Vì màn đùa giỡn vừa rồi mà mặt hai người đều đỏ bừng, vội vàng bước nhanh về phía sau.
Cạnh cánh đồng lúa là khu vực nông trại được xây dựng từ năm ngoái, phía sau là nơi ở của nhân viên nông trại, Trang Thạc và đàn chó của anh.
Hai ngôi nhà cũ kỹ bằng gạch đá trông như đã được xây dựng từ rất lâu, sau này mới được tu sửa, lợp lại mái, sơn lại tường, khoảng sân rộng trước nhà cũng được dọn dẹp, trồng thêm hoa cỏ.
Lang Dương Dương nhìn đến mê mẩn, khung cảnh hoa cỏ lạ lẫm mọc um tùm, những ngôi nhà cổ kính mang đậm nét xưa cũ khiến cậu nhớ đến những bộ phim Bắc Âu từng xem, như « Heidi và ông nội » chẳng hạn.
Những chú chó lớn đều ra ngoài chơi, chỉ còn hai chú cún con đang nhún nhảy ở góc sân, chạy vòng quanh chuồng thỏ.
“Thỏ!” Lang Dương Dương nhìn thấy những chú thỏ trắng muốt, lông xù liền ngồi xổm xuống. Hai chú cún con mệt mỏi tưởng mẹ về, liền úp mặt vào đôi giày vải trắng của Lang Dương Dương.
Trang Thạc đi tới, ngồi xổm xuống bên cạnh cậu, thô bạo bế hai chú cún con ra sau lưng.
Lang Dương Dương quay đầu, mỉm cười với Trang Thạc.
“Sao vậy?” Trang Thạc có chút ngại ngùng.
Lang Dương Dương không nói gì, chỉ chuyển chủ đề: “Ở đây có rất nhiều động vật nhỏ, còn có gì nữa không?”
Trang Thạc đã gắn bó với đồng ruộng nhiều năm, anh yêu mảnh đất này, nhưng tiếc là rất nhiều người không mấy hứng thú, hai chữ “Nông dân” đã bao hàm tất cả những gì thuộc về anh.
Anh là nông dân, đó là sự thật, Trang Thạc cũng thừa nhận điều đó.
Nhưng hai chữ này không thể nào bao quát hết được những chồi non mơn mởn vào mùa xuân, trái ngọt sum suê vào mùa hạ, bông lúa chín vàng vào mùa thu, tuyết trắng tinh khôi vào mùa đông.
Anh không thích những màn xã giao trên bàn rượu, cũng chẳng ưa gì những tòa nhà cao tầng san sát của thành phố.
Anh thích núi non sông ngòi, thích thiên nhiên hùng vĩ.
Cũng thích……..
“Có phải còn có ngựa con không?” Lang Dương Dương không để ý đến ánh mắt si mê của Trang Thạc, cậu đang mải mê cho thỏ ăn.
Trang Thạc hoàn hồn: “Ừ, có ngựa, bò, dê, ao cá, gà vịt, còn có cả rắn nữa.”
Lang Dương Dương quay đầu: “Hả? Rắn?”
Trang Thạc cười: “Snake ấy.”
“Hả!?” Lang Dương Dương nhìn trái nhìn phải, động vật mà cậu sợ nhất chính là rắn.
Trang Thạc cười rộ lên, để lộ hàm răng trắng bóng: “Không sao, xung quanh nhà đều được xử lý đuổi rắn rồi, nhưng trong rừng ở nông trại với ao cá thì đúng là có.”
Càng nói sắc mặt Lang Dương Dương càng khó coi, cơ thể vô thức cứng đờ.
Trang Thạc hơi cúi đầu, đưa đồ ăn của thỏ cho Lang Dương Dương, nhỏ giọng nói: “Đừng sợ, tối nay tôi sẽ bắt hết.”
Lời nói đường mật bất ngờ khiến đáy mắt Lang Dương Dương gợn sóng, cậu xấu hổ quay mặt đi, vờ như đang xem thỏ, tay thì khẽ v**t v* chú cún con không biết đã bò lại từ lúc nào.
Cậu chuyển chủ đề: “Cún con có tên chưa?”
Trang Thạc: “Chưa.”
Lang Dương Dương gật đầu, không nói gì thêm.
Ứng dụng gọi xe vẫn chưa thấy phản hồi, Lang Dương Dương đành đi dạo quanh đó cùng Trang Thạc, khi đi đến chỗ bãi cỏ dại bên cạnh nhà, cậu phát hiện ra có mấy bụi hương thảo.
Lang Dương Dương kinh ngạc thốt lên: “Anh trồng à?”
Cậu cúi xuống ngửi thử, lại đưa tay sờ sờ, nhìn lên nhìn xuống, miệng lẩm bẩm: “Cành lá mọc sum suê thật đấy, cỏ roi ngựa với hương thảo đều hay dùng trong món tráng miệng, trước đây tôi cũng trồng trong chậu, nhưng chẳng sống nổi.”
Nói xong cậu đứng thẳng dậy, nhìn bãi cỏ hoang dại, có chút ảo não bĩu môi lẩm bẩm: “Tôi chăm sóc kỹ lưỡng mà chúng chỉ sống được ba ngày là chết, ở đây cỏ dại mọc um tùm mà chúng lại sinh trưởng tốt thế.”
Trang Thạc đứng sau lưng phì cười, rồi giải thích: “Chỗ này trước đây trồng hương thảo, nhưng không có ai mua nên bỏ hoang, vẫn chưa nghĩ ra trồng gì khác, nên chỉ còn sót lại mấy cây này thôi.”
Lang Dương Dương càng thêm ngại ngùng, lúc quay đầu nhìn Trang Thạc, vẻ mặt có phần tủi thân.
Trang Thạc theo bản năng né tránh ánh mắt ấy, ngượng ngùng đưa tay gãi đầu, muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
Đi thêm một đoạn, bọn họ lại nhìn thấy cây phỉ, cây dẻ, cây đào, cây lê, cây mận, thậm chí còn có cả một vườn dâu tây.
Vườn dâu tây thật ra đã đóng cửa, vì mùa dâu tây ở địa phương đã qua từ tháng Tư rồi.
Trang Thạc giải thích: “Bây giờ chỉ còn sót lại mấy quả chín muộn thôi, ăn không ngon, chua lắm.”
Lang Dương Dương nghe vậy cũng không thất vọng, ngược lại còn liên tục thò đầu vào trong nhìn, những quả dâu tây méo mó, kích thước nhỏ xíu treo lủng lẳng trên cây, số lượng thực ra cũng không ít, còn có một số quả đã bị hỏng.
“Hay là hái một ít nhỉ?”
“Hả?”
Nhìn biểu cảm của Lang Dương Dương, Trang Thạc chắc chắn cậu muốn hái dâu tây, bèn đi lấy hai cái giỏ tre lớn.
Lang Dương Dương ngại ngùng không nói, Trang Thạc đã chủ động làm rồi, cậu cũng không khách sáo nữa, xách giỏ lao vào vườn dâu.
Dâu tây hơi chua rất thích hợp để làm mứt dâu tây, hoặc bánh tart dâu tây.
Chủ yếu là nhìn thấy cả vườn dâu thế này mà không ai hái, để thối rữa trên đất thì thật tiếc.
Thấy Lang Dương Dương say sưa hái dâu, Trang Thạc cũng không nói gì nữa, cúi người xuống hái cùng, chưa đầy hai mươi phút, hai giỏ đã đầy ắp.
Hai người nhìn nhau cười, còn chưa kịp nói gì thì điện thoại của Lang Dương Dương reo lên, là tài xế gọi xe.
Hóa ra xe đã đến, tài xế đang đợi ở đường quốc lộ bên cạnh nông trại.
Lang Dương Dương nói sẽ ra ngay.
“Xe đến rồi.” Lang Dương Dương nói.
Trang Thạc: “Ở đâu?”
Lang Dương Dương mở ứng dụng gọi xe, cho Trang Thạc xem vị trí của tài xế, nông trại rất rộng, từ đây ra đường cái cũng phải hơn một cây số.
Trang Thạc: “Để tôi chở ra.” Nói xong liền chạy như bay về khu nhà ở, hai phút sau đã lái một chiếc xe điện nhỏ tới.
“Lên xe!”
Lang Dương Dương tay xách nách mang hai giỏ tre, ngồi lên yên sau xe điện của Trang Thạc.
Có lẽ vì vội, Trang Thạc vặn tay ga hơi mạnh, Lang Dương Dương suýt chút nữa thì ngã ngửa ra sau.
“Cẩn thận!” Trang Thạc nhanh tay lẹ mắt, đưa tay ra đỡ.
Anh tay chân dài, tư thế như vậy mà lại có thể ôm được nửa eo Lang Dương Dương, một bàn tay ấm áp áp vào eo cậu.
Cơ thể Lang Dương Dương cứng đờ, vội vàng nói lớn: “Tôi không sao!”
Trang Thạc cũng giật mình, vội vàng buông tay, không nói gì, chỉ đến khi Lang Dương Dương nói ngồi vững rồi mới từ từ nhả ga, chạy ra cổng.
Xếp dâu tây vào cốp xe, Lang Dương Dương chuẩn bị lên xe: “Giỏ này mấy hôm nữa tôi mang trả anh.”
Trang Thạc theo bản năng muốn nói không cần đâu, nhưng cái đầu gỗ này bỗng nhiên nhanh nhạy, ngượng ngùng đáp: “Ừ, tạm biệt.”
Lang Dương Dương lên xe: “Tạm biệt.”
Trên đường về nhà, phong cảnh vẫn như vậy, nhưng Lang Dương Dương không còn tâm trạng ngắm cảnh nữa, cậu mở cửa sổ, gió xuân mát rượi thổi vào, hai tay khoanh trước ngực, bàn tay đút trong túi áo khẽ di chuyển xuống, đặt lên chỗ vừa bị Trang Thạc ôm.
Lòng bàn tay của anh ấy… thật cứng rắn.
Khoảnh khắc tóm lấy cậu, thật ra có hơi đau.
Nhưng khi được ôm lấy, nỗi sợ hãi khi ngã ngửa ra sau bị chặn đứng, một cảm giác hoảng loạn này bỗng biến thành một loại hoảng loạn khác.
“Không…” Lang Dương Dương lắc đầu nguầy nguậy, lẩm bẩm.
Đừng suy nghĩ viển vông nữa, đừng tìm kiếm cảm giác an toàn từ người khác, đừng để bản thân rơi vào cái bẫy ngọt ngào ấy.
Càng kỳ vọng thì càng thất vọng.
Cậu sợ, sợ hãi cảm giác thất vọng.
Họ mới quen nhau được vài ngày, Trang Thạc có thể không tốt như cậu nghĩ, bản thân cậu cũng không tốt như Trang Thạc nghĩ.
Nên giữ bình tĩnh, giống như cách đối diện với công việc vậy.
Luôn chuẩn bị tinh thần cho việc dự án bị hủy bỏ.
Lang Dương Dương buông hai tay đang khoanh trước ngực, hít một hơi thật sâu.
Tự nhủ với bản thân một lần nữa là đừng kỳ vọng, ít nhất… đừng kỳ vọng quá nhiều.
Lúc trở lại Brookside thì đã hơn năm giờ chiều, đúng lúc quán đông khách, Lang Dương Dương cũng mặc tạp dề bắt tay vào làm việc.
Tám giờ tối, chỉ còn lại một bàn khách, vị khách đang ngồi làm việc ở bàn trong góc, ba người trong quán mỗi người một việc, dọn dẹp quầy bar, rồi chuẩn bị hàng hóa cho ngày mai.
Dạo gần đây, Du Du dạy cho Hiểu Văn rất nhiều kiến thức về cà phê, các dụng cụ liên quan cô ấy cũng đều biết sử dụng, hai ngày nay cô ấy cũng được giao nhiệm vụ vệ sinh máy pha cà phê và các dụng cụ khác, Du Du đổi sang dọn bàn và lau nhà.
Lau lau một hồi lại lau đến phòng nướng bánh, nhìn thấy Lang Dương Dương đang ngẩn người nhìn hai giỏ dâu tây méo mó.
“Anh Dương Dương, anh làm gì đấy?” Du Du gõ gõ cửa kính.
Lang Dương Dương kéo cửa kính ra: “Em có muốn ăn bánh tart dâu tây không? Mứt dâu tây thì sao?”
Mắt Du Du sáng rực: “Muốn muốn muốn!”
Lang Dương Dương: “Vậy anh làm một ít, em chưa vội về nhà chứ?”
Du Du: “Chắc chắn là không vội rồi, nhà có bị rò rỉ khí gas em cũng mặc kệ.”
Khí gas.
Lang Dương Dương mỉm cười.
Cậu nhớ đến chuyện Trang Thạc đến giúp mình sửa bếp ga.
“Vậy anh bắt đầu đây.” Lang Dương Dương nói.
Du Du nhìn Lang Dương Dương thoăn thoắt lấy bột mì và các nguyên liệu khác, cô nàng đứng ở cửa lau đi lau lại, chỗ sàn nhà ấy suýt chút nữa thì bị lau đến bong tróc da mới chịu rời đi.
Quay người lại quầy bar, báo cáo với Hiểu Văn: “Cậu có biết anh Dương Dương mang dâu tây về không?”
“Cái gì!?”
Hiểu Văn đang cầm giẻ lau: “Nhanh vậy!?”
Du Du: “Hả?”
Hiểu Văn xấu hổ: “Mới quen nhau mấy ngày? Đã trồng dâu tây rồi sao?!”
Du Du cắn môi, trên đầu có mấy con quạ bay qua: “Hiểu Văn thân yêu của tôi ơi, là dâu tây, dâu tây thật đấy, dâu tây ăn được.”
“À… ồ.” Hiểu Văn cười gượng gạo: “Vậy… vậy thì tốt.”
Du Du: “Anh Dương Dương nói sẽ làm bánh tart dâu tây cho chúng ta.”
Hiểu Văn: “Oa! Bánh tart dâu tây làm như thế nào?”
Bột mì đa dụng, đường cát mịn, bơ, trứng, sữa, bột mì có hàm lượng protein cao và một chút muối.
Lang Dương Dương chọn những quả dâu tây to hơn, cắt thành miếng nhỏ để riêng.
Cách làm bánh tart dâu tây thực ra rất đơn giản, là một món tráng miệng khá phổ biến trong gia đình, sau khi rây bột mì đa dụng thì trộn đều với đường cát mịn, cho bơ cắt nhỏ vào, thêm nước rồi nhào thành khối, sau đó cho vào ngăn mát tủ lạnh.
Làm bánh tart trái cây nhất định phải cán vỏ bánh thật giòn thì mới không bị ngấy, Lang Dương Dương tiếp tục dùng bơ để làm vụn bánh.
Phần nhân dâu tây cũng rất đơn giản, đun chảy bơ sau đó cho đường và muối, sữa, trứng đánh tan vào, rồi rây thêm một chút bột mì có hàm lượng protein cao và dâu tây cắt hạt lựu vào trộn đều, để riêng.
Tiếp theo là nặn hình dạng rồi cho vào lò nướng.
Nướng ở nhiệt độ 180 độ C trong 40 phút.
Lang Dương Dương cúi người xuống điều chỉnh thời gian và nhiệt độ của lò nướng, nhìn sáu chiếc bánh tart dâu tây vàng ươm bên trong, ngẩn người sờ sờ cằm.
Người ta tặng mình nhiều dâu tây như vậy, dùng dâu tây làm đồ ăn rồi tặng lại người ta một ít cũng là chuyện bình thường đúng không?
Đây gọi là có qua có lại.
Lò nướng hoạt động, Lang Dương Dương đứng dậy tiếp tục xử lý số dâu tây còn lại, cậu đã nếm thử rồi, những quả dâu tây nhỏ hơn đều khá chua, dự định sẽ dùng để làm mứt.
Nếu ngon thì cũng có thể làm một ít bánh tart trứng gì đó để tặng cho những khách hàng quen thường xuyên đến mua cà phê bánh mì vào buổi sáng.
Xử lý xong hai giỏ dâu tây mất gần một tiếng đồng hồ, một thau lớn dâu tây cắt hạt lựu đang chờ được cho vào nồi ninh nhừ.
Du Du và Hiểu Văn đã ghé mặt vào cửa kính phòng nướng bánh chờ đợi.
Hai cô nàng ngốc ngốc áp mặt vào kính, ép đến nỗi mũi thành mũi heo, đang nhìn Lang Dương Dương đóng gói bánh tart dâu tây với ánh mắt thèm thuồng.
Du Du muốn mang về nhà cho mẹ và bà ngoại ăn.
Hiểu Văn muốn mang về ký túc xá để chia sẻ với bạn cùng phòng.
Lang Dương Dương đóng gói phần của họ xong, kéo cửa kính ra đưa cho hai người.
“Cảm ơn anh Dương Dương!” Du Du và Hiểu Văn đồng thanh nói.
Lang Dương Dương nói không có gì, vất vả rồi.
“Đúng rồi, anh nướng nhiều như vậy, mai định bán à?” Du Du hỏi.
Lang Dương Dương: “Chất lượng dâu tây không tốt lắm, nên không bán.”
Du Du: “Vậy… Tặng người khác à?”
Nói xong liền nhìn Hiểu Văn.
Lang Dương Dương bất đắc dĩ nhưng cũng cưng chiều mỉm cười: “Ừ, tặng người khác, chẳng phải tặng hai em rồi sao? Hai em không phải người à. Tan làm nhanh đi, muộn rồi đấy.”
Du Du và Hiểu Văn vui vẻ rời đi.
Đèn chính trong quán đã tắt, chỉ còn lại đèn khu vực phòng nướng bánh, ánh sáng lạnh lẽo và ấm áp đan xen chiếu lên mặt Lang Dương Dương.
Mứt dâu tây đã được ninh, cậu cầm điện thoại lướt lên lướt xuống danh sách bạn bè mấy lần, rồi bấm vào khung chat với Trang Thạc.
Nên mở lời thế nào nhỉ?
Còn lại bốn cái, một cái tự ăn, một cái mang sang biếu dì, còn hai cái, là chuẩn bị cho Trang Thạc.
Đang phân vân thì thấy dòng chữ “Đối phương đang soạn tin nhắn…” hiện lên trên đầu khung chat.
Lang Dương Dương nhìn chằm chằm vào màn hình.
Trang Thạc: [Hình ảnh]
Trang Thạc: [Nhân viên tìm thấy rất nhiều hạt dẻ trong kho, là giống địa phương, không ăn nữa thì hỏng mất, cậu có muốn ăn thử không?]
—
“Đi chỗ khác chơi.” Trang Thạc đẩy nhẹ chú cún con cứ bám lấy mình ra, vẻ mặt nghiêm túc nhìn chằm chằm vào điện thoại.
Nhân viên Tiểu Giả chuẩn bị về nhà đi ngang qua, thấy anh người đầy bụi bặm, bèn hỏi: “Anh Trang, anh chui hang chó à, sao mà bẩn thế?”
Trang Thạc đang hồi hộp, không trả lời.
Tiểu Giả nhìn thấy mấy túi giấy kraft đặt bên cạnh anh, bên trong đều là hạt dẻ, liền nói: “Anh vào kho rồi à?”
Trang Thạc: “Ừ.”
Tiểu Giả định lên tiếng xin anh ít hạt dẻ thì biểu cảm của Trang Thạc thay đổi hẳn, cười ngây ngô nhìn điện thoại.
Anh nhận được tin nhắn trả lời của Lang Dương Dương: [Được đó, tôi dùng số dâu tây anh tặng làm bánh tart dâu tây, vừa hay làm nhiều hơn hai cái, cho anh ăn thử.]
