Cướp Ngôi Nữ Chính, Nữ Phụ Ta Tỏa Sáng
Chap 149: Tất Cả
-Sương bị trấn động tâm lý mạnh nên mới ngất đi, về cơ bản là không có gì đáng ngại. Nhưng mà Sương hình như đã từng mất trí nhớ?-giọng một người đàn ông nhẹ nhàng -Tiểu Mặc a! Ngươi sao lại có mắt thần nha? Lại biết được con Sương nó mất trí nhớ?-giọng Vu Hàn Nhiên thốt lên đầy kinh ngạc-Cũng không có gì to tát, trên đầu cô ấy có hai vết bầm lớn có lẽ là do va đập mạnh làm chấn động não khiến kí ức tạm thời bị ngủ quên-giọng người đàn ông đáp lại kèm theo tiếng thở dài-Arre? Vậy thì tiểu Sương mất trí nhớ tận ba lần?!-giọng Vương Tâm Ngọc thốt lên đầy kinh ngạc Ưm? Đầu của tôi? Mọi người đang nói về vấn đề gì vậy? Ah, ah đầu đau quá như thể đang bị cuốn vào một cơn lốc vậy chẳng muốn tỉnh dậy nữa. Bụp!-A!Cái quái gì vậy?!-Lãnh Huyết Sương gào lên Cô bị rơi từ trên cao xuống, đôi mắt tím liếc nhìn xung quanh. Đây là đâu? Một không gian đơn bạc chỉ thuần lại một màu trắng. Trong không gian có một bàn trà, trong một không gian rộng lớn lại có chút quỷ dị-Xin chào--?-Lãnh Huyết Sương giật mình quay đầu lại Đây hình như là...giọng của cô?Một người với gương mặt giống bản thân y như đúc, mặc một bộ váy phương Tây cổ thản nhiên nhìn Lãnh Huyết Sương-Cái...quái?!-Lãnh Huyết Sương kinh ngạc-Tôi thật thất vọng về cô, Huyền Sương-cô gái lạnh nhạt nói Đột nhiên bị chỉ trích làm Lãnh Huyết Sương bất ngờ, ngây ngốc không biết nên phản ứng thế nào và còn Huyền Sương ư? Cô không phải tên là Huyết Sương sao?-Cô ngây ngốc cái gì vậy? Mau đứng lên đi, quên đi hết tất cả sao? Đây là cách cô đối diện với thực tại à?!- Cô gái kia tức giận chỉ trích-Cô..cô là ai?-Lãnh Huyết Sương un run chỉ vào cô gái trước mắt hỏi Cô gái tới gần nâng Lãnh Huyết Sương đứng dậy nói:-Tôi còn có thể là ai a?! Tôi chính là nguyên chủ Lãnh Huyết Sương của cô đây-Không thể nào?! Chẳng nhẽ tôi bị đa nhân cách?-Lãnh Huyết Sương kinh ngạc phủ định Lãnh Huyết Sương một tay đưa cô dậy, đi tới ngồi vào bàn trà nhẹ nhàng nhâm nhi tách hồng trà nóng trong hư không mà xuất hiện. Lãnh Huyết Sương ngây ngốc nhìn cô gái đang nhâm nhi trà trước mặt, có chút run rẩy hỏi;-Nếu cô là Lãnh Huyết Sương, vậy tôi là ai?- Người kia hướng mắt chăm chú nhìn cô, cười đáp:-Theo những gì cô của trước kia nói với tôi, thì cô là Lãnh Huyền Sương. Chúng ta chỉ khác nhau giữa Huyết và Huyền, nhưng cô và tôi từ lí trí đến tình cảm lại không giống nhau một chút nào- Lãnh Huyền Sương ngây ngốc nghe Lãnh Huyết Sương nói, bỗng giật mình kích động đứng lên hỏi:-Vậy cái giọng nói cứ văng vẳng trong đầu tôi là do cô đúng không?--Đúng, là tôi-Lãnh Huyết Sương gật đầu thừa nhận lãnh Huyền Sương kích động đứng dậy đến gần nắm lấy bàn tay Lãnh Huyết Sương, hai đôi mắt tím trong vắt đối mặt với nhau chăm chăm. -Cô có thể khiến tôi nhớ lại sao? Thật tốt quá! Vậy cô mau mau làm đi, tôi muốn nhớ lại Lãnh Huyết Sương không nói gì, chỉ thủy chung nhìn Lãnh Huyền Sương đôi mắt tím trong trẻo đôi lúc lại ánh lên gợn sóng. Cô gạt tay của Lãnh Huyết Sương ra tiếp tục nhâm nhi tách hồng trà. Lãnh Huyền Sương thấy Lãnh Huyết Sương không đáp lại mình, nhíu mày tiếp tục muốn truy hỏi. Đột nhiên một giọng nói vang lên-Tiểu Sương, em ra là ở đây. Anh đã tìm em mãi đấy- Cả Lãnh Huyết Sương cùng Lãnh Huyết Sương đều quay đầu nhìn, một người đàn ông lịch lãm từ hư không bước vào không gian thuần trắng. Lãnh Huyết Sương thấy người kia liền cười vui vẻ đứng dậy đi về phía anh ta, hai người thắm thiết ôm nhau rồi nhìn Lãnh Huyền Sương trao đổi một chút cuối cùng lại cùng hướng về phía cô. Một chiếc ghế từ đâu hiện ra, người đàn ông ngồi xuống châm trà cho Lãnh Huyết Sương. Xong xuôi ánh mắt anh ta mới dừng ở người Lãnh Huyền Sương, cười:-Lãnh tiểu thư, lâu rồi không gặp. Không biết cô còn nhớ tôi không? Lãnh Huyền Sương chột dạ lắc đầu, trong đó còn có một chút bất lực. Lãnh Huyết Sương chăm chú nhìn biểu hiện của Lãnh Huyền Sương nói:-Cô ấy mất trí nhớ rồi--Vạy sao? Thế thì phải giới thiệu lại từ đầu nhỉ. Tôi họ Mộc, tên là Tử Thiên-Mộc Tử Thiên cười thân thiện nói Lãnh Huyền Sương ân một cái rồi lại đánh mắt về phía Lãnh Huyết Sương nói:-Cô không phải nói có thể khiến tôi nhớ lại sao?-Có thế-Lãnh Huyết Sương đáp Ánh mắt Lãnh Huyền Sương sáng lên, ngay khi cô đang định nói tiếp thì bị Lãnh Huyết Sương cắt ngang-Nhưng tất cả còn là tùy thuộc vào cô-Hả?-Lãnh Huyền Sương kinh ngạc thốt lên Trái tim đột nhiên lỡ nhịp đập mạnh một cái, giống như chột dạ, giống như sợ hãi. Cô lùi lại phía sau, tránh né cái nhìn thẳng tắp của Lãnh Huyết Sương, đôi mắt đầy sự hoảng loạn cô run rẩy-Cô..cô nói..vậy là ý gì? Tôi..không hiểu- Lãnh Huyết Sương nhìn chăm chăm vào Lãnh Huyền Sương, thời gian tích tắc trôi đi trong không gian trắng xóa. Cuối cùng, Lãnh Huyết Sương cũng không nhiều lời, chỉ nói "vậy sao" rồi đưa cho cô một chiếc vòng.-Đây là?-Lãnh Huyền Sương khó hiểu nhìn Lãnh Huyết Sương hỏi-Đây là vòng ngọc, khi cô thực sự muốn nhớ lại. Chỉ cần bóp vỡ viên ngọc thì mọi kí ức của cô sẽ quay trở về. Bao gồm cả những thứ mà cô không muốn nhớ nhất, luôn chôn dấu trong lòng-lần này lại là Mộc Tử Thiên giải thích cho cô Lãnh Huyền Sương nắm chắc viên ngọc, dồn sức vào lòng bàn tay muốn thử nhưng lại bị Mộc Tử Thiên ngăn lại, cô khó hiểu nhìn anh. Chỉ thấy Mộc Tử Thiên cười, nói:-Bây giờ chưa phải lúc, một khi thời điểm tới thì viên ngọc này sẽ chỉ giống một miếng bánh nhỏ tùy tiện bóp nát nhưng bây giờ, nó lại chính là viên ngọc rắn nhất thế gian- Ca cơ thể Lãnh Huyền Sương bỗng sáng lên, trôi nổi trên không trung nhìn không gian trắng xóa, bàn trà, Lãnh Huyết Sương cùng Mộc Tử Thiên chia ra thành phân tử như bọt biển hóa vào hư không. Một mình cô lang thang trong không gian tối đen như có một bàn tay đẩy thật mạnh đằng sau lưng, Lãnh Huyền Sương ngã về phía trước bừng mở mắt. Bên tai còn văng vẳng một giọng nói Mạnh mẽ và tiến lên, vì cô là Lãnh Huyết Sương Các thân ái à, mặc dù tiêu đề ghi là chuyện chỉ có 160 chap thôi nhưng mà dự liệu chắc phải nhiều hơn a! Nhưng các thân ái đừng giận nhé, tuyệt đối! Tuyệt đối sẽ không xuất hiện nhân vật mới đâu, câu chuyện đang dần đi tới hồi kết rồi. Các bạn có muốn bày tỏ gì với Vĩ Vĩ không? Có muốn Vĩ Vĩ viết thêm một quyển nữ phụ khác không? Quyển mới nữ phụ sẽ là người bình thường của bình thường lười biếng và chạy trốn nam chính, có thể là khác xa với Sương Sương nhà ta, nhưng nếu các bạn ủng hộ mình tin đứa con này của mình sẽ ra đời. Được rồi, mình chỉ nói vậy thôi, hãy comment để mình biết ý kiến của mọi người nhé?
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương