Cùng Bạn Trai Cũ Xuyên Không Về Cổ Đại Trồng Trọt

Chương 34: Đi làm thêm



Tửu tứ mà Tiểu Hạnh giới thiệu cho Hứa Thanh Hòa nằm ngay cạnh con sông nhỏ ngoài trấn, cái tên cũng đơn giản: "Lâm Hà Tửu Quán".

Trước cửa quán có dựng một dãy hành lang gỗ, khách khứa có thể vừa uống rượu vừa ngắm những con thuyền nan trên sông, cũng thật là nhã nhã.

Khi Hứa Thanh Hòa đến nơi, chỉ thấy mấy bác ngư dân và phu khuân vác vừa tan làm, đang khoác vai bá cổ nhau, ra vẻ khách quen hét lớn vào trong quán: “Chưởng quầy Trần, như cũ nhé! Lấy hai giác rượu, thêm đĩa lạc nữa!”

Nghe cũng thật thân thiết.

Đối với nơi sắp làm thêm để kiếm tiền, ấn tượng đầu tiên của Hứa Thanh Hòa khá tốt.

Dù trên danh nghĩa là đi "phỏng vấn", nhưng Hứa Thanh Hòa không chuẩn bị gì đặc biệt, ngay cả quần áo cũng là bộ thường mặc hằng ngày. Cậu nghĩ bụng được thì tốt, không được thì thôi, dù sao cũng còn những việc khác đang đợi mình.

Nghĩ thoáng như vậy, tâm trạng Hứa Thanh Hòa đặc biệt thả lỏng, cậu bước chân vào đại môn.

Bên trong không gian không quá lớn, mười mấy chiếc bàn gỗ vuông xếp dọc theo tường. Bên cạnh đặt mấy vò rượu lớn, miệng vò đậy vải đỏ, trên viết những cái tên như "Nữ Nhi Hồng", "Trạng Nguyên Hồng"... Bức tường phía hướng ra sông mở mấy cánh cửa sổ gỗ, gió thổi qua mang theo hương rượu nồng nàn khắp phòng.

Đối diện cửa là quầy thu ngân, phía sau có một người đang đứng. Nhìn bộ đoản bào vải xanh thì chắc là tiểu nhị trong đ**m. Hứa Thanh Hòa vận dụng thuộc tính "bậc thầy giao tiếp" tiến lại trò chuyện vài câu, biết được đối phương tên là Tiểu Tống.

Nghe xong ý định của Hứa Thanh Hòa, Tiểu Tống dẫn cậu đi về phía cửa sau.

"Tiểu lang quân cứ đi vào trong là được, chưởng quầy nhà chúng tôi lúc này đang nói chuyện với những người ứng tuyển khác đấy." Tiểu Tống nói.

Những người ứng tuyển khác?

Hứa Thanh Hòa không nhịn được hỏi: “Người đến ứng tuyển đông lắm sao?”

"Cũng tàm tạm, không ít đâu." Tiểu Tống đáp, “Tửu quán chúng tôi dù sao cũng là mới mở, vốn dĩ thiếu nhân thủ, tiền công đưa ra cũng cao hơn các quán khác nên người ta tìm đến nhiều là chuyện thường. Tiểu lang quân thấy có đúng không?”

Nghe vậy, Hứa Thanh Hòa cảm thấy tỉ lệ mình trúng tuyển càng thấp đi.

Cậu gật đầu, phát ra một tiếng "đúng" từ tận đáy lòng.

Nhanh chóng đến nơi chưởng quầy phỏng vấn, Hứa Thanh Hòa cảm ơn Tiểu Tống đã dẫn đường rồi mới gõ cửa đi vào.

Sau khi cậu đi, Tiểu Tống nhìn theo hướng đó mà trầm tư.

Cũng như lời vừa nói, mỗi ngày có vô số người đến ứng tuyển chân chạy bàn hay khuân vác, hầu như ai cũng là do cậu dẫn vào, nhưng người có lễ phép với cậu thì chẳng được mấy ai, chứ đừng nói là biết nói lời "cảm ơn".

Vị tiểu lang quân mới đến này thực sự không giống những người khác. Khoan nói chuyện khác, ít nhất là người có lễ nghĩa, lại còn trông rất thuận mắt.

Cầu mong cậu ấy trúng tuyển, như vậy trong quán cũng có người bầu bạn với mình.

Tiểu Tống thầm cầu nguyện cho Hứa Thanh Hòa một hồi rồi mới cầm giẻ lau tiếp tục ra tiền sảnh lau bàn xếp bát.

Vào trong phòng, Hứa Thanh Hòa càng hiểu sâu sắc hơn lời Tiểu Tống vừa nói: Cậu ứng tuyển làm thêm buổi chiều, không phải lúc đông khách nhất là buổi tối, vậy mà người đến vẫn rất đông, đa phần là những gã thanh niên vai u bắp thịt, nhìn là thấy có sức khỏe.

Xem ra tiền công của tửu quán này đúng là không ít.

Chưởng quầy của Lâm Hà tửu quán là một người trung niên có tướng mạo tinh khôn, họ Trần, người ta thường gọi là Trần chưởng quầy. Ông đang ngậm tẩu thuốc, lần lượt kiểm tra từng người ứng tuyển.

Ông chủ yếu kiểm tra sức khỏe và sự nhanh nhẹn của đôi tay. Cách thức đơn giản bạo lực: Hoặc là bảo người ta đi bê những vò rượu nặng trịch, hoặc là giả định bưng khay đưa rượu nước để xem người đó hợp với việc gì.

Thế là, từng gã hán tử to con bận rộn trong căn phòng hậu nhỏ hẹp, chẳng mấy chốc chỉ còn lại mình Hứa Thanh Hòa là chưa có chỗ.

Trần chưởng quầy tự nhiên chú ý đến Hứa Thanh Hòa, ánh mắt dừng lại trên mặt cậu một lát, trong lòng thoáng qua chút kinh ngạc.

Thanh niên trước mắt này khác hẳn những người đến phỏng vấn mấy ngày qua. Dáng người cao ráo, mày mắt thanh tú, đứng giữa một đám thô hán trông chẳng khác nào "viên ngọc quý bên cạnh đá tảng".

Diện mạo này quá xuất chúng, không giống người đến để làm việc chân tay nặng nhọc.

Vì vậy, khi đến lượt Hứa Thanh Hòa, Trần chưởng quầy không hỏi sức khỏe cậu thế nào, mà lại hứng thú hỏi: “Trước đây đã từng làm công việc tương tự chưa?”

Hứa Thanh Hòa thần sắc thản nhiên: “Chưa từng ạ.”

Cậu không nói "cháu không biết nhưng có thể học" —— câu nói nhất định không được nói khi đi phỏng vấn, mà kể lại một lượt chiến tích bán trứng trà và xúc xích tinh bột trên trấn của mình.

Nói xong mới hậu tri hậu giác nhận ra, đây chẳng phải là phiên bản cổ đại của "sơ yếu lý lịch" sao?

Hóa ra những cái CV kiếp trước chưa viết đều được bù đắp vào lúc này.

Nghe xong "CV" của Hứa Thanh Hòa, nét mặt Trần chưởng quầy không đổi, không rõ có hài lòng hay không, chỉ bảo cậu thử bưng khay.

Đã bán đồ ăn vặt bao nhiêu ngày nay, việc sắp xếp đĩa bát thìa đũa đối với Hứa Thanh Hòa mà nói là quá đỗi quen tay. Cậu vững vàng bưng khay rượu đi quanh phòng hai ba vòng, nước trong chén rượu không hề sánh ra một giọt.

Phong thái lại còn ung dung tự tại, giữa một đám hán tử chân tay lóng ngóng thì cậu mang một vẻ tao nhã rất khác biệt.

Trần chưởng quầy gõ gõ tẩu thuốc, trong lòng đã có tính toán.

Phẩm mạo khí độ thế này mà để ở đại sảnh rửa bát hay bê hàng thì đúng là phí của trời. Nhưng nếu để lên nhã gian tầng hai phục vụ những vị khách có máu mặt thì lại quá đỗi thích hợp.

Trần chưởng quầy nhanh chóng quyết định: “Tiểu Hứa đúng không? Cậu không cần xuống bếp, cũng không cần ở đại sảnh. Từ ngày mai, chuyên phụ trách nhã gian tầng hai. Tiền công gấp đôi người làm bình thường, chỉ cần bưng rượu đưa món, ứng đối lịch sự là được. Cậu có đồng ý không?”

Đây quả thực là niềm vui bất ngờ, Hứa Thanh Hòa vội vàng gật đầu: “Tất nhiên là đồng ý ạ, đa tạ chưởng quầy.”

"Nhưng chưởng quầy, cháu còn có một thỉnh cầu hơi quá đáng." Cậu đưa ra yêu cầu duy nhất của mình, “Việc cháu làm ở tửu quán, mong Trần chưởng quầy giữ kín giúp, đừng để người không liên quan biết, đặc biệt là đừng để truyền tới tai người nhà cháu.”

Nửa câu sau dịch ra ngôn ngữ của riêng cậu chính là: "Đừng để truyền tới tai Lục Vãn Đình".

Lâm Hà tửu quán nằm gần rìa trấn Cam Tuyền, cách căn nhà họ đang ở khá xa. Hứa Thanh Hòa không lo Lục Vãn Đình đột nhiên xuất hiện ở đây, nhưng dặn thêm một câu vẫn tốt hơn.

Cẩn tắc vô áy náy.

Thấy thần sắc cậu nghiêm túc không giống nói dối, lại nghĩ mở cửa làm ăn chỉ cầu lợi nhuận, hơi đâu mà lo chuyện bao đồng, Trần chưởng quầy bèn sảng khoái đồng ý.

“Được thôi, có khó gì đâu. Cái nghề này trọng chữ tình nguyện, cậu đã không muốn rùm beng thì tôi cứ coi như không biết.”

Hứa Thanh Hòa thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười nói: “Đa tạ chưởng quầy.”

An bài xong cho cậu, Trần chưởng quầy mới quay lại nhìn đám hán tử đã bê vò rượu nửa ngày trời. Còn Hứa Thanh Hòa được cử đi tìm Tiểu Tống để học hỏi kinh nghiệm làm việc trong tửu quán.

Thấy Hứa Thanh Hòa đi tới, Tiểu Tống biết ngay là cậu đã trúng tuyển, nhất thời còn vui mừng hơn cả chính chủ, đem hết vốn liếng kinh nghiệm ra truyền thụ cho cậu.

Hơn nửa canh giờ trôi qua, Hứa Thanh Hòa cảm thấy mình có thể viết thành một cuốn sách về kinh nghiệm làm thêm ở quán rượu rồi.

Vẫn chưa hết, Tiểu Tống vẫn đang nói huyên thuyên, miệng như mở ngăn kéo không đóng lại được. Hứa Thanh Hòa cuối cùng cũng nhận ra thuộc tính "nói nhiều" của đối phương, vội vàng cắt lời.

“...Cảm ơn bạn nhé Tiểu Tống, tôi hiểu hòm hòm rồi.”

“Khách khí làm gì! Chúng ta cùng làm việc trong một quán, đó gọi là đồng liêu, đây là việc tôi nên làm mà!”

Tiểu Tống uống một ngụm nước cho nhuận cái cổ họng khô khốc, tiếp tục: “Mà nói lại thì Tiểu Hứa này, bạn đã vội gom tiền như vậy, sao không ứng tuyển làm ca tối? Ca tối tiền công nhiều hơn buổi chiều nhiều đấy.”

Hứa Thanh Hòa cười đáp: “Ở nhà tôi có người, buổi tối còn phải đợi tôi về nhà nữa.”

"Hóa ra là vậy." Tiểu Tống vẻ mặt đại ngộ.

Thấy nụ cười dịu dàng trên mặt Hứa Thanh Hòa, cộng thêm câu "buổi tối có người đợi tôi về nhà", Tiểu Tống bỗng nhiên có cảm giác... như vừa bị ai đó nhét cho một miệng "cẩu lương".

Cậu thử hỏi: “Tiểu Hứa, có phải bạn thành thân rồi không?”

Hứa Thanh Hòa "ừm" một tiếng, thản nhiên thừa nhận: “Mới thành thân tháng trước thôi.”

Dù rằng chẳng bao lâu nữa có lẽ sẽ ly hôn.

Tiểu Tống không biết những ẩn tình bên trong, chỉ lại một lần nữa thốt lên: “Hóa ra là vậy!”

Cái cậu Tiểu Hứa này trông cũng chỉ tầm tuổi cậu mà đã gia đình êm ấm, sự nghiệp thành công, thật khiến người ta ngưỡng mộ phát hờn.

Đến bao giờ cậu mới có được tình yêu của riêng mình đây?

Hứa Thanh Hòa không biết Tiểu Tống đang nghĩ gì, chỉ nhìn vẻ mặt biến hóa khôn lường của cậu ta là biết cái máy nói lại sắp khởi động, bèn khách sáo vài câu rồi đi lên lầu.

Cũng sắp đến lúc bắt đầu làm việc rồi.

Nhã gian tầng hai quả thực khác hẳn bài trí ở đại sảnh tầng dưới. Mỗi chiếc bàn tròn không những được phủ gấm vóc mà còn đặt bình gốm tinh xảo, bên trong cắm đầy hoa tươi theo mùa. Không khí phảng phất mùi rượu, mùi hoa và cả mùi trầm hương thoang thoảng.

Trái ngược với sự bài trí có thể coi là "xa hoa" này thì có lẽ do đang là buổi chiều nên khách khứa không đông lắm.

Hứa Thanh Hòa tỏ vẻ hài lòng: Đây chẳng phải là nơi làm việc lý tưởng sao?

Việc ít, tiền nhiều, lúc không có người còn có thể "lướt cá" (làm việc riêng).

Thế là Hứa Thanh Hòa yên tâm ngồi nghĩ xem sau món xúc xích tinh bột thì nên bán món ăn vặt gì tiếp theo —— làm thêm buổi chiều là việc của buổi chiều, còn đồ ăn vặt buổi sáng vẫn cứ bán như thường.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...