Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban
Chương 287
Chương 287: Quán Quán, Anh Sẽ Ổn HơnHạ Tịch Quán đứng dậy xuống giường, nhẹ nhàng ômlấy vòng eo hẹp rắn chắc của anh từ phía sau.Khoảnh khắc bị cô gái mềm mại từ phía sau ôm, thânhình cao lớn thẳng tắp của Lục Hàn Đình Đình độtnhiên cứng đờ, nhanh chóng xoay người lại: “Sao lạixuống giường, anh còn chưa quét xong mảnh vỡ thủytinh trên sàn, em mau về giường đi, kẻo bị găm vào chân.”Hạ Tịch Quán ôm anh không buông, khuôn mặt nhỏnhắn tái nhợt ngẳng đầu nhìn khuôn mặt tuấn tú củaanh: “Lục tiên sinh, sau này chúng ta đừng cãi nhaunữa, được không?”Trong mắt Lục Hàn Đình hiện lên cảm xúc phức tạp,anh ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, khàn giọngnói: “Rất xin lỗi em Lục phu nhân, vừa rồi anh đã nóirất nhiều điều khiến em tổn thương sao?”“Vâng, anh nói rằng anh không thiếu phụ nữ, cónhững người phụ nữ khác xinh đẹp hơn em, xuất sắchơn em. Nếu em không nghe lời, anh cũng không cầnem nữa, còn sẽ không tha cho em và Lục Tử Tiễn, emnói rồi, anh không bị vợ mình cắm sừng nhưng lại cứthích bảo mình mọc sừng, anh còn nói sẽ để em đithằng đàn ông khác tốt hơn, muốn ly dị với em… Ưml”Lục Hàn Đình nghiêng người chặn cái miệng nhỏnhắn của cô.Lúc nãy cả người anh bị cảm xúc u ám và cuồng bạokia trong lồng ngực khống chế, anh không biết mìnhđã nói gì, bây giờ nghe cô lặp lại như vậy, anh cảmthấy mình vô cùng khốn nạn.Anh hôn dịu dàng nhưng dùng sức, như thể dùng nụhôn để diễn tả nỗi áy náy của mình, bàn tay nhỏ bécủa Hạ Tịch Quán nắm chặt lấy áo sơ mi đen của anh,cô sợ đôi chân mình sẽ mềm nhũn mà trượt xuống.Lục Hàn Đình Đình từ từ buông lỏng đôi môi đỏ mọngcủa cô, nhưng mặt anh vẫn áp sát, anh trìu mến chạmvào mũi cô, giọng nói khàn khàn gần như thì thầm:“Mỗi lần nhìn thấy em ở cùng những người đàn ôngkhác, anh lại cảm thấy như chính mình sắp phát điên,một chút không khống chế được mình, giống như lúcnãy ở viện nghiên cứu thấy Lục Tử Tiễn ôm em, mộtkhắc đó anh rất muốn giết chết cậu ta, sau đó giết em,muốn hủy hoại thế giới này. Quán Quán, có lúc anhcũng cảm thấy mình rất đáng sợ, bây giờ anh cũngkhông có cách nào bảo đảm với em đây là lần cuối,em có sợ anh không?”Hạ Tịch Quán nhìn vẻ mặt mờ mịt không rõ của anh,sau đó kiễng chân lên, nhanh chóng hôn lên đôi môimỏng của anh: “Em không sợ, Lục tiên sinh, em đã nóirồi, em không sợ anh chút nào!”Đôi mắt của cô gái trong vắt đẹp đẽ, bên trong khônghề có vẻ sợ hãi với anh, cô chỉ dùng ánh mắt rạng rỡnhìn anh, tràn đầy niềm vui và tình yêu dành cho anh.Lục Hàn Đình đưa tay kéo cô vào trong lòng, siết chặtcánh tay mạnh mẽ, muốn dùng sức khảm cô vào máuxương mình, môi mỏng rơi lên trán cô lại hôn: “QuánQuán, anh sẽ ổn hơn, anh nhất định sẽ ổn hơn!”Anh nói, Quán Quán, anh sẽ ổn, nhất định sẽ ổn hơn.Hạ Tịch Quán cảm thấy một chiếc lông vũ nhẹ lướtqua hồ nước đáy lòng cô, khiến trái tim cô gợn sónghết vòng tròn này đến vòng tròn khác, trong lòng côphụ họa nói, đúng vậy, anh nhất định sẽ ổn hơn, vì emnhất định sẽ chữa khỏi cho anh, dù cho phải trả bất cứgiá nào!Bàn tay nhỏ bé của Hạ Tịch Quán vịn lấy ngực anh,nhẹ giọng nói: “Lục tiên sinh, vậy chúng ta hứa vớinhau đi. Lần sau, dù có tức giận, anh cũng khôngđược phép nói ra hai chữ ly hôn, cũng không đượcphép nói không cần em. Có máy lời không thể nói bậyđược, em sẽ không chạy theo người đàn ông khác,trừ anh ra, ai em cũng không cần.”Lục Hàn Đình thu lại ánh mắt, hôn mạnh lên mái tócdài của cô: “Anh cũng vậy, không ai khác ngoài em.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
