Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban
Chương 286
Chương 286: Anh Rất Ghét Bản Thân Mình Thế NàyLục Hàn Đình không rời đi mà ở lại văn phòng tổngtài, anh ngồi trên ghế da màu đen bắt đầu hút thuốc,làn khói lượn lờ mờ đi khuôn mặt tuấn tú của anh, chỉcó thể mơ hồ nhìn thấy đầu mày chau lại, tro thuốc từngón tay anh rơi xuống, tỏa ra một tầng lệ khí.Không biết qua bao lâu, đột nhiên có tiếng khẽ hô lêntừ phòng khách bên trong: “AI”Lục Hàn Đình giật mình, vội vàng ném tàn thuốc vàogạt tàn, nhấc chân dài đẩy cửa phòng nghỉ ra: “Sao vậy?”Hạ Tịch Quán đã khóc đủ rồi, giờ hốc mắt cô đỏ hoe,mũi đỏ bừng, trên hàng mi cánh bướm đọng vài giọtlệ. Cô mặc quần áo bước xuống bồn rửa mặt, nhưngvì thời gian dài không cử động nên tê chân, vừa chạmđất đã suýt nữa té.Hạ Tịch Quán nhướng mi liếc người đàn ông bên cửa,giọng buồn rầu: “Sao anh không rời đi?”Lục Hàn Đình không ngờ rằng cô vẫn sẽ nói chuyệnvới mình, không phải cô không thích anh sao, khôngphải cô ghét anh sao?Giọng Lục Hàn Đình khàn khàn: “Em ở đây, anhkhông muốn đi, anh không dám đi, anh luôn cảmthấy…. canh giữ mới an toàn, sợ rằng anh đi, em cũngđi, sau này… anh không thẻ tìm được em.”Hạ Tịch Quán hừ một tiếng, lúc này trước mắt cô trởnên tối đen, thân thể mảnh mai trực tiếp ngã xuống thảm.Đồng tử của Lục Hàn Đình co rút lại, đôi mắt anh trợntròn như sắp rơi ra, anh duỗi cánh tay dài kéo cô vàolòng: “Hạ Tịch Quán! Em bị sao vậy Hạ Tịch Quán?”Hạ Tịch Quán mở mắt ra, ngũ quan anh tuần của LụcHàn Đình hiện lên trong tầm mắt cô, lúc này khuônmặt anh đầy căng thẳng và lo lắng, còn có tự trách vàđầy vẻ áy náy.“Em đã nói hôm nay em không được khỏe, anh vẫnkhông tin em.” Hạ Tịch Quán đưa vết thương trênngón tay lên trước mắt anh. “Trong viện nghiên cứu,em vô tình bị đứt ngón tay, chảy rất nhiều máu, cóchút chóng mặt. Chẳng qua Lục Tử Tiễn vừa đỡ emmột lúc thì tình cờ bị anh nhìn thấy, Lục tiên sinh, anhcó thể tin em một lần được không?”Lục Hàn Đình nhìn khuôn mặt nhợt nhạt như tờ giấycủa cô, đáng lẽ anh phải nhận ra điều gì đó không ổntrên mặt cô trong viện nghiên cứu khi nãy, nhưng anhđã bị cơn ghen làm mắt đi lý trí, anh không phát hiệnra cô bị thương.Bây giờ anh còn mang cô về hành hạ hung hãn một trận.“Anh tin, anh tin rồi.” Lục Hàn Đình nắm lấy bàn taynhỏ bé của cô đặt lên môi dùng sức hôn: “Lục phunhân, thực lòng xin lỗi em, anh không biết tại sao anhluôn như vậy, anh ghét bản thân mình như thế này.”Hạ Tịch Quán nhìn khóe mắt anh đỏ hoe, vươn bàntay nhỏ bé vòng tay qua cổ anh: “Em còn cảm thấy hơichoáng váng. anh đưa em lên giường đi, em nghỉ ngơichút là ổn thôi.”Lục Hàn Đình nhanh chóng ôm ngang cô lên, đặt côlên chiếc giường lớn mềm mại.Anh lấy hộp thuốc ra, quỳ một chân bên giường, bắtđầu giúp cô xử lý vết thương trên ngón tay.Anh cúi đầu nhìn chăm chú, động tác nhẹ nhàng sợ côđau, sau khi xử lý vết thương trên ngón tay, anh bôithuốc lên cổ tay cô, những chỗ bị anh làm ửng đỏ, anhđều cần thận mà yêu thương xử lý.Làm xong xuôi hết tất cả, anh đóng hộp thuốc lại đứngdậy, lấy chổi và bắt đầu dọn dẹp đống bừa bộn dưới đất.Hạ Tịch Quán nhìn anh, vết thương trên bàn tay tocủa anh còn chưa được xử lý, máu đã đông thànhcục, ngay sau đó anh ngồi xổm xuống, nhặt lên viênthuốc đã vứt bỏ, ngậm vào trong miệng rồi nuốt xuống.Hạ Tịch Quán đột nhiên cảm thấy có một bàn tay tolớn đang kéo chặt trái tim khiến cô đau đớn.
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
