Cùng Đối Tượng Xem Mắt Là Ông Chủ Nông Trường Kết Hôn Chớp Nhoáng

Chương 10



Trang Thạc nói mai anh ta có việc phải đến Cục Công Thương nộp tài liệu, tiện đường sẽ mang qua tiệm luôn.

 

Lang Dương Dương nhắn lại một chữ “Được”.

 

Trong suốt một tiếng đồng hồ cô đọng mứt dâu, hai người thỉnh thoảng lại nhắn tin trò chuyện, cho đến khi cậu nói đã xong việc và chuẩn bị tan làm.

 

Lang Dương Dương dắt chó về nhà, vừa hay lúc trời đổ cơn mưa.

 

Buổi tối mùa xuân ở thành phố Trường Khê ẩm ướt, không gì thích hợp hơn là thưởng thức một ly rượu vang nóng hổi.

 

Bếp ga đã được sửa xong, chức năng đánh lửa cũng mượt mà hơn trước.

 

Lúc này Lang Dương Dương mới để ý, Trang Thạc còn cẩn thận lau chùi cả bếp ga cho cậu.

 

Cho quế, đinh hương, cam, táo và đường phèn vào rượu vang đỏ, đun nhỏ lửa khoảng bốn, năm phút là có thể uống được.

 

Dàn âm thanh phát ngẫu nhiên những bản nhạc jazz cổ điển, “Let Me Go Home Whiskey” của Amos Milburn vang lên, khiến bước chân người nghe vô thức lắc lư theo điệu nhạc.

 

Lang Dương Dương bưng ly rượu, nửa nằm nửa ngồi trên ghế sofa, tiếp tục đọc cuốn sách làm bánh ngọt còn dang dở. Cậu lật đến trang đã đọc dở dang lần trước, rồi lật tiếp một trang nữa.

 

Sao lại trùng hợp như vậy chứ?

 

Nội dung của chương này là: 【Món bánh truyền thống Mont Blanc của Pháp gian nan sáng tạo cái mới】.

 

Mà hạt dẻ lại chính là nguyên liệu chính để làm bánh Mont Blanc.

 

Lang Dương Dương nhấp một ngụm rượu, đặt ly rượu lên bàn trà, lúc chuẩn bị tập trung đọc sách thì Lôi Công chạy đến nằm gọn trên tấm thảm cạnh sofa, cả một khối đen sì trông như một con chuột đen khổng lồ.

 

Lang Dương Dương duỗi chân ra, gác lên người Lôi Công để sưởi ấm.


 

Không gian trở nên ấm áp với hương rượu vang đỏ nồng nàn và công thức làm bánh Brownie thú vị.

 

Thỉnh thoảng Lang Dương Dương lại cựa quậy chân để đổi bên sưởi, lẩm bẩm khen “Chó ngoan”, Lôi Công mặc cậu muốn làm gì thì làm, nhắm mắt lại vẫn nhớ vẫy đuôi, đây là buổi tối yên bình của một người và một chú chó.

 

Sáng hôm sau, trên đường đến tiệm, trời vẫn còn mưa lất phất.

 

Hôm nay là chủ nhật, khách đông hơn mọi ngày, Lang Dương Dương chuẩn bị rất nhiều hàng, lúc kết thúc công việc thì trời đã tạnh mưa.


 

Du Du và Hiểu Văn đến quán, hào hứng kể cho Lang Dương Dương nghe về chiếc bánh tart dâu tây giòn tan hôm qua ngon như thế nào, bạn cùng phòng của họ đã thích nó ra sao.

 

Đương nhiên là Lang Dương Dương rất vui.

 

Ngon là được rồi, đây là lần đầu tiên Trang Thạc ăn bánh ngọt do cậu làm mà, bỗng suy nghĩ này bất chợt lóe lên trong đầu Lang Dương Dương.


 

Trên đường dắt Lôi Công đi dạo, Lang Dương Dương tiện thể ghé qua nhà dì đưa bánh. Dì sống trong một khu chung cư cũ cách đó không xa, tuy chung cư hơi cũ, nhưng cây cối xanh rợp bóng mát. Nhà dì ở tầng ba, cây du già phía dưới đã cao lớn vươn cành lá sum suê, nhìn từ nhà ra ngoài là một màu xanh mướt, ngay cả khi thời tiết nóng bức nhất vào mùa hè thì nơi đây vẫn rất mát mẻ.

 

Lang Dương Dương đứng trong căn bếp gọn gàng, chờ lò nướng làm nóng bánh tart dâu tây.

 

Lò nướng là quà Lang Dương Dương tặng dì vào dịp Tết, là loại lò nướng gia đình nhỏ gọn. Lang Dương Dương đã lấy những quả dâu tây tươi trên bánh ra, sau đó mới cho vào lò nướng lại.


 

Trong lúc chờ đợi, cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng xuyên qua kẽ lá cây du chiếu xuống mặt bàn bếp, bóng cây đung đưa, tạo nên một khung cảnh thật đẹp.

 

“Dương Dương.”

 

“Dạ.” Lang Dương Dương hoàn hồn, quay đầu lại nhìn.

 

Dì Hai đứng ở cửa bếp, dù là ngày nghỉ, dì vẫn dậy sớm vẽ chân mày, mặc áo len và váy len cashmere.


 

“Con với cậu thanh niên kia thế nào rồi? Cảm thấy ổn chứ?”

 

Lang Dương Dương suy nghĩ một chút: “Cũng tốt ạ.”

 

“Cũng tốt” hai chữ này nghe có vẻ hời hợt, nhưng dì Hai nhìn thấy trong mắt Lang Dương Dương có chút gợn sóng.

 

Dì Hai hiểu ý, mỉm cười nói: “Hôm trước dì đi ăn với cơ quan, tình cờ gặp bố mẹ cậu ấy.”


 

“Hả?”

 

“Bố mẹ Trang Thạc ấy, họ nhận ra dì, còn đến chào hỏi nữa.”

 

Lang Dương Dương đoán, những người trong cơ quan nhà nước như dì thường đến mấy quán quen thuộc để ăn uống, gặp nhau cũng là chuyện bình thường.

 

Nhưng mà… trong trường hợp này, cậu nên nói gì đây?


 

Thấy Lang Dương Dương không nói gì, dì Hai cười tinh quái: “Họ khách sáo với dì lắm, còn mời dì rảnh rỗi đến nhà chơi, ra nông trại của họ chơi. Đồng nghiệp của dì cũng muốn đi, nên hẹn chiều nay đến nông trại đó chơi. Con chưa đến đó bao giờ nhỉ, hay là đi cùng với dì?”

 

Gặp phụ huynh.

 

Tuyệt đối không thể được.

 

“Hôm nay tiệm con bận, con không đi được ạ.” Lang Dương Dương nói.


 

Dì Hai: “Đi xem một chút cũng được mà, dì cũng muốn xem nông trại đó thế nào, nghe nói họ trồng trọt, chăn nuôi gì đó mà cũng nổi tiếng lắm.”

 

Lang Dương Dương cười, “Con đã đến đó rồi.”

 

Dì Hai trừng lớn mắt: “Ôi chao! Vậy thì tốt quá!”

 

Lò nướng “Tinh” một tiếng, bánh tart dâu tây đã nóng, Lang Dương Dương lấy ra, xếp dâu tây lên trên rồi bưng ra phòng khách.


 

Dì Hai đi theo phía sau, vui mừng nói: “Ôi, con không biết dì lo lắng thế nào đâu, tính con thì hơi lạnh lùng, bố mẹ cậu ta lại nói cậu ta hiền lành, mọi người đều sợ hai đứa cứ im re mãi rồi hỏng việc mất!”

 

Lang Dương Dương bật cười.

 

Hỏng việc, nói như thể chỉ còn thiếu một bước nữa là thành công vậy.

 

Trong khi sự thật là hai người còn chưa chính thức hẹn hò.

 

Lang Dương Dương biết dì Hai rất mong cậu sớm tìm được một người bạn đời, có vẻ như dì cũng khá hài lòng với bố mẹ Trang Thạc.

 

Cậu cắt bánh tart dâu tây thành sáu miếng, nói với dì Hai: “Vậy con về dắt Lôi Công đi dạo đây, dì Hai.”

 

Dì Hai: “Con ăn chút gì đi đã.”

 

Lang Dương Dương: “Nhà con có rồi ạ, dì ăn không hết thì chia cho nhà bên cạnh nhé.”

 

“Ừ, về đi con, đi đường cẩn thận.” Dì Hai cũng biết cháu trai mỗi ngày đều dắt chó đi dạo vào giờ này, nên không giữ cậu ở lại lâu.

 

Lang Dương Dương về đến nhà, dắt Lôi Công đi dạo xong, lấy một miếng thịt bò ra rả đông, định chiên bò bít tết ăn rồi ngủ trưa một giấc.

 

Cường độ làm việc hai ngày nay quả thực hơi lớn, gần như vừa đặt lưng xuống giường là cậu có thể ngủ thiếp đi được.

 

Chuông báo thức vang lên, Lang Dương Dương mới tỉnh giấc, cầm điện thoại lên xem, thấy có tin nhắn WeChat của Trang Thạc, nói anh đã xong việc, đang đến tìm cậu.

 

Lang Dương Dương bật dậy, tin nhắn được gửi từ hơn nửa tiếng trước, cậu chưa trả lời mà anh cũng không nhắn thêm tin nào nữa.

 

“Chết rồi.” Lang Dương Dương vội vàng nhắn lại cho anh.

 

Lang Dương Dương: [Xin lỗi, tôi vừa ngủ trưa, bây giờ anh đang ở đâu? Ở tiệm sao? Chờ tôi một lát, tôi qua ngay.]

 

Gửi tin nhắn xong, Lang Dương Dương vội vàng xuống giường thay quần áo, chạy vào phòng vệ sinh rửa mặt bằng nước lạnh.

 

Lau mặt xong, cậu quay lại xem điện thoại.

 

Trang Thạc: [Nhân viên của cậu nói cậu về nhà ngủ trưa, tôi đang đợi ở đầu ngõ nhà cậu.]

 

Lang Dương Dương lập tức khựng lại.

 

Vừa cảm động, lại vừa cảm thấy có chút áp lực không tên đè nặng trong lòng.

 

Có lẽ là… cảm thấy bản thân không xứng đáng.

 

Trang Thạc quá nhiệt tình, quá tốt, khiến người ta hoang mang.

 

Lang Dương Dương nhanh chóng thu dọn đồ đạc, thêm nước cho Lôi Công rồi ra khỏi cửa, chạy một mạch đến đầu ngõ, xe của Trang Thạc quả nhiên đang đỗ ở ven đường.

 

Nơi này là khu phố cổ, rất khó tìm chỗ đậu xe, vậy mà chiếc SUV của anh vẫn có thể đỗ vừa vặn.

 

Lang Dương Dương điều chỉnh lại tâm trạng, bước tới.

 

Trang Thạc vẫn nhìn chằm chằm vào đầu ngõ, vừa thấy Lang Dương Dương đi ra thì hạ cửa kính xe xuống, hôm nay anh cũng mặc một chiếc áo len cardigan, chiếc áo len màu trắng sữa càng làm nổi bật làn da ngăm đen của anh ta, hình ảnh người đàn ông thô kệch càng hiện rõ hơn.

 

Anh đưa tay ra, với qua ghế phụ, mở cửa xe, nhe răng cười, hàm răng trắng đối lập với làn da ngăm.

 

Ban đầu Lang Dương Dương còn cảm thấy hơi áp lực, nhưng khi nhìn thấy nụ cười rạng rỡ ấy, cậu không khỏi nghĩ: Có vẻ như anh chẳng có chút áp lực nào cả.

 

“Thật xin lỗi, để anh chờ lâu rồi.”

 

Trang Thạc thu lại nụ cười trên mặt: “Không sao, tôi cũng vừa mới đến.”

 

Lang Dương Dương lên xe, đóng cửa, cài dây an toàn.

 

“Đi thôi, đến tiệm, tôi lấy bánh tart dâu tây cho anh.”

 

Trang Thạc “Ừ” một tiếng, sau khi khởi động xe, anh bật nhạc trên xe, nói: “Cậu nghe nhạc nhé.”

 

Lang Dương Dương nhìn sang, thấy danh sách nhạc đã được cập nhật, bài hát đầu tiên là « Đêm xanh thẫm » của Thai Triệu Hồng.

 

Chính là bài hát mà cậu đã chia sẻ trên vòng bạn bè mấy hôm trước.

 

Trên đường đi hai người không nói chuyện, kỹ thuật lái xe của Trang Thạc rất tốt, anh cũng không mắc chứng “nóng nảy khi lái xe”, chiếc xe bon bon trên đường, êm ả chạy đến tiệm bánh ngọt.

 

Lúc hai người bước vào tiệm, ánh mắt Du Du và Hiểu Văn nhìn họ như muốn l*t tr*n hai người, khiến người ta phải đỏ mặt.

 

Hai cô gái lén nhìn Trang Thạc, khiến anh cũng ngại ngùng, mặt đỏ bừng, chỉ biết cúi gằm mặt xuống đất.

 

Lang Dương Dương cười thầm, liếc mắt ra hiệu cho hai cô gái.

 

Du Du nháy mắt, giơ ly thủy tinh lên, ra hiệu “Lần này chúng em sẽ không quên rót nước đâu”.

 

“Anh… anh chờ ở đây nhé, tôi vào lấy bánh cho anh.” Lang Dương Dương nói.

 

Trang Thạc đáp “Ừ”, rồi ngồi xuống chỗ trống bên cạnh.

 

Lang Dương Dương đi vào phòng làm bánh, bánh tart dâu tây được bảo quản trong tủ lạnh, cậu lấy ra, dùng ruy băng cột hai chiếc hộp giấy lại với nhau.

 

Xong xuôi, cậu chuẩn bị đi ra ngoài thì nhìn thấy hai cái túi giấy đặt ở cửa nhà kho, lại gần xem thì thấy toàn là hạt dẻ.

 

Hạt khá nhỏ, đúng là hạt của cây dẻ bản địa.

 

Đã mang đồ đến tiệm rồi mà cũng không chủ động nói tiếng nào, khoe khoang một chút cũng được mà.

 

Lang Dương Dương mím môi, nghiêng đầu, khẽ mỉm cười.

 

Cậu bước ra ngoài, nhìn thấy Du Du đang ôm khay nói chuyện với Trang Thạc, còn Hiểu Văn thì cầm khăn lau lau bàn bên cạnh.

 

——Rõ ràng là bàn đó chẳng có ai ngồi, cần gì phải lau chứ.

 

Lang Dương Dương biết hai cô gái muốn làm gì, cậu cũng không giận, chỉ cảm thấy buồn cười, bèn cố tình đi chậm lại, nấp ở góc tường nghe lén.

 

“Anh muốn uống cà phê không ạ?” Du Du mở lời trước.

 

Trang Thạc rất không thoải mái, cực kỳ không thoải mái, anh cứng ngắc ngẩng đầu lên: “Không cần đâu, cảm ơn, tôi uống nước lọc là được.”

 

Du Du: “Ồ, vậy… Có phải anh đang theo đuổi anh chủ của tụi em không ạ?”

 

Trang Thạc: “…”

 

Rất muốn kêu cứu.

 

Du Du một bước nhảy vọt, thoáng cái đã đi thẳng vào vấn đề, câu nói trước đó hình như chỉ là để cho vui.

 

Lúc này, Du Du cũng hồi hộp ôm chặt khay, còn Hiểu Văn đứng lau bàn bên cạnh thì tăng tốc độ, Lang Dương Dương nấp ở góc tường mà tim đập thình thịch.

 

Trong tiết trời chỉ hơn mười độ C này mà trên trán Trang Thạc đã lấm tấm mồ hôi.

 

Anh nhìn Du Du, rồi lại nhìn ly nước đang cầm trên tay, cứ như vậy lặp đi lặp lại vài lần, ngay trước khi anh định trả lời thì nghe thấy giọng nói của Lang Dương Dương.

 

“Xin lỗi, để anh chờ lâu rồi.” Lang Dương Dương xuất hiện giải vây, trên tay cậu cầm hộp bánh tart dâu tây và một hũ mứt dâu tây đã được đóng gói cẩn thận.

 

Vừa rồi nhìn dáng vẻ lúng túng của Trang Thạc tuy có chút buồn cười, nhưng cũng có chút đáng thương.

 

Nhưng xen lẫn trong hai cảm xúc đó, còn có một cảm giác khác nữa mà Lang Dương Dương không dám thừa nhận.

 

“Chẳng lẽ là không muốn theo đuổi sao? Nói nửa ngày cũng không nên lời.”

 

Tất nhiên, suy nghĩ này có chút tự luyến, lại có chút cay nghiệt.

 

Sự xuất hiện của Lang Dương Dương đã phá vỡ bầu không khí gượng gạo vừa rồi, Du Du và Hiểu Văn thấy Lang Dương Dương đến, vội vàng bưng khay, cầm khăn lau chuồn mất.

 

Lang Dương Dương đặt đồ lên bàn, “Xin lỗi, hai đứa em gái hơi nhiều chuyện, anh đừng để bụng.”

 

Trang Thạc: “Không sao.”

 

Lang Dương Dương: “Bánh tart dâu tây này mang về dùng lò nướng hoặc lò vi sóng hâm nóng lên ăn sẽ ngon hơn, tất nhiên không hâm nóng cũng được.”

 

“Cảm ơn, còn đây là?” Trang Thạc nhìn thấy còn một túi đồ.

 

Lang Dương Dương: “Mứt dâu tây, cũng là làm từ dâu tây anh tặng, hơi chua, không biết anh ăn được không.”

 

“Ăn được chứ!”

 

Lang Dương Dương cúi đầu mỉm cười: “Vậy thì tốt.”

 

Trang Thạc còn muốn nói gì đó thì điện thoại của Lang Dương Dương vang lên, cậu lấy ra xem, là nhân viên của kho thông minh.

 

Lang Dương Dương nhìn Trang Thạc, đối phương lập tức đứng dậy: “Vậy tôi về trước đây, cảm ơn bánh tart dâu tây và mứt dâu tây của cậu.”

 

“Được, tạm biệt.” Lang Dương Dương nói.

 

Trang Thạc rời đi trong ánh mắt dõi theo của Du Du và Hiểu Văn, cửa tiệm cà phê không cao, lúc anh đi ra phải hơi cúi đầu, sợi tua rua treo trên cửa đánh vào đầu anh, khiến hai cô gái sau quầy bar bật cười ha hả.

 

Lang Dương Dương nghe điện thoại: “Alo?”

 

Nhân viên chăm sóc khách hàng ở đầu dây bên kia lịch sự hỏi: “Xin hỏi có phải anh Lang Dương Dương không ạ?”

 

“Là tôi.”

 

“Bên em nhận thấy hợp đồng thuê kho thông minh – kho cỡ trung bình – số B21 của anh còn một tháng nữa là hết hạn, không biết bên anh muốn gia hạn hay lấy hàng ạ?”

 

Lang Dương Dương cầm điện thoại, cúi đầu xuống thì nhìn thấy ly nước trên bàn đã cạn sạch.

 

“Tôi…”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...