Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban
Chương 285
Chương 285: Chắc Là Cô Ghét Anh Đến Chết Rồi?Anh đang nói gì vậy?Làm sao anh có thể dễ dàng nói ra hai từ “ly hôn” chứ?Hạ Tịch Quán vừa mới thử thuốc độc đã cảm thấy khóchịu khắp người, bây giờ cô đã bị anh làm tổn thươngsâu sắc, hốc mắt trắng noãn của cô nhanh chóng đỏlên vì uất ức, cô nhìn anh: “Lục Hàn Đình, những gìem tâm tâm niệm niệm đều là vì sức khỏe anh, anhthật sự không có tim, nếu anh còn tranh cãi vô lý nhưvậy thì em sẽ không thích anh nữa!”Mấy ngón tay thon dài của Lục Hàn Đình bá đạo siếtchặt đè lấy hai cổ tay mảnh khảnh của cô lên đỉnhđầu, giam cô vào ngực mình, khiến cô không thể nhúcnhích: “Không thích thì không thích, em có phải tưởngrằng tôi thiếu đi em sẽ không có phụ nữ khác sao?Đàn bà đẹp hơn em, xuất sắc hơn em có nhiều lắm,chỉ cần tôi liếc mắt một cái, mấy cô ả sẽ lập tức nhào tới!”Chiếc mũi nhỏ của Hạ Tịch Quán đột nhiên đỏ lên,con ngươi sáng ngời nhanh chóng bị bao phủ bởi mộttầng hơi nước.Một tay Lục Hàn Đình khống chế cô, một tay cởi quầncô ra, hung ác nói: “Nhưng chuyện tôi với em cònchưa xong đâu, bây giờ em vẫn là vợ tôi, em dám lừatôi cùng thằng khác lên giường, xem tôi chỉnh chết các người.”Hạ Tịch Quán không khỏi giãy dụa: “Lục Hàn Đình,đừng chạm vào eml”“Hạ Tịch Quán, hiện tại tâm trạng tôi đang rất tệ, cônên ngoan ngoãn nghe lời một chút, nếu không tôikhông biết mình sẽ làm gì, hay là em thật sự khôngcòn trong trăng nữa nên mới giãy dụa thế này?” Trongcặp mắt Lục Hàn Đình tràn ra một tầng máu đỏ, u tối,cáu kỉnh, khát máu.Anh thực sự bị bệnh.Hạ Tịch Quán biết bây giờ càng giãy dụa sẽ càngthêm đổ dầu vào lửa, càng chọc giận anh hơn, côquay khuôn mặt nhỏ nhắn của mình đi không nhìnanh, nhưng giọt nước mắt trong mắt cô lập tức rơi xuống.Lục Hàn Đình thu lại ánh mắt, kéo quần cô xuống…Ngay sau đó, Lục Hàn Đình vùi khuôn mặt đẹp traicủa mình vào mái tóc dài của cô, yết hầu anh khẽđộng, anh đã có câu trả lời, cô vẫn còn trong sạch.Anh bắt đầu hôn lên tóc cô, đôi môi mỏng rơi xuốngdái tai trắng nõn nhỏ nhắn của cô, giọng anh khànkhàn: “Hạ Tịch Quán, em phải luôn nhớ rõ thân phậncủa mình. Em là Lục phu nhân, nếu như em thật sự ởcùng thằng khác, tôi cũng không cần em, nghe chưa?Tôi Lục Hàn Đình chưa bao giờ thiếu đàn bà, đừngnên khiêu chiến giới hạn cuối cùng của tôi!”Cô gái trong lồng ngực không lên tiếng.Lục Hàn Đình mở mắt ra nhìn cô, Hạ Tịch Quán nhắmmắt lại, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt đầy nước mắt.Thân hình cao lớn thẳng tắp của Lục Hàn Đình độtnhiên cứng đờ, anh kinh ngạc nhìn cô gái nước mắtlưng tròng, anh đã ép cô vào góc tường, giờ phút nàycô cúi đầu xuống thút thít, hàm răng cắn chặt đôi môi,môi đỏ mọng đều bị cô cắn đến chảy máu, dáng vẻ coquắp bị anh ức hiếp trông vô cùng đáng thương.Như thể một chậu nước lạnh từ trên đỉnh đầu dộixuống, xối tắt tất thảy bạo lực trong lồng ngực, lý trícũng từ từ quay trở lại, anh không biết mình vừa nói gì và làm gì!Anh hẳn là rất đáng ghét!Bây giờ nhất định cô đang ghét anh đến chết!Bởi vì chính anh cũng ghét dáng vẻ bị bệnh không thẻkiểm soát của mình!Ánh mắt Lục Hàn Đình rơi vào cổ tay mảnh khảnh củacô, lúc ở viện nghiên cứu anh kéo cô rất mạnh, làn dacủa cô vốn mỏng manh nên giờ trên cổ tay trắng noãnđã có một vét đỏ.Không chỉ vậy, trên eo và chân cô đều có dấu vết anh làm ra.Sức tay anh rất lớn, gần như vừa chạm đã để lại vét,trông thấy mà giật mình.Lục Hàn Đình vội vàng buông cô ra, trong lòng trốngrỗng, rất đau rất đau, mỗi một hơi thở đều cảm thấy đau.Anh mím chặt môi mỏng vài lần, rốt cuộc không nóiđược gì, Lục Hàn Đình giơ tay lên, trực tiếp đấm mộtcái vào tắm gương bên cạnh.Gương vỡ tan tành xuống đắt, trên tay anh cũng ráchra từng đường thật dài, máu đỏ tươi chảy ra.Anh quay lưng bỏ đi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
