Cùng Bạn Trai Cũ Xuyên Không Về Cổ Đại Trồng Trọt

Chương 55: Hòa hảo rồi



Da đầu Hứa Thanh Hòa tê rần.

Hóa ra không phải mơ... là thật.

Biết lần này trốn không thoát, cậu dứt khoát "đập nồi dìm thuyền", ôm chăn ngồi dậy trên giường, đem hết những lời kìm nén trong lòng bấy lâu đổ sạch ra ngoài.

“Phải, em có nghĩ qua.”

“Lúc trước anh quản em nghiêm khắc như vậy, em... em cứ nghĩ, nếu chia tay được thì tốt rồi. Ai mà ngờ sau khi xuyên không lại gặp lại anh, còn biến thành như thế này...”

Cậu càng nói càng loạn.

Không bật đèn, Lục Vãn Đình lặng lẽ nhìn cậu trong bóng tối, một lúc sau mới lên tiếng hỏi: “Cho nên, trong suốt thời gian chúng ta xuyên không đến nay, em vẫn luôn muốn rời bỏ anh?”

Dù lúc nãy đã nghe thấy rồi, nhưng anh vẫn muốn xác nhận lại một lần nữa.

Hứa Thanh Hòa bị hỏi đến nghẹn lời.

Cậu không thể phản bác, bởi vì trước kia cậu đúng là đã nghĩ như thế.

Mặc dù bây giờ, trong lòng cậu, ý nghĩ này chiếm tỷ lệ càng lúc càng nhỏ, nhỏ đến mức Hứa Thanh Hòa đã từ rất lâu rồi không còn nhớ đến nó nữa.

Nhưng nó đã từng thực sự tồn tại.

Thấy cậu hồi lâu không lên tiếng, Lục Vãn Đình biết đó cũng là một loại câu trả lời.

Anh không truy hỏi nữa mà chuyển sang chủ đề khác: “Em có muốn biết anh nghĩ gì không?”

Hứa Thanh Hòa ngẩn ra.

Trong ký ức của cậu, Lục Vãn Đình vốn dĩ rất ít khi bộc lộ cảm xúc hay giãi bày tâm can. Việc anh chủ động đề cập như thế này lại càng là chuyện chưa từng có.

Hứa Thanh Hòa thực sự rất muốn biết anh nghĩ gì.

Thế là cậu khẽ gật đầu, chợt nhận ra trong bóng tối Lục Vãn Đình không nhìn rõ động tác của mình, bèn "ừ" thêm một tiếng.

Lục Vãn Đình trầm thấp lên tiếng, giọng nói nghe cực kỳ rõ ràng trong đêm tối.

“Anh luôn tưởng rằng, chúng ta đã hòa hảo từ lâu rồi.”

Hứa Thanh Hòa chớp chớp mắt, bàn tay ôm chăn siết chặt lại.

Lục Vãn Đình nói tiếp.

“Từ khi xuyên không, khi em lần nữa xuất hiện trước mặt anh, bằng lòng nhận sự chăm sóc của anh, thậm chí bằng lòng thân mật với anh, anh đã nghĩ rằng chúng ta đã bắt đầu lại từ đầu.”

Mãi một lúc sau, Hứa Thanh Hòa mới tìm lại được giọng nói của mình: “Vậy... vậy tại sao anh chưa từng nhắc đến việc quay lại?”

Lục Vãn Đình xoay người lại, ánh trăng chiếu rọi khiến đôi mắt anh sáng rực.

"Bởi vì anh biết em không thích điều gì." Anh nói, “Em không thích bị ràng buộc, không thích sự kiểm soát quá mức mạnh mẽ của anh. Anh đang sửa đổi. Anh muốn đợi đến khi mình sửa đổi đủ tốt mới nói với em.”

Hứa Thanh Hòa hoàn toàn lặng đi.

Hóa ra, câu "đang sửa" mà Lục Vãn Đình nói với cậu ngày hôm đó, chính là đang nói lời hòa hảo với cậu.

Thực ra chuyện này khá rõ ràng — nếu không muốn hòa hảo, tại sao phải sửa đổi chứ?

Là do cậu quá chậm chạp.

Nhớ lại quãng thời gian đó, Lục Vãn Đình đúng là đã trở nên khác biệt, không còn hỏi han mọi việc quá mức, cho cậu nhiều tự do hơn, còn ủng hộ cậu mở tiệm ăn vặt.

Vậy mà lúc đó cậu vẫn còn đang nghĩ khi nào thì chia tay với Lục Vãn Đình.

Hứa Thanh Hòa buồn đến mức chỏm tóc vểnh trên đầu cũng rủ xuống.

Lục Vãn Đình nhìn thấy, giơ tay định xoa phẳng lọn tóc không nghe lời giống hệt chủ nhân kia, nhưng cuối cùng lại hạ tay xuống.

"Bây giờ em đã biết tâm ý của anh rồi." Anh nói, “Hãy suy nghĩ cho kỹ, nghĩ thông suốt xem rốt cuộc có muốn tiếp tục ở bên anh hay không. Không cần vội trả lời đâu, Tiểu Hòa.”

“Anh sẽ đợi em.”

Nói xong, Lục Vãn Đình nhìn Hứa Thanh Hòa vẫn còn đang ngẩn ngơ chưa hoàn hồn, dịu dàng bảo: “Ngủ đi.”

Từ nãy đến giờ, lòng Hứa Thanh Hòa như một mớ bòng bong, lúc này cuối cùng cũng tìm được một câu có thể trả lời, cậu vội vàng nói một câu "chúc ngủ ngon".

Sau đó nhắm tịt mắt lại như đang chạy trốn.

Một đêm hỗn loạn mà cũng thật bình yên cứ thế trôi qua.

Ngày tháng trôi qua như nước chảy.

Nước lũ ở trấn Cam Tuyền vẫn chưa rút, ngày về của mọi người vẫn chưa định, cuộc sống tại khu tạm trú Vân Châu cứ thế lặp đi lặp lại một cách đơn điệu.

Hứa Thanh Hòa và Lục Vãn Đình vẫn sinh hoạt như mọi khi, cùng ăn cùng ở, chỉ là những cử chỉ thân mật trước kia hay thói quen ôm nhau ngủ mỗi đêm đều đã biến mất.

Điều kiện tại khu tạm trú thiếu thốn, thường xuyên có người đổ bệnh, Lục Vãn Đình bèn trở nên bận rộn, đi gõ cửa từng nhà để khám bệnh.

Hôm nay cũng không ngoại lệ.

Lục Vãn Đình bận rộn bên ngoài, Hứa Thanh Hòa phụ trách việc nhà, cậu đến lán trại do quan phủ dựng lên để nhận phần lương thực cứu trợ của ngày hôm nay.

Phần ăn hôm nay là cơm ngũ cốc và dưa muối.

Món ăn bình thường, nhưng dân chúng trấn Cam Tuyền đều có mang theo tiền bạc và đồ ăn riêng, nếu thực sự ăn không quen thì vẫn có thể tự nấu thêm món ngon cho mình.

Công bằng mà nói, mỗi ngày cung cấp miễn phí nhiều lương thực và món phụ như vậy, Hứa Thanh Hòa cảm thấy Vân Châu đã làm rất có tâm rồi.

Phong cảnh Giang Nam đẹp như tranh vẽ, cậu có ấn tượng rất tốt với Vân Châu.

Sau khi nhận cơm xong, Hứa Thanh Hòa đang định quay về thì tình cờ gặp Trần Vọng trên đường.

Cậu mỉm cười nhẹ, chủ động chào hỏi: “Trần đại ca đến đấy ạ, bữa cơm dạo này Tiểu Hổ Tử ăn có quen không?”

Nhắc đến em trai, Trần Vọng nói chuyện với Hứa Thanh Hòa không còn căng thẳng như trước, cười bảo: “Hầy, tầm này rồi, nó có ăn không quen thì cũng phải ráng mà ăn thôi.”

Nghe vậy, Hứa Thanh Hòa biết ngay là Tiểu Hổ Tử ăn không quen rồi, cậu an ủi: “Đợi khi về trấn, tôi sẽ làm xúc xích bột cho nó ăn.”

Trần Vọng mừng rỡ: “Thế thì tôi thay mặt nó cảm ơn cậu trước nhé, Thanh Hòa.”

Theo lý mà nói, lời chào hỏi thông thường của hàng xóm láng giềng đến đây là nên kết thúc, nhưng đối phương vẫn chưa rời đi.

Sau một lúc ngập ngừng, Trần Vọng cân nhắc rồi lên tiếng: “Thanh Hòa, cái đó... dạo này tôi thấy cậu bận rộn một mình cũng vất vả. Nếu có việc gì vặt vãnh cần chạy vẩy hay dùng sức, cứ việc tìm tôi, đừng khách khí.”

Anh bổ sung thêm: “Dù sao dạo này tôi cũng chẳng có việc gì làm, rảnh rỗi sinh nông nổi, giúp được cậu việc gì thì lòng tôi... lòng tôi cũng thấy thanh thản hơn.”

Người khác có lẽ không nhìn ra, nhưng Trần Vọng thì khác, sự thay đổi của Hứa Thanh Hòa và Lục Vãn Đình trong thời gian qua dĩ nhiên không thoát khỏi mắt anh.

Ký ức của anh vẫn dừng lại ở chỗ "Hứa Thanh Hòa vì xung hỷ nên mới gả qua đó", nhìn thấy quan hệ giữa hai người dạo gần đây rõ ràng là nhạt nhẽo đi, anh càng cảm thấy giữa họ lại nảy sinh hiềm khích.

Có lẽ không lâu nữa sẽ hòa ly thôi.

Anh biết mong chờ người khác hòa ly là một ý nghĩ rất hèn hạ, nhưng anh không kìm nén được, thế nên mới có những lời vừa rồi.

Lời nói tuy hàm súc, không có gì quá giới hạn, nhưng sự quan tâm giữa các dòng chữ đã vượt qua tình nghĩa láng giềng thông thường.

Hứa Thanh Hòa cũng chẳng phải người chưa từng yêu đương, một hai lần thì thôi, đằng này đã bao nhiêu lần rồi, cậu mà không hiểu thì đúng là đầu óc có vấn đề.

Hóa ra, Trần Vọng thực sự có ý đó với cậu sao...?

Chưa nói đến chuyện khác, hiện tại cậu là người đã thành thân cơ mà, cái anh Trần Vọng này sao lại thế chứ!

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, ngay cả Hứa Hoài Sơn cũng biết chuyện xung hỷ, Trần Vọng là người cùng trấn chắc chắn cũng biết tám chín phần, có lẽ anh ta coi cậu là một thiếu niên lầm đường lỡ bước.

... Ôi.

Mối quan hệ giữa cậu và Lục Vãn Đình, trong một chốc một lát thật khó mà nói rõ ràng.

Đối diện với đôi mắt tràn đầy mong đợi và căng thẳng kia, Hứa Thanh Hòa suy nghĩ một chút rồi lên tiếng: “Trần đại ca, những lời anh nói tôi đều hiểu.”

Không ngờ cậu lại nói thẳng thừng như vậy, Trần Vọng ngẩn ra, môi mấp máy như muốn nói gì đó, Hứa Thanh Hòa đã nói tiếp.

"Đa tạ Trần đại ca đã chăm sóc và quan tâm." Cậu nói một cách khách khí nhưng xa cách, “Tôi và phu quân dạo gần đây quả thực có một số việc cần làm cho rõ ràng, nhưng đó chung quy cũng là chuyện riêng của hai chúng tôi.”

“Trần đại ca... anh là người tốt, tôi tin rằng anh chắc chắn sẽ tìm được nhân duyên tốt đẹp hơn thuộc về mình.”

Khi nói những lời này, Hứa Thanh Hòa bình tĩnh hơn hẳn đêm đối mặt với lời bộc bạch của Lục Vãn Đình.

Cậu hiểu rõ rằng từ khi xuyên không đến nay, khi đối diện với đủ loại người trên trấn, cậu ít nhiều đều đeo một lớp mặt nạ phù hợp với thời đại và thân phận này.

Những gì Trần Vọng nhìn thấy và yêu thích chẳng qua chỉ là một phiên bản của cậu đã được bao bọc bởi nhiều lớp vỏ.

Con người thật của cậu đến từ thế giới khác, biết tùy hứng, biết hờn dỗi, còn có rất nhiều ý nghĩ kỳ quặc. Người duy nhất từng thấy và chấp nhận toàn bộ con người cậu chỉ có một mình Lục Vãn Đình.

Chỉ ở trước mặt Lục Vãn Đình, cậu mới dám không kiêng nể gì, mới được sống thật với chính mình.

Trần Vọng im lặng.

Những lời này của Hứa Thanh Hòa tuy uyển chuyển nhưng cũng rất kiên quyết, không để lại cho anh dù chỉ một chút tơ hào hy vọng.

Anh biết đối phương không phải hạng người hồ đồ, việc bảo vệ Lục Vãn Đình như thế này định là người kia cũng đã đối đãi tốt với cậu tương tự như vậy.

Phải rồi, sự che chở mọi lúc mọi nơi, cái nắm tay suốt dọc đường trên thuyền quan, rồi cả tiệm ăn vặt được mở trước cả y quán nữa... chẳng phải đều là bằng chứng rõ nhất sao?

Chỉ là anh đã cố tình phớt lờ chúng đi mà thôi.

Thôi bỏ đi.

Dù sao đi nữa, chỉ cần cậu được hạnh phúc là tốt rồi.

Trần Vọng chậm rãi mỉm cười: “Tôi hiểu rồi, Thanh Hòa.”

“Chuyện nhỏ thôi mà, chúng ta đừng để bụng nhé.”

Thấy nụ cười của anh vẫn rạng rỡ như xưa, Hứa Thanh Hòa hơi yên tâm, đang định nói gì đó để kết thúc cuộc trò chuyện thì bỗng nghe thấy tiếng xôn xao không xa.

Châu trưởng Vân Châu là Trịnh Vạn Phong đang cùng vài người vội vã đi tới, vẻ mặt đầy nghiêm trọng.

“Bà con lối xóm, tôi có một tin xấu muốn thông báo cho mọi người.”

“Chúng tôi vừa nhận được tin báo khẩn, đê điều ở làng Lý Gia đã vỡ, toàn bộ ngôi làng đã bị nhấn chìm.”

“Hiện tại nhân lực thiếu hụt, quan phủ lệnh cho tôi đến đây chiêu mộ thanh niên trai tráng. Ai có sức khỏe, ai giỏi bơi lội thì hãy đứng ra, theo thuyền đi cứu nạn! Cứu người như cứu hỏa!”

Lời vừa dứt, đám đông lập tức xôn xao, không ít người nhiệt huyết dâng trào hưởng ứng ngay lập tức.

Sức lực Hứa Thanh Hòa tuy không lớn nhưng cậu biết bơi, coi như cũng am hiểu chút thủy tính, hơn nữa nhờ có Lục Vãn Đình mà cậu còn biết một số kiến thức sơ cứu cơ bản.

Hầu như không một chút do dự, cậu dõng dạc nói: “Tôi đi!”

Trần Vọng và những người khác cũng đồng loạt ứng triệu.

Không lâu sau, mấy đội cứu hộ đã được thành lập xong xuôi.

Không kịp chờ Lục Vãn Đình đang đi khám bệnh bên ngoài quay về bàn bạc, Hứa Thanh Hòa đã theo một đội thanh niên tình nguyện lên thuyền cứu hộ tiến về làng Lý Gia.

Thuyền nhỏ đi gấp, càng tiến gần ngôi làng bị ngập, cảnh tượng càng khiến người ta kinh hãi.

Nước lũ đục ngầu tràn qua cả nóc nhà, trên mặt nước trôi nổi lác đác những cành cây, xác gia súc.

Trong không khí thoang thoảng một mùi khó tả.

"Làng Lý Gia không sơ tán trước sao?" Nhìn cảnh tượng trước mắt, Hứa Thanh Hòa nhíu mày hỏi.

Trần Vọng bên cạnh giải thích: “Nghe nói làng Lý Gia mấy ngày trước đều không mưa, hôm kia mới bắt đầu mưa, kết quả là vừa mưa một cái đã ngập lụt cả làng.”

Nói nhiều vô ích, công tác cứu hộ lập tức được triển khai.

Hứa Thanh Hòa cùng những người khác lội trong làn nước lạnh lẽo tìm kiếm dấu hiệu sự sống.

Không biết đã bao lâu trôi qua, trong một lần tiếp cận một ngôi nhà nguy hiểm, sườn đất dưới chân cậu đột ngột sụp đổ.

Hứa Thanh Hòa còn chưa kịp phản ứng thì cả người đã bị cuốn vào dòng nước xiết.

Nước lũ lạnh thấu xương ập tới che lấp đỉnh đầu, miệng mũi trong nháy mắt đã tràn đầy nước, một lực lượng khổng lồ kéo cậu chìm xuống dưới.

Con người thật nhỏ bé trước thiên tai, Hứa Thanh Hòa hầu như không có cơ hội phản kháng, chỉ dựa vào bản năng để kiên trì tự cứu, tìm cơ hội nắm lấy thứ gì đó trên mặt nước.

Nhưng thật đáng tiếc, chẳng nắm được gì cả.

Sức lực của Hứa Thanh Hòa nhanh chóng cạn kiệt.

Chẳng lẽ... mình phải bỏ mạng ở đây sao?

Trong dòng nước, ý thức cậu dần mờ mịt.

Ngay lúc đó, một cánh tay lực lưỡng đã nắm chặt lấy cậu, liều mạng kéo cậu lên mặt nước.

Là một người dân dũng cảm đi cùng đoàn cứu hộ!

Người đó hét lớn: “Thanh Hòa, bám chặt lấy tôi!”

Hứa Thanh Hòa nghiến răng làm theo lời dặn.

Người đó còn gọi thêm những người khác, Hứa Thanh Hòa cảm thấy lực đạo trên cánh tay ngày càng lớn, không lâu sau, cậu thực sự đã được kéo khỏi mặt nước, vừa ra khỏi nước đã ho sặc sụa.

“Khụ! Khụ khụ...”

Cậu vừa ho vừa tham lam hít thở không khí trong lành, cảm thấy phổi như muốn nổ tung, gian nan nói lời cảm ơn với người vừa cứu mình.

Đây thực sự là ơn cứu mạng bằng xương bằng thịt.

“Ôi dào, Thanh Hòa cậu đã ra nông nỗi này rồi thì đừng nói lời cảm ơn nữa! Cứ ngồi đây nghỉ một lát đã!”

Hứa Thanh Hòa mệt lử gật đầu, cố gắng giữ sức, không nói thêm lời nào.

Ngay khi cậu đang ngồi th* d*c trên một gò đất cao tương đối an toàn, một bóng người từ xa lao đến, như một cơn gió lốc băng qua đám đông, lảo đảo xông đến trước mặt cậu.

Hứa Thanh Hòa chưa bao giờ thấy sắc mặt Lục Vãn Đình tái nhợt như vậy, trông giống như một con quỷ nam vừa bò từ dưới nước lên.

Cậu ngơ ngác nhìn anh, chưa kịp mở lời thì Lục Vãn Đình đã vươn tay ôm chặt lấy cậu vào lòng.

Một cái ôm chặt chẽ, sức lực lớn đến mức tưởng như muốn nghiền nát cậu.

Hứa Thanh Hòa bị siết đến đau điếng, định nói "anh buông em ra", nhưng giây tiếp theo, nước mắt bỗng dưng trào ra không báo trước, hòa cùng nước bùn và nước mưa trên mặt mà lăn dài.

Cậu vừa "huhu" vừa đưa tay ra, ra sức ôm đáp lại Lục Vãn Đình.

“Lục Vãn Đình, chúng ta hòa hảo đi.”

“Em không muốn... rời xa anh nữa.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...