Cừu Nhỏ, Cừu Nhỏ, Mấy Giờ Rồi?

Chương 30



Chương 30

Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan

Tay Dương Tư Chiêu đã đưa lên đến bên cạnh gương mặt Lục Vô Tẫn, do dự hồi lâu vẫn không hạ xuống.

Cậu không muốn tranh cãi với Lục Vô Tẫn nữa, cũng sợ làm Miên Miên thức giấc, nhưng sự chu toàn của cậu không nhận được sự thấu hiểu của Lục Vô Tẫn, trái lại càng làm tăng thêm khí thế ngang ngược. Giây tiếp theo, Lục Vô Tẫn nắm lấy tay cậu, ép xuống gối, mười ngón tay đan chặt vào nhau.

Nụ hôn sâu hơn, Lục Vô Tẫn chiếm đoạt hơi thở của cậu như mất kiểm soát.

Dương Tư Chiêu chỉ có thể co gối lại, th*c m*nh vào chân Lục Vô Tẫn, nhưng lại khiến mình lộ sơ hở, biến thành một tư thế mập mờ hơn. Cậu nghe thấy một tiếng cười trầm đục phát ra từ cổ họng Lục Vô Tẫn.

Đầu tiên là thẹn quá hóa giận, nhưng rất nhanh sau đó lại ngẩn ngơ.

Tiếng cười như thế này, dường như cậu đã nghe thấy từ rất lâu, rất lâu về trước.

Trong khoảnh khắc đôi môi tách rời để tìm lại hơi thở, dưới ánh trăng, chân mày và đôi mắt Lục Vô Tẫn lúc ẩn lúc hiện, chồng lấp với một vài hình ảnh trong giấc mơ, cậu ma xui quỷ khiến đột nhiên gọi một tiếng—

“Thần quân.”

Trong mơ là cách xưng hô này sao?

Hình như là vậy.

Thiếu niên đó gọi Lục Vô Tẫn như thế.

Cậu cảm thấy cơ thể Lục Vô Tẫn đột nhiên khựng lại, như bị một luồng điện vô hình đánh trúng, đóng băng ngay lập tức.

Nhờ vài tia ánh trăng lọt qua khe rèm, cậu nhìn thấy đồng tử Lục Vô Tẫn co rụt dữ dội, không thể tin nổi, lại mang theo vài phần bi thương không dễ nhận ra: “Em gọi ta là gì?”

Dương Tư Chiêu mím môi không nói.

“Gọi ta là gì?” Lục Vô Tẫn có chút nôn nóng.

“Tôi không biết,” Dương Tư Chiêu đẩy lồng ngực Lục Vô Tẫn ra, xoay người lại, cuộn tròn bên gối, “Có những giấc mơ rất kỳ lạ chui vào đầu tôi, tôi không biết đâu, anh đừng hỏi tôi.”

Lục Vô Tẫn định nói rồi lại thôi.

Trông anh có vẻ có rất nhiều điều muốn hỏi, nhưng cuối cùng vẫn không mở lời, chỉ im lặng nằm bên cạnh Dương Tư Chiêu.

Trên một chiếc giường, lần đầu tiên có ba người nằm yên tĩnh như vậy.

Miên Miên ngủ rất say, cuộn tròn như một hạt đậu nhỏ. Dương Tư Chiêu đắp chăn cho bé, khẽ nói: “Miên Miên… là… là của tôi.”

Cậu thậm chí không dám dùng câu hỏi, tự lừa mình dối người, như thể làm vậy sẽ không phải nghe Lục Vô Tẫn trả lời “Không phải”.

“Là do em sinh ra.”

Một giọt nước mắt lăn dài từ khóe mắt Dương Tư Chiêu, ngay sau đó là dòng nước mắt tuôn trào như suối, không sao ngăn lại được. Cậu nắm lấy tay Miên Miên, bé dường như nhận ra cảm xúc của mẹ, trong giấc ngủ nắm chặt lấy ngón tay Dương Tư Chiêu.

Hóa ra không phải là “cảm giác thân thiết” khó hiểu, cũng không phải là tình yêu vô duyên vô cớ, mà là sự gắn kết của huyết thống. Hóa ra ba trăm năm tìm kiếm và chờ đợi đều là vì cậu. Khoảnh khắc này, nỗi đau đớn còn lớn hơn cả sự kinh ngạc, Dương Tư Chiêu cảm thấy cả trái tim mình như bị bóp nát, đau đến mức không thở nổi, nhưng lại thấy may mắn vì đã tìm lại được, thật may mắn, thật may mắn là hiện tại Miên Miên đang ngủ yên ổn bên cạnh cậu.

Cậu quá ngốc, lẽ ra phải nhận ra sớm hơn mới phải, sao lại để dây dưa lâu đến thế, đã bỏ lỡ bao nhiêu lần tiếng gọi “mẹ” của Miên Miên. Những lúc cậu hết lần này đến lần khác sửa lưng Miên Miên bắt gọi là “thầy Tiểu Cừu”, chắc hẳn Miên Miên đã hoang mang và hụt hẫng lắm.

Cậu thực sự quá ngốc.

Cậu thút thít không thành tiếng.

Một bàn tay lớn và một bàn tay nhỏ nắm lấy nhau.

Sau đó lại được một bàn tay lớn hơn bao bọc lấy.

Dương Tư Chiêu khẽ rùng mình nhưng không né tránh.

Trong lòng cậu hiểu rõ, dù muốn hay không, mọi thứ đều đã thay đổi, cậu bị ép phải bước vào một thế giới hoàn toàn mới. Tiền duyên xa lạ, tương lai chưa biết, cùng với hai con yêu quái đã hoàn toàn bước vào cuộc đời cậu lúc nào không hay, cậu vẫn chưa nghĩ thông suốt rốt cuộc phải đối đãi với họ như thế nào.

“Ngủ đi.” Lục Vô Tẫn nói.

Câu nói này khiến tâm thần Dương Tư Chiêu chấn động.

Cho dù cậu là chuyển thế của thiếu niên tên “Mộ Nhi” kia, cậu đã từng yêu sâu đậm Lục Vô Tẫn, nhưng mà… chẳng lẽ ý nghĩa tồn tại của cậu chỉ là để nhớ lại một đoạn quá khứ, rồi hoàn thành tình thâm của Lục Vô Tẫn thôi sao?

Cậu là cậu, là Dương Tư Chiêu.

Cậu thoát ra khỏi vòng tay Lục Vô Tẫn, chống nửa người dậy, ôm lấy ngực, chất vấn Lục Vô Tẫn: “Tại sao mỗi khi anh đến gần, trái tim tôi lại trở nên rất đau?”

Kể từ đêm đó, khi cậu cắn môi Lục Vô Tẫn chảy máu, sau khi Lục Vô Tẫn tỉnh lại từ cơn hôn mê, cậu thường xuyên cảm thấy khó chịu. Những giấc mơ đêm khuya dày đặc, tinh khí hao tổn, giống như Lục Vô Tẫn muốn lấy đi thứ gì đó từ cơ thể cậu, khiến cậu luôn vô cớ hoảng sợ.

Lục Vô Tẫn rơi vào im lặng.

Thời gian này, anh đã liên tục để Dương Tư Chiêu uống không ít máu của mình. Máu của anh có thể đánh thức hóa đan trong cơ thể Dương Tư Chiêu, nhưng cũng mang lại tác dụng phụ — sự thức tỉnh của hóa đan.

Giống như hai trái tim cùng đập trong một cơ thể, đó là điều mà thân xác người phàm không thể chịu đựng được.

Là anh đã quá nôn nóng muốn đạt được mục đích.

“Anh muốn biến tôi thành cái gì?” Dương Tư Chiêu hỏi.

Lục Vô Tẫn hồi lâu không đáp, lâu đến mức cơn buồn ngủ ập đến, mí mắt Dương Tư Chiêu bắt đầu sụp xuống, cảnh mộng lại xuất hiện đan xen với hiện thực. Trong cơn mơ màng, cậu nghe thấy Lục Vô Tẫn nói:

“Ta vẫn giữ nguyên câu nói đó, em không phải thế thân, hãy tin tưởng ta, em có thể tin tưởng ta mà không cần giữ lại chút gì.”

“Bởi vì vào lúc đáng lẽ ta phải hận em nhất, ta vẫn lựa chọn tin tưởng em vô điều kiện.”

**

Mùi thơm thanh ngọt của cháo bay tới.

Dương Tư Chiêu mở mắt trong cơn ngái ngủ, đầu tiên là trần nhà quen thuộc, sau đó là một khuôn mặt nhỏ nhắn quen thuộc.

Miên Miên với mái tóc xoăn rối bù đang bò trên vai cậu, chớp chớp mắt nhìn cậu chằm chằm.

Dương Tư Chiêu vung tay lên, trở mình ôm lấy bé.

“Mẹ…” Miên Miên vừa mở miệng định gọi mẹ thì bị xoay chuyển trời đất, nhưng bé chẳng hề giận, ngoan ngoãn thu mình trong lòng Dương Tư Chiêu, hai tay nhỏ giơ quá đầu đầu, nhe hàm răng nhỏ cười ngây ngô.

Ánh nắng hơn chín giờ xuyên qua rèm cửa, chiếu lên bàn tay nhỏ của Miên Miên, bé kinh ngạc nói: “Mẹ ơi, ngón tay biến thành màu đỏ rồi.”

Dương Tư Chiêu và bé chạm đầu vào nhau cùng nằm đó, cũng giơ tay lên che ánh nắng, Miên Miên cười nói: “Tay của mẹ cũng biến thành màu đỏ rồi.”

Dương Tư Chiêu nghĩ một lát rồi giải thích cho Miên Miên nghe: “Bởi vì máu trên người chúng ta màu đỏ, da lại mỏng, nên khi ánh sáng chiếu lên đó sẽ xuyên thấu ra màu đỏ.”

Bỗng nhiên, Miên Miên nắm lấy ngón tay Dương Tư Chiêu.

“Sao thế con?”

“Mẹ đừng để chảy máu, mẹ phải thật khỏe mạnh nhé.”

Dương Tư Chiêu cay cay sống mũi, hỏi bé: “Miên Miên tìm mẹ lâu như vậy, có bao giờ giận mẹ không?”

Miên Miên lắc đầu nói: “Dạ không.”

Bé tỏ ra rất kiên cường, rất không để tâm, nhưng nhìn mặt Dương Tư Chiêu, bé vẫn không nhịn được, vành mắt bắt đầu đỏ lên, đôi môi cũng mím lại thành hình gợn sóng, rất nhanh nước mắt đã trào ra.

Bé nức nở nói: “Con cứ tưởng rằng mẹ không cần con nữa…”

Dương Tư Chiêu lập tức ôm bé vào lòng, ôm thật chặt, hận không thể khảm bé vào cơ thể mình.

“Không phải đâu, không phải đâu.”

“Mẹ đã nói sẽ đưa Miên Miên lên núi chơi mà.”

“Ngày mai chúng ta đi luôn.”

Dương Tư Chiêu ôm Miên Miên lẩm bẩm nói rất nhiều chuyện, nào là cùng nhau leo núi, cùng xem hội đèn, cùng dạo phố ăn ngon, cùng đi công viên, cùng ra biển… mãi mãi không rời xa nhau.

Miên Miên áp mặt vào ngực Dương Tư Chiêu, một lúc sau mới ngừng khóc, nằm im lặng hồi lâu.

“Có phải mẹ không còn thích cha nữa không?” Bé đột nhiên hỏi.

Dương Tư Chiêu ngẩn người: “Sao, sao vậy?”

“Lúc trước mẹ rất thích cha, ngày nào cũng ôm Miên Miên cùng nằm trên người cha.”

Dương Tư Chiêu không biết trả lời thế nào, cứ vỗ vỗ mông Miên Miên: “Lúc đó con mới là một em bé sơ sinh thôi mà, nhớ được nhiều thế cơ à?”

Miên Miên nói: “Là cha nhớ mà, ngày nào cha cũng lấy ra xem, con lén nhìn thấy đấy.”

Dương Tư Chiêu im lặng.

Miên Miên ghé vào tai cậu, nói nhỏ: “Mẹ ơi, nếu mẹ không thích cha nữa, mẹ có thể đừng nói cho cha biết được không?”

“Cha có thể đợi thêm một trăm năm nữa, nhưng nếu nghe thấy mẹ nói không thích, chắc là cha vẫn sẽ buồn lắm.”

Dương Tư Chiêu ngẩn người hồi lâu mới nhớ ra, đêm qua Lục Vô Tẫn ngủ ngay bên cạnh mình.

Quay đầu lại nhìn, bên cạnh giường chẳng thấy bóng người nào.

Mùi thơm của cháo lại bay vào.

Cậu khoác thêm áo, khẽ bước đến nhà bếp.

Cậu đã chuẩn bị sẵn tâm lý sẽ thấy trợ lý Trần dẫn theo một đầu bếp xa lạ đứng bên bếp nhà mình, nhưng điều cậu hoàn toàn không ngờ tới chính là, người đàn ông đang đổ nước bột năng vào nồi bánh bao áp chảo trước mắt lại là Lục Vô Tẫn.

Lục Vô Tẫn liếc nhìn cậu một cái, không có phản ứng gì đặc biệt, chỉ nói: “Dậy rồi à?”

Sau đó anh đậy nắp nồi lại.

“Anh biết nấu ăn hả?” Dương Tư Chiêu kinh ngạc khôn xiết.

“Không biết, Trần Thử An dạy.”

Lục Vô Tẫn mở nắp nồi đất: “Cháo bí đỏ.”

“Cái đó,” Dương Tư Chiêu nhìn nồi cháo đã đặc quánh lại, chỉ tay vào bếp: “Có thể vặn lửa nhỏ lại một chút.”

Lục Vô Tẫn vậy mà không cãi lại, rất ngoan ngoãn vặn lửa nhỏ xuống.

“Anh… anh làm gì mà phải tự mình nấu bữa sáng?”

“Dậy sớm, không có việc gì làm,” Lục Vô Tẫn rút một tờ khăn giấy lau tay, “Đi rửa mặt đi, lát nữa là ăn được rồi.”

Dương Tư Chiêu thấy biểu hiện của Lục Vô Tẫn rất kỳ lạ, lại không biết nói gì, đành quay về phòng ngủ, mở rèm cửa ra.

Miên Miên đang định tuột xuống giường, thấy Dương Tư Chiêu quay lại liền lập tức trở mình, bò đến góc giường đón cậu.

Dương Tư Chiêu lôi từ trong tủ ra một bộ đồ mặc ở nhà màu vàng nhạt, vỗ tay một cái, Miên Miên liền lăn lại ngồi nghiêm chỉnh.

“Hôm nay là— bé vịt Miên Miên!”

Dương Tư Chiêu cười với bé, Miên Miên cũng cười theo, bé ngoan ngoãn c** đ* ngủ, để lộ cái bụng nhỏ mềm mại, không ngoài dự kiến bị Dương Tư Chiêu nhào nặn mãi không thôi. Nếu đổi lại là Lục Vô Tẫn, chắc chắn bé đã nhíu mày chui vào chăn rồi, nhưng đối mặt với Dương Tư Chiêu, bé vĩnh viễn không bao giờ cáu gắt, chỉ biết tìm cơ hội ôm lấy cánh tay cậu, ngẩng đầu nói: “Nhột nhột, mẹ ơi.”

Thế là Dương Tư Chiêu dừng lại.

Miên Miên nghĩ nghĩ rồi nắm lấy tay cậu, đặt lên mặt mình, tì gò má vào lòng bàn tay Dương Tư Chiêu, nhiệt tình nói: “Mẹ có thể gãi ở đây, ở đây không nhột đâu.”

Dương Tư Chiêu nhịn cười, cúi đầu hôn một cái thật kêu lên má bé.

Mặc đồ xong, Dương Tư Chiêu lại dắt Miên Miên đi rửa mặt chải răng. Miên Miên đã có thể tự làm một mình, chỉ là khi ở cùng Dương Tư Chiêu, hai người không tránh khỏi quấn quýt nũng nịu.

Dương Tư Chiêu dùng ngón tay quệt một chút bọt kem đánh răng, chấm lên chóp mũi Miên Miên. Miên Miên sốt sắng quá chừng, bé vẫn chưa thạo dùng bàn chải, lần nào cũng cứ đâm thẳng vào lưỡi. Bé dùng ánh mắt cầu cứu nhìn Dương Tư Chiêu, cậu nhìn vào gương dạy bé.

“Miên Miên khép răng lại nào.”

Dương Tư Chiêu liếc qua gương mới phát hiện Lục Vô Tẫn vẫn luôn khoanh tay đứng ở cửa nhà vệ sinh nhìn họ.

Cậu theo bản năng nhìn xuống xem mình đang mặc cái gì, cũng là bộ đồ mặc ở nhà, là bộ đồ đôi màu vàng nhạt mua cùng Miên Miên trước đó, sau cổ áo còn có một cái mũ hình đầu vịt rất to, trông có chút ngố.

Ánh mắt Lục Vô Tẫn dừng lại trên người cậu một lúc rồi lại nhìn sang Miên Miên.

Miên Miên cũng phát hiện ra cha, bé lập tức đứng thẳng dậy, nắm chặt bàn chải đánh răng của trẻ em, nhe răng ra, bắt chước dáng vẻ của mẹ chải lên lên xuống xuống trái trái phải phải. Mặc dù đến cuối cùng cũng chẳng chải ra bọt, bé có chút thất vọng, nhưng mẹ khen bé rất giỏi, bé lập tức lộ ra nụ cười thẹn thùng, quay đầu nhìn cha.

Lục Vô Tẫn nhướng mày với bé.

Mặt Miên Miên đỏ bừng.

Rửa mặt xong, bôi kem dưỡng da, Dương Tư Chiêu mới bế Miên Miên xuống khỏi chiếc ghế nhỏ, đi đến phòng ăn.

Lục Vô Tẫn đã chuẩn bị xong bữa sáng.

Ba bát cháo, ba quả trứng gà, một đĩa bánh bao áp chảo, món ăn kèm là ngó sen ngâm ớt hiểm mà Dương Tư Chiêu đã làm trước đó.

Dương Tư Chiêu ngồi xuống, định bóc trứng cho Miên Miên trước, còn chưa kịp gõ xuống mặt bàn thì một quả trứng trắng trẻo tròn trịa đã bóc vỏ hiện ra trước mắt, là Lục Vô Tẫn đưa qua.

Dương Tư Chiêu ngẩn người.

“Em cứ ăn đi, không cần lúc nào cũng chăm sóc nó.”

Lục Vô Tẫn lại bóc thêm một quả nữa đặt vào bát của Miên Miên, không quên dặn bé: “Sau này tự mình bóc.”

Miên Miên không hiểu lắm nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

Cháo bí đỏ bị Lục Vô Tẫn nấu quá đặc, Miên Miên suýt thì không nhấc nổi thìa, lại thêm việc vừa múc từ nồi đất ra nên còn nóng. Dương Tư Chiêu nghĩ một lát, đứng dậy lấy chai sữa đổ vào trong, khuấy đều lên thế là thành ba bát cháo bí đỏ sữa bò.

Miên Miên toét miệng cười: “Ngon quá.”

Dương Tư Chiêu cùng cười với bé, rồi mới nhớ ra nhìn sang Lục Vô Tẫn, có chút chột dạ: “Thực ra anh nấu cháo này cũng khá ngon, chỉ là lửa hơi to một chút, nước bị cạn rồi.”

Sắc mặt Lục Vô Tẫn không thay đổi: “Lần sau tôi sẽ chú ý.”

“Ồ,” Dương Tư Chiêu gật đầu, rồi đột nhiên thay đổi tông giọng: “Cái gì mà lần sau?”

“Thời gian em đi làm sớm, sau này tôi sẽ dậy sớm chuẩn bị bữa sáng, như vậy em có thể ngủ thêm được hai mươi phút.”

“Ý của anh là gì? Anh định ở lại đây luôn ư?”

Lục Vô Tẫn dùng sự im lặng thay cho câu trả lời.

Anh thể hiện một thái độ cực kỳ thản nhiên, khiến Dương Tư Chiêu trông giống như đang làm quá mọi chuyện lên vậy.

Dương Tư Chiêu rất muốn từ chối nhưng không biết mở lời thế nào, cậu cầm thìa khuấy khuấy bát cháo bí đỏ, đột ngột hỏi: “Lục Vô Tẫn, bao nhiêu năm qua, anh vẫn luôn ở một mình sao? Không nghĩ tới—”

“Có nghĩ tới.”

Sắc mặt Dương Tư Chiêu lập tức thay đổi: “Cái gì?”

Lục Vô Tẫn ngước mắt lên: “Nếu em cứ nhất quyết cho rằng mình là thế thân, thì coi như tôi đã thay lòng đổi dạ rồi đi, không phải sao?”

**

Chan: Rất thích “nếu như” nhưng trả lời sai ý là giận =)))))

Hết chương 30

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...