếng, cũng chẳng đợi người bên trên đáp lại, đẩy chiếc xe nhỏ lao ra khỏi cổng viện.

Đến đầu chợ quen thuộc, tiếng người ồn ào náo nhiệt hòa quyện với mùi thơm đồ ăn quen thuộc ập vào mặt. Hứa Thanh Hòa lúc này mới định tâm lại, thành thục nhóm lửa nóng dầu, bắt đầu trổ tài với món xúc xích tinh bột.

Cậu đang xiên que, vừa ngẩng lên thì bất ngờ nhìn thấy cách đó không xa cũng có một quầy xúc xích mới dựng lên.

Bên cạnh quầy đó còn đặt một tấm biển, trên viết "Xúc xích bột sống chính tông", trong chảo quả nhiên cũng đang chiên những thứ có hình dáng giống xúc xích tinh bột.

Hứa Thanh Hòa ngẩn ra, rồi lập tức hiểu rõ ngọn ngành.

Đây là đối thủ cạnh tranh tìm đến tận cửa rồi.

Khoảng thời gian này cậu bán trứng trà, xúc xích tinh bột, nói là món ăn vặt đắt khách nhất chợ cũng không quá lời, có người đến bắt chước cũng là chuyện bình thường.

Hứa Thanh Hòa không quá để tâm.

Chưa nói đến xúc xích thế nào, ngay cả những loại nước sốt phết lên cũng là do chính tay cậu tỉ mẩn nghiên cứu theo công thức của bà nội, ra khỏi trấn Cam Tuyền này sẽ không tìm thấy hương vị tương tự đâu.

Cậu vẫn rất tự tin.

Hơn nữa, quầy thịt bên kia vắng vẻ đìu hiu, trái ngược hoàn toàn với sự nhộn nhịp dần tụ lại bên phía cậu. Nhìn qua là biết không có tương lai gì rồi, càng không đáng để cậu phải tốn công lo lắng.

Mặc dù vậy, Hứa Thanh Hòa vẫn nhìn chủ quầy thêm mấy cái.

Chủ quầy là một người đàn ông trung niên, vì ế ẩm nên đang tựa lưng vào ghế ngủ gật. Người này dáng không cao, không béo không gầy, ngoại hình cũng được.

Chỉ là giữa lông mày lộ ra vẻ thật thà chất phác, khiến người ta vừa nhìn qua đã thấy người này không được thông minh cho lắm.

Hứa Thanh Hòa không nhớ mình từng gặp nhân vật này ở trấn Cam Tuyền.

Cậu đang mải suy nghĩ thì mấy "củ cải nhỏ" hay tới ủng hộ chạy đến, vừa nhảy nhót vừa vây quanh quầy của cậu, mồm năm miệng mười nhốn nháo.

“Anh Thanh Hòa, cuối cùng anh cũng tới rồi!”

“Bọn em đợi anh nửa ngày rồi đấy!”

“Cái nhà bên kia bán chẳng ra làm sao cả, không nuốt nổi!”

Một cậu bé bạo dạn hơn chun mũi, chỉ tay về phía quầy xúc xích đằng xa, vẻ mặt ghét bỏ đánh giá: “Cái xúc xích bột sống nhà đó bán cứng ngắc, chẳng có vị gì cả, cứ như đang gặm cục bột ấy, vẫn là anh Thanh Hòa làm ngon nhất!”

“Đúng đúng đúng! Xúc xích anh Thanh Hòa chiên là ngon nhất, vừa thơm vừa giòn, nước sốt cũng ngon!”

Lũ trẻ ríu rít, dùng những lời lẽ thẳng thắn nhất để bày tỏ sự yêu thích của mình.

Hứa Thanh Hòa ngược lại bắt được một từ khóa từ lời của chúng.

"Cục bột"?

Cậu vươn cổ nhìn kỹ những chiếc xúc xích đang chiên trong chảo đối diện, quả nhiên nhìn ra điểm khác biệt.

Hình thái nở ra của xúc xích sau khi xuống chảo không đúng, màu sắc cũng quá tối tăm. Nhìn qua là biết toàn là bột tinh khiết, e là chẳng pha chút thịt băm nào.

Trong lòng Hứa Thanh Hòa thấy buồn cười. Xúc xích tinh bột này tuy tên là "tinh bột", nhưng muốn ngon thì bên trong ít nhất phải pha thêm hai ba phần thịt băm để tăng mùi thơm và hương vị, sau đó dùng gia vị tẩm ướp, như vậy mới có thể làm ra hiệu quả ngoài giòn trong mềm, thoang thoảng mùi thịt.

Nếu thật sự dùng toàn bộ là tinh bột thì chiên ra chẳng phải là một cục bột chết sao, làm sao mà ngon được?

Chẳng trách thực khách không chịu ủng hộ.

"Được rồi được rồi." Hứa Thanh Hòa cười lắc đầu, cho đợt xúc xích đầu tiên xuống chảo, “Hôm nay phết thêm cho các em nhiều nước sốt, không được nhốn nháo nữa nhé.”

Chảo dầu kêu xèo xèo, những chiếc xúc xích trắng nõn nở bung dưới sức nóng của dầu, trở nên vàng ruộm hấp dẫn. Mùi hương của dầu quyện với mùi thịt lan tỏa, lập tức thu hút toàn bộ sự chú ý của lũ trẻ, từng đứa một háo hức chờ xúc xích ra lò.

“Anh Thanh Hòa, em muốn một cái sốt dâu tây ạ.”

“Em cũng muốn! Sốt dâu tây ngọt ngọt, ngon lắm!”

“Anh Thanh Hòa, hai ngày nay miệng em bị nhiệt rồi, không ăn được sốt cay, anh phết cho em sốt tương ngọt là được ạ.”

“Anh Thanh Hòa...”

Hứa Thanh Hòa mỉm cười đáp ứng từng đứa một.

“Đừng vội, đều có hết, đều có hết.”

Ngay trước lúc chuẩn bị ăn cơm trưa, Hứa Thanh Hòa đã bán hết chiếc xúc xích cuối cùng.

Cậu đẩy chiếc xe nhỏ dọn hàng ra về. Khi đi qua đầu phố, bỗng thấy bà Trương bán trứng đang ngồi xổm bên lề đường, trước mặt đặt một cái giỏ tre mở nắp, bên trong có tiếng kêu "chiếp chiếp" của một đám lông nhung.

Rõ ràng không phải là trứng gà.

Bà Trương đang lẩm bẩm với người bên cạnh: “Trận mưa tối qua xuống nhanh quá, cái chuồng nhà tôi bị dột nặng, sợ mấy đứa nhỏ này nuôi tiếp thì hỏng hết mất, nên mới mang ra bán.”

Hứa Thanh Hòa ghé lại gần nhìn, hóa ra là ba con gà con, màu vàng nhạt, có vẻ như mới nở khỏi vỏ chưa lâu. Con nào con nấy lông vàng bóng mượt, tinh thần rất phấn chấn.

Hứa Thanh Hòa có chút động lòng: “Bà Trương, mấy con gà này giá bao nhiêu ạ?”

"Thanh Hòa tới rồi đấy à." Thấy là cậu, bà Trương sảng khoái nói: “Cháu lấy thì mười đồng ba con mang đi đi, bà tặng luôn cháu cái giỏ nhỏ này.”

Hứa Thanh Hòa mỉm cười ôn hòa: “Vâng, vậy cháu lấy ạ.”

Trong sân đang trống, nuôi mấy con gà con là vừa đẹp.

Nói đoạn cậu đếm đủ số tiền đồng đưa qua.

Bà Trương nhận tiền, vẻ mặt vẫn còn chút luyến tiếc: “Thanh Hòa, nếu cháu gặp chỗ nào không hiểu thì cứ qua hỏi bà bất cứ lúc nào nhé. Ba đứa nhỏ này đều là do con gà mái già nhất nhà bà ấp ra đấy, bà thật sự có chút không nỡ.”

Tâm trạng này đại khái giống như bị buộc phải đem thú cưng mình yêu thích tặng cho người khác, Hứa Thanh Hòa rất thấu hiểu, cậu nói với bà Trương: “Bà Trương, bà yên tâm đi, cháu sẽ chăm sóc chúng thật tốt.”

Cậu trước đây cũng từng nuôi gà, không hẳn là không có kinh nghiệm.

Nghe giọng điệu chân thành của cậu, bà Trương lúc này mới yên tâm.

Hứa Thanh Hòa cẩn thận bế cái giỏ gà con lên, đặt vào một góc trống trên xe đẩy. Nghe tiếng "chiếp chiếp" yếu ớt trong giỏ, lòng cậu cũng mềm nhũn ra.

Về đến nhà, Lục Vãn Đình vừa mới sửa xong mái nhà, đang rửa tay. Thấy Hứa Thanh Hòa mang về một giỏ gà con, anh nhướn mày.

“Mau lại đây chào mừng thành viên mới của nhà chúng ta đi.”

Hứa Thanh Hòa quay đầu nói với Lục Vãn Đình xong liền đặt đám nhỏ lông nhung đó dưới ánh nắng cho ấm áp.

Đang lúc giữa trưa, nắng rất ấm, mấy con gà con được sưởi ấm nên lớp lông tơ vàng nhạt xù ra, trông như những cục bông đang lăn tròn, rất nhanh đã trở nên hoạt bát.

Chúng bước những cái chân nhỏ màu hồng đi đi lại lại trong giỏ, đôi mắt nhỏ như hạt đậu đen tò mò nhìn đông ngó tây, cái mỏ nhỏ màu vàng nhạt mổ chỗ này một cái, mổ chỗ kia một cái, có vẻ như muốn ăn gì đó.

Hứa Thanh Hòa bốc một nắm kê rắc xuống đáy giỏ, mấy con gà con lập tức "chiếp chiếp" vây quanh, cái đầu nhỏ mổ mổ thức ăn.

Dáng vẻ đáng yêu cực kỳ.

Lục Vãn Đình cũng bước tới xem.

Hứa Thanh Hòa liền chia cho anh một nắm kê nhỏ, hai người cùng ngồi xổm bên cạnh giỏ cho gà ăn.

Mặc dù mới ở cùng nhau chưa lâu, nhưng có lẽ biết hai người này không có ác ý, đám gà con chẳng hề sợ họ, thậm chí có một con bạo dạn còn mổ trực tiếp vào ngón tay Lục Vãn Đình.

Ánh mắt Lục Vãn Đình dịu lại, anh khẽ chạm vào cái đầu nhỏ lông nhung của nó, con gà con lập tức kêu vang đầy phấn khích.

Nhìn cảnh tượng này, trong lòng Hứa Thanh Hòa thấy ấm áp vô cùng.

Hai con người, ba con gà nhỏ.

Hình như... ngày càng giống một gia đình rồi.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...