Cướp Ngôi Nữ Chính, Nữ Phụ Ta Tỏa Sáng

Chap 148: Quay Về



   Lãnh Huyết Sương nhíu mày, trước địch ý vô hình mà mãnh liệt của Vu Hàn Nhiên đối với Trần Tích Phong hiển nhiên không vui. Vu Hàn Nhiên nói:

-Không cần nhìn tôi như vậy, bà cái gì cũng không nhớ. Làm gì biết được Trần Tích Phong đã từng làm gì bà?-

  Lãnh Huyết Sương nhướng mày, im lặng không lên tiếng. Trần Tích Phong đồng dạng không nói gì, nhưng ánh mắt lo lắng lại bán đứng anh. Vương Tâm Ngọc đứng dậy nói:

-Thôi, thôi. Chuyện cũ rồi, đừng nhắc tới nữa. Chúng ta bây giờ đợi ăn cơm, chậc. Lát nữa Lãnh bá mà biết bà đã trở về hẳn là rất vui-

-Được-Lãnh Huyết Sương gật đầu nhẹ đáp

    Vừa dứt lời, thân ảnh một nguồ trung niên hấp tấp đi vào. Lãnh Huyết Sương có thể nhận ra, trên khuôn mặt người này có vài phần giống mình chỉ là đôi mắt lại là màu nâu đen pha lẫn sự âm trầm. Lão nhân bước vào, thấy Lãnh Huyết Sương liền vui vẻ đến gần nắm lấy tay cô nói:

-Sương nhi, cuối cùng con cũng trở về. Ta đã nghĩ mình sẽ lại mất con giống như mẹ của con-

    Lãnh Huyết Sương vỗ vỗ vai người trung niên, cuời nói:

-Cha, người đừng quá đau lòng. Không phải bây giờ con đã trở về rồi sao?

-Đúng! Đúng! Việc này thật đáng để ăm mừng, Sương nhi khoảng thời gian này chắc con cực khổ rồi- người trung niên nói

  

    Lãnh Huyết Sương chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, cũng không có nói gì. Nhưng khi ánh mắt của người trung niên nhìn thấy Trần Tích Phong, màu nâu đen trong mắt liền pha chút địch ý cùng tức giận

-Tiểu tử họ Trần, ngươi đến Lãnh gia là có ý đồ gì?!- ông quát

   Trần Tích Phong giật mình, có chút lúng túng trước mặt người trung niên, nói:

-Bá phụ, con....-

-Phi, ai là bá phụ của cậu? Nghĩ cũng thật hay, cậu dày vò con gái tôi còn chưa đủ sao? Giờ nó mới mất tích trở về là cậu lại đến? Cậu mau cút ra khỏi Lãnh trạch chúng tôi!-người trung niên tức giận quát

-Cháu...-Trần Tích Phong lúng túng

-Cha à! Phong không phải là người xấu, là Phong chiếu cố con khi con bị mất tích. Con bị mất trí nhớ, nên không nhớ được gì cả-Lãnh Huyết Sương chặn trước mặt Trầm Tích Phong nói

-Đúng rồi đó bác Hoàng ạ, Sương bây giờ bị mất trí nhớ thế nên là ai đó mới có thể nhân lúc Sương yếu ớt mà tấn công, nhỉ? Đúng không, Trần thiếu gia?-Vu Hàn Nhiên khoanh tay trước ngực cười lạnh châm chọc nói

-Thôi đi!!!!- Lãnh Huyết Sương gắt lên

   Mọi người giật mình nhìn cô, Lãnh Huyết Sương đôi mắt tím ẩn ẩn sát khí phong thái giống hệt với ngày trước lại bớt đi phần thành thục. Lãnh Huyết Sương trước ánh mắt của mọi người trong đại sảnh, trắng trợn kéo người Trần Tích Phong xuống áp môi lên bạc môi mỏng thuần. Trần Tích Phong bất ngờ bị hôn mà sắc mặt ửng đỏ, ngây ngây ngô ngô được một cái đại tiện nghi. Lãnh Huyết Sương tư thế gà mẹ bảo vệ gà con, thẳng thừng nói:

-Tích Phong đã là người của con, ai cũng đừng nghĩ khi dễ người của con!-

-Sương nhi, con...con...hazzi, tùy ý con vậy. Ta già rồi, không quản được người trẻ tuổi bọn con, được rồi. Vào ăn cơm đi-người trung niên từ trong bất ngờ lấy lại bình tĩnh thở dài nói

   Vương Tâm Ngọc mỉm cười theo sau, Vu Hàn Nhiên nhún vai cũng quay lưng đi. Trần Tích Phong cùng Lãnh Huyết Sương thì theo sau cùng. Bàn tay của Lãnh Huyết Sương đan chặt lấy  lòng bàn tay của Trần Tích Phong, anh nghiêng đầu nhìn  nụ cười trấn an vương bên khóe môi cô nhàn nhạt đầy vừng vãng.

    Ngồi lên ghế, ánh mắt Lãnh Huyết Sương dán vào bóng dáng nhỏ nhắn đang cố gắng leo lên đùi cô.Vu Hàn Nhiên cũng thấy, khóe môi nhếch lên một đường, điềm nhiên như không thấy gì.

-Etou..., cục..cục thịt nhỏ?-Lãnh Huyết Sương ngập ngừng gọi

     Cục thịt nhỏ ở bên chân cô nhanh chóng trèo lên đùi thon thả, ngẩng cái đầu tròn tròn lên dùng ánh mắt ngây ngô nhìn cô, đáp:

-Vâng? Mami-

-Con hẳn là nên ngồi chỗ của mình ăn cơm đi chứ?-Lãnh Huyết Sương cười trừ nói

   Cục thịt nhỏ lắc lắc cái đầu, ngây thơ đáp lời cô:

-Mami, cục thịt nhỏ bị người bỏ lại rất lâu nên từ giờ con phải trông chừng không cho người đi nữa!!!

    Lãnh Huyết  Sương nghẹn lời vuốt ve mái tóc mềm của cục thịt nhỏ, ánh mắt mơ hồ trở nên dịu dàng hơn, có lẽ là vì trong huyết quản cả hai đã có chung một dòng máu nên dù không có kí ức nhưng Lãnh Huyết Sương sâu trong thâm tâm vẫn muốn thân cận với đứa trẻ này. Cô ôm cục thịt nhỏ lên đặt vào lòng, thoáng nhận ra hương lavender mê hoặc trên người đứa bé.

  Thịch!

-Cô là ai, làm gì trên khu hoa của tôi thế!-giọng nói ngọt như kẹo, non nớt   

 

Thịch!

-Có đáng không?-

-Không có đáng hay không-

  Hoa lavender héo rũ

   Leng keng...

    Tiếng dao nĩa bất chợt rơi xuống, Lãnh Huyết Sương đau đớn ngã xuống. Cục thịt nhỏ được cô ôm vào trong lòng siết chặt

-AAAAAAAA....dừng lại đi...a...không...aaaa...đầu tôi đau quá...a....á...-

-Sương nhi! Em sao vậy?!-tiếng Trần Tích Phong bên cạnh lo lắng

-Sương! Bà sao vậy?-Vương Tâm Ngọc hốt hoảng nói

-Mami! Người không được có chuyện gì...hức...-cục thịt nhỏ bị dọa đến phát khóc rồi

-Sương nhi, con không sao chứ?!-tiếng của ba cô

   Trong cơn quay cuồng, Lãnh Huyết Sương như loáng thoáng thấy được một bóng dáng, bóng dáng với đôi mắt tím trong trẻo

                                                             Có muốn nhớ lại không?
Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip W88
Tele: @erictran21
Loading...