Cuối Cùng Cũng Không Kịp - Trường An Bất Như Nhĩ

Chương 8



6.

Đêm hôm đó

Trong văn phòng thuê của anh ấy, có một gian bếp nhỏ và phòng tắm.

Chúng tôi đều ướt sũng.

Chu Doãn đưa cho tôi quần áo của mình, bảo tôi tắm rồi thay.

Khi tôi bước ra, mái tóc vẫn còn ướt, trái tim đập nhanh đến mức không sao kiềm được.

Tôi chưa từng… ở chung một phòng với Chu Doãn như vậy.

Nhưng ngày hôm đó, anh ấy lại ép tôi vào tường.

Rồi hôn nhẹ lên trán tôi.

“Tô Thuần, anh hỏi em một câu. Phải trả lời thật.”

“Anh hỏi đi…”

Điều khắc sâu nhất trong ký ức tôi lúc ấy, là trái tim đang đập đi ê n cuồng của tôi.

“Em… có thích anh không?”

“Chu Doãn… mưa tạnh rồi, em phải về…”

“Chưa tạnh. Em đã nói sẽ trả lời thật. Nếu em không thích anh, em sẽ không liều đến mức bán nhà.”

Anh ấy nhìn tôi, giọng trầm xuống

“Anh có thể nói với em,nếu em thích anh… đợi anh gây dựng sự nghiệp thành công, chúng ta kết hôn.”

Cái gì…?

Chu Doãn nói, sẽ cưới tôi?

“Nếu em không thích, thì coi như anh chưa từng nói.”

Tôi gần như buột miệng

“Em… thích anh. Từ rất lâu rồi…”

Anh ấy nhìn tôi, mỉm cười.

Nụ cười ấy đẹp đến mức, như thể Chu Doãn của ngày xưa, ánh sáng rực rỡ kia… đã trở lại.

Tôi giơ tay, định che gương mặt nóng bừng của mình.

Nhưng Chu Doãn lại nắm tay tôi.

“Được. Vậy đợi anh thành công… anh cưới em.”

Tôi muốn nói với anh ấy, dù anh có thất bại… em vẫn muốn gả cho anh.

Dưới ánh chớp ngoài cửa sổ và tiếng sấm ì đùng.

Chu Doãn cúi xuống, khẽ hôn lên môi tôi, ôm tôi thật ch ặ t.

Chưa từng trải qua tất cả những điều ấy

Tôi chỉ cảm thấy… thật kỳ diệu.

Sau này, tôi từng hỏi Chu Doãn:

“Nhưng em… không phải kiểu con gái anh thích mà?”

“Kiểu gì?” Anh ấy khẽ cười.

“Anh chỉ biết, lúc anh khó khăn nhất, có một kẻ ngốc… lại đi bán cả nhà để giúp anh.”

7.

Chu Doãn đã thành công.

Tôi đã nói rồi, anh nhất định sẽ thành công.

Anh ấy giữ lời, cưới tôi, còn mua một căn nhà rất lớn làm tổ ấm.

Anh ấy thật sự rất giỏi.

Mỗi khi nhắc đến Chu Doãn với người khác, tôi luôn tràn đầy tự hào.

Nhưng cùng với sự tự hào ấy, cũng có một nỗi buồn khó nói.

Đó là, anh ấy quá bận.

Ngày nào cũng đi sớm về khuya, cuối tuần cũng hiếm khi nghỉ.

Chúng tôi… không có cả thời gian hưởng tuần trăng mật.

Nhưng tôi vẫn hiểu cho anh ấy.

Bởi trong kế hoạch của Chu Doãn, công ty còn phải mở rộng, anh ấy bận rộn cũng là điều tất nhiên.

May mà, tôi cũng có công việc của riêng mình.

8.

Kỷ niệm hai năm kết hôn.

Công ty đã dần ổn định.

Nhưng Chu Doãn… vẫn bận rộn như cũ.

Tôi bắt đầu lên tiếng phản đối.

“Chu Doãn, tháng sau em nghỉ phép năm… mình đi hưởng tuần trăng mật nhé?”

Ban đầu anh ấy đã đồng ý.

Nhưng đến khi tôi thật sự nghỉ, anh ấy lại áy náy nói:

“Tô Thuần, anh không thể đi. Em rủ bạn đi chơi đi, chi phí anh lo hết, được không?”

Tôi thất vọng

“Nhưng… em muốn đi tuần trăng mật của chúng ta…”

Ai lại đi tuần trăng mật cùng bạn bè chứ…

Nhưng Chu Doãn vẫn không thể dành thời gian cho tôi.

“Để lần sau nhé… mấy ngày này anh thật sự không đi được.”

Tôi rất buồn.

Đôi khi, tôi cũng vô thức so sánh cách anh ấy đối xử với tôi… và với những người bạn gái trước.

Tôi nhớ, dù là mối tình đầu, hay bạn gái thời đại học.

Anh ấy đều dịu dàng, kiên nhẫn, bao dung.

Còn với tôi, dường như lúc nào Chu Doãn cũng có lý do từ chối.

Lần này không được, đợi lần sau.

Lúc này không tiện, để sau hãy nói.

Có những lúc, tôi thậm chí tự hỏi…mình thật sự đã kết hôn sao?

Ngoài công việc, khi trở về nhà, tôi… tôi vẫn một mình.

9.

Năm thứ ba sau kết hôn, tôi bị sảy th a i.

Khi còn chưa kịp cảm nhận sự tồn tại của đứa bé, con tôi đã rời đi rồi.

Ngày hôm đó, tôi đang đuổi một tên trộm ắc quy.

Đột nhiên, bụng đau đến mức như bị xé toạc.

Nhưng tôi vẫn cố gắng khống chế hắn, áp giải về đồn.

Đến nơi, vừa giao người cho đồng nghiệp, tôi đã không chịu nổi, đau đến ngất lịm.

Khi tỉnh lại, đã nằm trong bệnh viện.

Đồng nghiệp ngồi bên cạnh, đau lòng nói:

“Tô Thuần, cậu s ả y t hai rồi… sao lại liều mạng như vậy?”

Tôi ch ế t lặng.

Cơn đau ở bụng dưới, nói cho tôi biết… tất cả đều là thật.

“Chúng tớ đã gọi cho chồng cậu, nhưng không liên lạc được. Cậu gọi thử đi… phụ nữ sảy thai yếu đuối nhất, để anh ta đến ở bên cậu.”

Tôi để đồng nghiệp về trước.

Nằm trên giường bệnh, bụng quặn đau, lòng rối như tơ.

Thật ra…tôi rất muốn có một đứa con của tôi và Chu Doãn.

Nhưng khi con thật sự đến, tôi lại không bảo vệ được.

Cuối cùng, tôi vẫn cầm điện thoại, gọi cho anh ấy.

Vẫn không liên lạc được.

Tủi thân quá.

Một lúc sau, Chu Doãn gọi lại.

“Tô Thuần, có chuyện gì vậy? Anh thấy nhiều cuộc gọi nhỡ, đồng nghiệp em cũng gọi.”

Tôi khụt khịt.

“Chu Doãn… anh đang ở đâu? Về với em được không? Xin lỗi… em sảy thai rồi… em không biết mình mang thai…”

Tôi vừa tự trách… vừa thấy có lỗi với anh ấy.

Là tôi… không giữ được con của chúng tôi.

“Sảy thai? Em có thai rồi?”

“Ừm… hôm nay em truy bắt tội phạm, chảy rất nhiều m á u… đến bệnh viện thì… đứa bé không còn nữa…”

“Không sao… em không sao là được. Em cứ ở lại bệnh viện trước, bên anh tạm thời không đi được. Xử lý xong hai ngày này, anh sẽ về.”

Lòng bàn tay tôi lạnh toát.

“Chu Doãn… anh không thể để người khác xử lý sao? Em… thật sự rất cần anh.”

“Không được. Dự án này anh phải tự mình theo dõi, đã chuẩn bị nửa năm rồi.”

Hai ngày sau, Chu Doãn mới về.

Lúc ấy… tôi cũng chuẩn bị xuất viện.

Đêm hôm đó, khi nằm ngủ, mắt tôi cay cay, bỗng nhiên lại khóc.

Chu Doãn kéo tôi vào lòng.

“Đừng buồn nữa… đứa bé này không có duyên với chúng ta.”

“Đợi em dưỡng sức xong… chúng ta lại có một đứa khác, được không?”

Anh ấy trầm mặc, chỉ ậm ừ một tiếng.

Tôi có thể cảm nhận được, Chu Doãn … không muốn có con.

Từ khi kết hôn đến nay, anh ấy chưa từng nhắc đến chuyện con cái.

Đứa trẻ này… cũng chỉ là ngoài ý muốn.

Trong lúc mơ màng, Chu Doãn khẽ thở nặng, ôm c h ặt tôi.

“Ngủ đi… em không biết đâu, mấy ngày nay anh chưa từng ngủ ngon.”

Tôi thậm chí có thể cảm nhận, cái ôm siết ấy…không phải vì yêu, mà là vì áy náy.

Từ khi kết hôn, khi đối diện với tôi, mỗi năm… Chu Doãn dường như càng trở nên trầm lặng hơn.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...