4.
Mối tình cấp ba của Chu Doãn lặng lẽ kết thúc.
Hai người học hai trường đại học khác nhau, cuối cùng chia tay.
Nhưng sự thật là, dù họ có chia tay, tôi cũng chẳng có cơ hội.
Năm hai đại học, anh ấy lại có bạn gái mới.
Vẫn là một cô gái xinh đẹp, dịu dàng.
Anh trai tôi nghỉ phép, từ quân đội trở về, đến trường Chu Doãn tìm anh ấy, tôi cũng đi theo.
Chu Doãn mời chúng tôi ăn cơm, còn dẫn theo bạn gái.
Trên bàn ăn, anh ấy vẫn chu đáo như vậy, gắp thức ăn, lấy trái cây cho cô ấy.
Đêm trở về trường cảnh sát, tôi ngồi trên xe, nhìn cánh tay bị nắng làm đen sạm của mình, ngẩn người.
Khi đó, tôi đã hiểu, tôi và Chu Doãn …không có duyên.
Trở về trường, tôi vùi đầu vào học tập, huấn luyện.
Cũng quyết tâm, không bao giờ nghĩ đến chuyện tình cảm nữa.
5.
Năm tốt nghiệp, tôi thi đỗ vào ngành cảnh sát.
Mọi thứ đều thuận lợi.
Nhưng tin tức về Chu Doãn… lại vô cùng tệ.
Mẹ anh ấy qua đời.
Kế hoạch khởi nghiệp cũng vì thiếu vốn mà đổ vỡ.
Người con gái dịu dàng mà tôi từng ngưỡng mộ, cũng rời bỏ Chu Doãnvào lúc anh ấy khó khăn nhất.
Lần gặp lại Chu Doãn.
Anh ấy trầm lặng đáng sợ.
Ánh sáng từng có trên người anh ấy… dường như đã bị rút cạn.
Tôi không biết khi đó mình lấy đâu ra dũng khí, chỉ biết rằng, nhất định phải giúp Chu Doãn.
Nhất định phải khiến anh ấy tìm lại ánh sáng của mình.
Tôi lén bán căn nhà bố mẹ mua cho.
Cầm tám trăm nghìn tệ trong thẻ… tìm đến anh ấy.
“Chu Doãn, trong này có tám trăm nghìn. Anh cầm lấy, tiếp tục khỏi nghiệp đi.”
Khi đó, anh ấy đang ở trong văn phòng trống rỗng.
Tóc tai rối bù, trên bàn còn hai lon bia.
Tôi bước vào, Chu Doãn nhìn tôi một lúc… như thể không nhận ra.
Nghe anh trai nói, anh ấy đã tìm rất nhiều người, gặp rất nhiều ông chủ, nhưng không ai tin tưởng anh ấy, không ai chịu đầu tư. Những gì có thể thế chấp, Chu Doãn đều đã thế chấp hết… nhưng vẫn không đủ.
Giấc mơ công ty, gần như sắp gãy vụn rồi.
Anh ấy hỏi:
“Em nói gì?”
“Em nói… trong thẻ có tám trăm nghìn, anh cầm lấy đi.”
“Em mới tốt nghiệp, tiền đâu ra?”
“Em… anh đừng hỏi nữa, cứ cầm đi.”
Chu Doãn đứng dậy, cau mày, ép hỏi:
“Tiền từ đâu?”
Tôi mím môi, không dám nói thật.
Anh ấy tiến lại gần.
“Tô Thuần, em không nói rõ, tôi sẽ không nhận.”
Ánh mắt Chu Doãn khiến tôi sợ hãi.
Cuối cùng, tôi cúi đầu nói thật:
“Em… bán căn nhà bố mẹ mua cho em rồi.”
Chu Doãn sững sờ.
Ngay lập tức nhét lại thẻ vào tay tôi, kéo tôi đi.
“Tô Thuần, em đi ê n rồi sao? Em bán nhà cho ai? Mau đi cùng tôi chuộc lại!”
Anh ấy vừa mắng, vừa kéo tôi ra cửa.
“Đã bán rồi, sao chuộc lại được chứ… Chu Doãn, em chỉ muốn giúp anh thôi… em tin anh có thể làm được. Em làm sai sao? Sao anh lại hung dữ với em như vậy…”
Ngoài trời đã mưa, Chu Doãn vẫn kéo tôi đi.
Tôi bật khóc.
Vừa khóc vừa tủi thân.
Tấm lòng của tôi, trong mắt anh ấy, lại chẳng hề được trân trọng.
Chúng tôi giằng co trong mưa.
Chu Doãn chằm chằm nhìn tôi.
Hai chân tôi đứng mãi, tê cứng, run rẩy.
Ngay khi tôi nghĩ, mình đã làm sai, anh ấy sẽ không bao giờ nhận
Đột nhiên, Chu Doãn kéo tôi vào lòng.
Giọng anh ấy run rẩy:
“Cảm ơn em, Tô Thuần… cảm ơn em vì đã tin anh.”
Trong mưa, tôi nghe thấy nhịp tim Chu Doãn, đập mạnh, nóng bỏng, ngay bên tai mình.
