Cừu Nhỏ, Cừu Nhỏ, Mấy Giờ Rồi?

Chương 31



Chương 31

Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan

Một câu nói nhẹ bẫng của Lục Vô Tẫn bỗng chốc trở thành tâm sự nặng nề của Dương Tư Chiêu.

Bác bỏ anh thì có vẻ như mình tuyệt tình, mà không phản bác thì lại giống như ngầm thừa nhận cho sự được nước lấn tới của anh.

Cái lão yêu quái này đúng là đáng ghét thật sự!

Cậu lầm lũi húp một ngụm cháo, may là bát cháo này khá ngon, lớp sốt bí đỏ mịn màng hòa quyện với sữa tươi thơm ngậy, ngọt mà không ngấy, trôi tuột xuống cổ họng xoa dịu tâm trạng cậu. Thế nhưng càng ăn, cậu lại càng thấy có gì đó sai sai — dường như cái vị tanh của sắt kia đã biến mất rồi.

Chẳng biết dạo này cậu bị trúng lời nguyền hay ám khí của yêu quái mà ăn cái gì ở nhà cũng thấy một mùi gỉ sắt kỳ quái.

Cậu từng nghi ngờ mình bị phát tác chứng lo âu, cộng thêm tinh thần hoảng loạn mà sinh ra ảo giác, nên đã buồn bực suốt mấy ngày nay. Kết quả là hôm nay húp tì tì nửa bát cháo mà chẳng thấy có chút vị lạ nào cả.

Lẽ nào đúng là ảo giác thật?

Cậu vừa cắn bánh bao áp chảo vừa suy nghĩ mông lung.

“Mẹ ơi, bánh bao ch** n**c kìa!”

Tiếng kêu của Miên Miên kéo tâm trí cậu trở lại, cúi đầu nhìn xuống, phần nước súp nóng hổi trong bánh bao đang men theo bàn tay, từ từ chảy xuống cổ tay, có xu hướng tấn công thẳng vào ống tay áo!

Chưa kịp để cậu bật dậy, Lục Vô Tẫn đã chộp lấy cổ tay cậu, kịp thời vén ống tay áo lên cao.

Ngón tay của Lục Vô Tẫn đúng là đôi tay rõ các đốt xương nhất mà Dương Tư Chiêu từng thấy, ngón tay thon dài, đầu ngón hơi lành lạnh, nắm lấy cổ tay cậu như một chú rắn nhỏ quấn quanh.

Dương Tư Chiêu vô thức co rụt lại, Lục Vô Tẫn liền nới lỏng tay, chậm rãi giúp cậu cuộn ống tay áo lên.

Tay áo bộ đồ mặc ở nhà có chun nên cuộn lên hơi tốn sức. Đầu ngón tay Lục Vô Tẫn cách một lớp vải mềm mại chạm nhẹ vào da thịt cổ tay Dương Tư Chiêu, cảm giác hơi ngứa, lại có chút không tự nhiên.

Lục Vô Tẫn cuộn rất từ tốn, còn Dương Tư Chiêu thì như ngồi trên đống lửa.

“Xong rồi, đi rửa đi.” Lục Vô Tẫn nói.

Dương Tư Chiêu như trút được gánh nặng, tháo chạy đến bồn rửa, vặn vòi nước tối đa để dùng tiếng nước át đi sự bối rối của mình.

Không đúng, Lục Vô Tẫn rất không đúng.

Anh đột nhiên trở nên… lịch thiệp vậy sao?

Trước đêm hôm qua, anh vẫn còn là một gã lưu manh đầu óc đen tối, sao sáng nay vừa ngủ dậy đã chủ động nấu cơm, giữ khoảng cách, lại còn biết thế nào là lễ nghĩa rồi?

Mãi đến khi chà cổ tay đỏ ửng lên cậu mới bừng tỉnh, tắt nước, vừa lau tay vừa quay lại bàn ngồi xuống.

Sự chú ý của Miên Miên hoàn toàn đặt lên người cậu. Cậu không có mặt là Miên Miên không chịu ăn, bé buông thìa, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào lối đi, thấy cậu quay lại mới ngước mặt cười rạng rỡ.

“Mẹ ơi có nóng không ạ? Miên Miên thổi thổi cho nhé.”

Dương Tư Chiêu lập tức lắc đầu: “Không nóng đâu.”

“Đỏ đỏ kìa.” Miên Miên thấy cánh tay đỏ ửng của cậu thì lo sốt vó, thút thít: “Mẹ sắp chảy máu rồi!”

Dương Tư Chiêu bế bé đặt lên đùi: “Không có, không có đâu, là do mẹ tự chà đỏ thôi, một lát là hết ngay, Miên Miên đừng sợ.”

Miên Miên nhìn cánh tay cậu đầy xót xa, nghĩ đi nghĩ lại vẫn không yên tâm, bé nắm chặt nắm đấm nhỏ, nhớ lại lời cha dặn lúc trước, gồng vai dùng sức toàn thân. Rất nhanh, một đốm sáng xanh nhỏ li ti tràn ra từ kẽ tay bé, lơ lửng như những vì sao giữa không trung rồi đồng loạt đậu xuống cổ tay Dương Tư Chiêu.

Dương Tư Chiêu rõ ràng vẫn chưa quen với cảnh tượng này, cánh tay bế Miên Miên khẽ cứng đờ, nhưng chẳng bao lâu sau, cậu cảm nhận được cảm giác khó chịu trên cổ tay đã tan biến sạch sẽ.

Cậu kinh ngạc nhìn Miên Miên: “Miên Miên giỏi quá đi mất.”

Cậu nắn nắn bàn tay nhỏ của Miên Miên, lật qua lật lại, chẳng thấy khác gì tay trẻ con bình thường.

Nhưng con trai cậu là một tiểu yêu quái.

Một tiểu yêu quái vừa đáng yêu vừa hiểu chuyện.

Nghe mẹ khen, Miên Miên lập tức xòe tay ra như bông hoa năm cánh, mặc cho mẹ mâm mê lòng bàn tay của mình.

Dương Tư Chiêu chạm trán vào trán bé, khẽ nói: “Cảm ơn Miên Miên nhé, mẹ hết đau rồi.”

Miên Miên chưa kịp nhào vào lòng mẹ thì đã nghe Lục Vô Tẫn lên tiếng: “Được rồi, cháo nguội hết rồi kìa.”

Giọng của cha nghe lạnh lùng quá, Miên Miên không tình nguyện rời khỏi lòng Dương Tư Chiêu để ngồi lại bàn.

Nhưng càng nghĩ bé càng giận, cha cố ý ngắt quãng cái ôm của bé và mẹ, thật đáng ghét, cha lúc nào cũng thế! Thế là bé dùng thìa múc quả trứng gà cha vừa bóc cho, rướn người qua bàn, bỏ lại vào bát của cha.

“Không ăn đâu.” Bé nói.

Đối mặt với ánh mắt thong dong của Lục Vô Tẫn, bé run lên một cái, rồi lấy hết can đảm phát ra một tiếng: “Hừ!”

Dương Tư Chiêu ngây ngẩn cả người.

“Lục Miên.” Lục Vô Tẫn trầm giọng gọi.

Miên Miên bắt đầu sợ hãi, miệng mếu máo, xoay người nhào vào lòng Dương Tư Chiêu cầu cứu.

Lục Vô Tẫn nói: “Hiện giờ con bướng lắm rồi.”

Chưa kịp để anh dạy bảo xong, Dương Tư Chiêu đã cắt ngang: “Bướng chỗ nào? Anh hung dữ cái gì chứ? Chẳng có em bé nào ngoan và hiểu chuyện hơn Miên Miên đâu, tôi không cho phép anh quát con như thế.”

Sự bênh vực dồn dập khiến Lục Vô Tẫn nhất thời cứng họng.

Đây là lần đầu tiên Miên Miên có người chống lưng, bé ngơ ngác ngẩng đầu, đôi mắt long lanh đầy vẻ sùng bái nhìn mẹ.

Dương Tư Chiêu ôm chặt Miên Miên, vênh cổ đối chọi với Lục Vô Tẫn: “Hồi trước tôi chỉ là thầy giáo, chỉ có thể khuyên bảo vài câu, giờ thì khác rồi, tôi nói không cho phép là không cho phép!”

Lục Vô Tẫn nghe câu này lại bật cười, khóe môi nhếch lên, ngước mắt nhìn cậu: “Khác ở chỗ nào?”

“Tôi —” Dương Tư Chiêu kịp thời ngậm miệng.

Suýt chút nữa lại sập bẫy của Lục Vô Tẫn.

Lục Vô Tẫn trả lời thay cậu: “Khác ở chỗ, trước đây em là thầy giáo mầm non của Lục Miên, giờ em là vợ tôi?”

“Còn lâu nhé!” Dương Tư Chiêu đập bàn phủ nhận.

“Đã không phải, vậy sao lại nói không cho phép là không cho phép? Chẳng lẽ… em đang cậy được sủng mà sinh kiêu?”

Một cơn hỏa khí bốc lên tận cổ họng Dương Tư Chiêu, cậu hận mình vụng miệng, căn bản không phải đối thủ của Lục Vô Tẫn. Cậu thật sự muốn đấm cho cái miệng kia một cái để anh im lặng mãi mãi.

Lục Vô Tẫn mỉm cười với cậu.

Một vẻ đắc thắng lộ rõ.

“Không.” Dương Tư Chiêu đảo mắt, bỗng nhiên bật cười.

Cậu nhướng mày với Lục Vô Tẫn: “Là vì… ai cũng biết, chỉ có người sinh ra đứa bé mới chắc chắn đứa bé là con mình 100%, cho nên tôi mới có quyền quyết định tuyệt đối với Miên Miên.”

Vừa dứt lời, cậu thấy sắc mặt Lục Vô Tẫn lập tức lạnh tanh.

Hình như đùa hơi quá trớn rồi.

Cậu cúi đầu nhìn Miên Miên, bé chẳng hiểu hai người đang nói gì, nhưng bé cảm nhận được mẹ đang căng thẳng. Cả hai mẹ con cùng xị mặt xuống, mắt đảo liên hồi.

“Dương Tư Chiêu.”

Dương Tư Chiêu im lặng ôm Miên Miên quay lưng lại. Co cổ, cúi đầu, dùng tư thế đà điểu để kháng cự.

“Chuyện xảy ra ba trăm năm trước tôi không thể kể cho em nghe, nhưng những chuyện của ba trăm năm trước, tôi có thể làm cho em xem.”

“…”

Lục Vô Tẫn đầy hứng thú: “Đêm nay có thể thử một chút.”

Dương Tư Chiêu đỏ bừng mặt: “Không được nói nữa!”

Thấy Dương Tư Chiêu chịu thua, Lục Vô Tẫn mới cầm đũa lên, ăn nốt quả trứng mà Miên Miên đã cắn dở một miếng nhỏ.

Dương Tư Chiêu không thể ngồi cùng bàn ăn với Lục Vô Tẫn thêm giây nào nữa. Lục Vô Tẫn cũng nhận ra sự gượng gạo của cậu nên không trêu trọc nữa, nhanh chóng ăn xong rồi rời bàn.

Lúc này Dương Tư Chiêu mới thả Miên Miên xuống để hai mẹ con cùng nhau ăn. Cậu còn dạy Miên Miên bóc trứng.

“Gõ gõ trước đã, con thấy vết nứt chưa?”

Miên Miên ngoan ngoãn làm theo, vừa thấy vết nứt là hớn hở cười với Dương Tư Chiêu.

Ăn xong bữa sáng cũng gần mười giờ.

Trần Thử An bỗng nhiên đến thăm, chào hỏi Dương Tư Chiêu xong thì cùng Lục Vô Tẫn trước sau bước vào phòng khách, bên trong vọng ra tiếng trò chuyện có vẻ nghiêm trọng, nghe không rõ lắm.

Chắc là liên quan đến Yêu giới, không phải chuyện nhỏ.

Dương Tư Chiêu vẫn có chút đại cục, cậu dọn dẹp nhà cửa xong thì định dắt Miên Miên xuống lầu mua thức ăn.

Vừa ra cửa đã chạm mặt Bùi Hoài Khiêm.

Bùi Hoài Khiêm xách cặp công sở đi ra, thấy Dương Tư Chiêu cũng ngẩn người: “Chào buổi sáng, thầy Dương.”

“Chào buổi sáng, Bùi tiên sinh đi làm à?”

Dương Tư Chiêu dắt Miên Miên bước ra, ba người cùng đứng trước thang máy.

“Đúng vậy,” Bùi Hoài Khiêm xoa xoa chiếc mũ len của Miên Miên, cười nói: “Thầy Dương và Miên Miên đúng là như hình với bóng, tôi gặp thầy bao nhiêu lần, trong ấn tượng dường như chưa lần nào hai người tách rời nhau cả.”

Dương Tư Chiêu trả lời: “Tôi không biết sau này thế nào, nên rất trân trọng mỗi khoảnh khắc ở bên nhau lúc này.”

Bùi Hoài Khiêm rõ ràng nghe ra hàm ý trong câu nói, sắc mặt khẽ biến, hắn quay sang nhìn nghiêng khuôn mặt Dương Tư Chiêu, thử thăm dò hỏi: “Lục Vô Tẫn đã kể hết cho cậu nghe rồi à?”

“Không có.”

“Vậy tại sao cậu lại biết?”

“Bùi tiên sinh, tôi nghĩ anh tiếp cận tôi là có mục đích. Anh cũng giống như Lục Vô Tẫn, đều biết những chuyện xảy ra mấy trăm năm trước. Nhưng nếu anh không định kể rõ cho tôi mà chỉ hé lộ vài lời khiến tôi hoang mang, hoặc nói mấy câu đại loại như ‘thiên cơ bất khả lộ’ làm tôi lo sợ, thì chẳng cần thiết đâu.”

“Cậu muốn biết à?”

Dương Tư Chiêu không hề do dự: “Muốn.”

“Lục Vô Tẫn có từng nhắc với cậu rằng, kiếp này lẽ ra cậu có một vận mệnh rất tốt, là phúc báo cậu tu được từ mấy kiếp trước. Có lẽ trải qua kiếp này, cậu có thể hóa thần —”

Dương Tư Chiêu cắt ngang: “Tôi từ bỏ.”

“Tại sao?”

“Hạnh phúc không phải do thần tiên định nghĩa.” Dương Tư Chiêu cúi đầu nhìn Miên Miên, khẽ nói: “Buổi sáng ngủ dậy thấy Miên Miên nằm bên cạnh, ánh nắng chiếu lên khuôn mặt nhỏ của bé, tôi cảm thấy rất hạnh phúc. Nếu để có được cái gọi là hạnh phúc định sẵn mà phải từ bỏ Miên Miên, để bé chờ tôi trong băng giá suốt một trăm năm hoặc lâu hơn, tôi không cần.”

“Chỉ vì Miên Miên thôi sao?”

“Rốt cuộc là Bùi tiên sinh muốn nói gì?”

“Ký ức của cậu đang ở chỗ tôi.”

Dương Tư Chiêu chết lặng ngay tức khắc, không thể tin nổi nhìn Bùi Hoài Khiêm. Thang máy chậm rãi đi xuống, ánh đèn quảng cáo như dải lụa ngũ sắc chiếu lên mặt Bùi Hoài Khiêm.

Bùi Hoài Khiêm cười tự giễu: “Giữ hộ cậu suốt hai trăm năm, cuối cùng vẫn phải trả lại cho cậu sao?”

“Hai trăm năm trước, cậu cũng nói với tôi như vậy. Cậu nói cậu chẳng cần gì cả, cậu chỉ cần hắn và đứa nhỏ.”

Hai trăm năm trước, Bùi Hoài Khiêm vẫn còn là một tiểu thần thị mới tu thành đạo, đi theo Tố Quang Thần Quân đời trước xuống nhân gian để phong ấn ký ức của những người đi lịch kiếp.

Khi đó hắn đắc chí lắm, chỉ cần một cái búng tay là rút đi một đoạn ký ức khắc cốt ghi tâm hoặc bi thảm tột cùng, rồi niệm chú phong ấn vĩnh viễn. Lịch kiếp là để tu luyện, tu luyện là để thành thần, dù là người hay yêu, thậm chí là thần đã đắc đạo, cũng sẽ cam tâm tình nguyện dâng hiến ký ức của mình để cầu tích lũy công đức, đột phá tu vi.

Những người lịch kiếp đó sẽ thành kính quỳ dưới chân Tố Quang Thần Quân, dùng ánh mắt đầy mong đợi nhìn ngài, cầu xin Thần Quân rút đi và thanh lọc ký ức, loại bỏ tạp niệm.

Chỉ có con cừu yêu tên Tuân Mộ kia.

Là ngoại lệ duy nhất.

Ba trăm năm trước, Tố Quang Thần Quân đã phong ấn ký ức của cậu, chẳng hiểu sao cậu lại nhớ ra được lúc chuyển thế. Thần Quân sợ xảy ra chuyện nên phái Bùi Hoài Khiêm xuống nhân gian để phong ấn ký ức Tuân Mộ một lần nữa.

Với người khác, đó là sự gột rửa tối cao, nhưng trước mặt Tuân Mộ, nó lại trở thành cuộc cực hình tàn khốc.

Mỗi khi Bùi Hoài Khiêm rút đi một đoạn ký ức, cậu lại tự rạch một nhát dao lên lồng ngực mình, dùng nỗi đau để giữ mình tỉnh táo, máu nhuộm đỏ cả vạt áo.

Cậu khóc nói: “Thần Quân vẫn đang đợi ta ở Thanh Trúc Lâm, con ta còn quá nhỏ, họ đang đợi ta về nhà.”

Cuối cùng Bùi Hoài Khiêm đã dừng tay.

Hắn nhìn Tuân Mộ chỉ còn thoi thóp, bất lực nói: “Trên người ngươi có hóa đan của Tịnh Phạm Thần Quân, người đang thế chỗ ngài ấy hạ phàm trần lịch kiếp. Ngươi có thể thay ngài ấy trở thành Thần Quân, hưởng thụ pháp lực vô biên, đó là tương lai đáng mơ ước biết bao, ngươi hà tất phải như vậy?”

Cơ thể Tuân Mộ không chịu nổi thương đau, may mà hóa đan của Lục Vô Tẫn đã duy trì mạng sống cho cậu, khiến cậu không tắt thở. Cậu ngã gục trong vũng máu, chậm rãi đưa tay ra chạm vào hai con búp bê bằng vải nhồi bông có đường kim mũi chỉ thô kệch, một lớn một nhỏ treo bên giường: “Ta không cần trường sinh bất lão, cũng chẳng cầu làm thần tiên, ta chỉ muốn quay về bên cạnh Thần Quân mà thôi.”

“Không nơi nào tốt hơn Thanh Trúc Lâm cả.”

“Chẳng có gì tốt hơn việc ba người chúng ta được ở bên nhau, cầu xin ngài, đừng cướp đi ký ức của ta.”

Thế là, Bùi Hoài Khiêm đã đưa ra quyết định mở lối thoát đầu tiên và duy nhất trong đời thần thị của mình.

Hắn để lại cho Tuân Mộ một tia ký ức.

Đoạn ký ức này sẽ mở ra vào thời thiếu niên của Tuân Mộ ở mỗi kiếp, giống như một ngọn đèn nhỏ trước cửa trong đêm tối, không soi sáng được đường đi nhưng trong u minh lại chỉ dẫn hướng quay về nhà.

“Hai trăm năm tiếp theo, ngươi sẽ sống vô cùng khổ cực, ngươi sẽ phải nếm trải mọi bi thảm và tiếc nuối, đau thương và biệt ly của phàm nhân, ngươi chắc chắn muốn giữ lại tia ký ức này chứ?”

Tuân Mộ gật đầu không chút do dự.

Bùi Hoài Khiêm không thể hiểu nổi, hắn không hiểu tại sao một đoạn tình cảm lại có sức nặng hơn cả việc thành tiên?

Hắn vẫn mãi không hiểu, cho đến khi thời gian trôi đi, hai trăm năm sau, khi hắn tiếp quản ngôi vị Tố Quang Thần Quân, gương mặt Tuân Mộ vẫn thường xuyên hiện ra trước mắt hắn.

Hắn đột nhiên đại ngộ ra sức nặng của tình cảm.

Vì vậy, hắn đã cầu xin Tiên sư, dùng trăm năm tu vi của mình để đổi lấy cho Tuân Mộ một kiếp mỹ mãn.

Ai ngờ, Lục Vô Tẫn vừa dẫn theo đứa trẻ xuất hiện, mọi thứ lại quay về hình dáng ban đầu.

Cửa thang máy mở ra, ánh sáng tràn vào.

Tiếng lá cây xào xạc trong gió, tiếng người dân tầng một đập chăn màn, tiếng còi xe ở con phố xa xa… ùa vào cùng một lúc, hôm nay là một ngày rất bình thường ở nhân gian.

“Cậu có muốn lấy lại ký ức không?” Bùi Hoài Khiêm hỏi.

Dương Tư Chiêu gật đầu, cậu bước ra khỏi thang máy, để Miên Miên đứng một bên rồi quay lại trước mặt Bùi Hoài Khiêm, ánh mắt kiên định hỏi: “Tôi cần phải trả cái giá như thế nào?”

“Nỗi đau thấu xương xẻ thịt, cậu có chịu nổi không?”

Dương Tư Chiêu có chút rụt rè, hồi lâu mới hỏi: “Tôi… tôi có chết không?”

“Không.”

Dương Tư Chiêu suy nghĩ hồi lâu, lại quay đầu nhìn Miên Miên, trong đầu hiện lên gương mặt của Lục Vô Tẫn, mãi sau mới lên tiếng: “Tôi chịu được, chỉ cần anh trả lại ký ức cho tôi.”

Ánh mắt Bùi Hoài Khiêm đột nhiên trở nên u ám.

Hắn cười khẽ một tiếng, không nói gì, lướt qua vai Dương Tư Chiêu, để lại một câu: “Tôi biết rồi.”

Sau khi hắn rời đi, Dương Tư Chiêu vẫn chưa hoàn hồn. Đầu óc rối bời như một cuộn len chẳng thể gỡ ra.

Lời của Bùi Hoài Khiêm vừa mang lại cho cậu một tia hy vọng, vừa mang tới muôn vàn nỗi sợ hãi.

Cậu đứng tại chỗ hít một hơi thật sâu.

Vừa ngước mắt lên thấy Miên Miên đang nghiêng đầu, tò mò lẫn lo lắng nhìn mình.

Cậu vẫy vẫy tay, Miên Miên liền chạy lại.

“Mẹ ơi!”

Lần nào gọi mẹ Miên Miên cũng rất vui, mắt cong cong, má lúm đồng tiền lộ ra, tràn đầy tin cậy nhào vào lòng Dương Tư Chiêu: “Mẹ ơi, Miên Miên ôm.”

Bé nhận ra tâm trạng Dương Tư Chiêu đang sa sút, thế là đưa bàn tay nhỏ lên áp vào mặt cậu, nói từng chữ một: “Mẹ ơi, Miên Miên sẽ luôn bảo vệ mẹ.”

Dương Tư Chiêu bị bé làm cho bật cười, hôn chụt chụt lên hai bên má nhỏ, nói: “Cảm ơn sự bảo vệ của Miên Miên nhé, mẹ chẳng sợ gì nữa rồi.”

Cậu đứng dậy, dắt tay Miên Miên đi ra chợ.

Miên Miên vừa đi vừa ngoái đầu nhìn theo hướng Bùi Hoài Khiêm rời đi.

Sắp ra khỏi khu chung cư, bé lại ngẩng đầu nói với Dương Tư Chiêu một cách nghiêm túc: “Mẹ ơi, Miên Miên sẽ bảo vệ mẹ mà.”

Lòng Dương Tư Chiêu ấm lại, nước mắt suýt chút nữa trào ra, nhưng cậu cố tỏ ra mạnh mẽ trước mặt con, mỉm cười với bé.

Mua ít rau tươi và thịt bò, lúc về đến nhà thì Trần Thử An đã đi rồi, Lục Vô Tẫn ngồi một mình trong phòng khách, vẫn thói quen kéo kín mít rèm cửa.

Trong nhà tối om, chỉ có một đốm sáng xanh le lói trong lòng bàn tay Lục Vô Tẫn để báo hiệu sự hiện diện của anh.

Có đôi khi Dương Tư Chiêu thật sự thấy Lục Vô Tẫn chẳng giống yêu mà giống quỷ hơn, âm khí nặng nề làm người ta phát khiếp. Cậu kéo rèm phòng khách ra để ánh nắng ban trưa tràn vào, rồi quay lại hỏi Lục Vô Tẫn: “Cái đó… tôi định đưa Miên Miên đi leo núi, anh có muốn đi không?”

Lục Vô Tẫn trông có vẻ mệt mỏi, không trả lời ngay mà chỉ nhìn chằm chằm vào cậu.

Dương Tư Chiêu ghét nhất cảm giác này, khi cậu kịch liệt lùi bước thì Lục Vô Tẫn mặt dày tiến tới, đến khi cậu bình tâm lại muốn chung sống hòa bình thì anh lại bày ra cái vẻ cao cao tại thượng này.

Đáng ghét thật sự.

Chẳng trách mấy trăm năm rồi vẫn là một lão gà trống nuôi con cô độc, chẳng ai thèm yêu. Tôi cũng chẳng thích anh đâu, chẳng qua nể mặt anh là cha ruột của Miên Miên nên mới tử tế chút thôi. Muốn tìm lại ký ức cũng chẳng phải vì anh, mà là vì Miên Miên, hoàn toàn vì Miên Miên, chẳng liên quan gì đến anh cả.

“Tôi muốn đi.” Lục Vô Tẫn nói.

Dương Tư Chiêu lập tức đứng thẳng lưng, bặm môi, mắt liếc sang chỗ khác, ngượng ngùng nói: “Ồ, vậy tôi đi làm cơm hộp mang theo lên núi ăn.”

Cậu bước vào bếp, vừa định cầm tạp dề lên thì một bàn tay từ phía sau vươn tới chộp lấy nó.

“Ơ?”

Cậu quay đầu lại, thấy Lục Vô Tẫn đang đeo tạp dề, mặt đầy dấu hỏi chấm: “Anh làm gì đấy?”

“Nấu cơm.”

Dương Tư Chiêu lí nhí nói: “Để tôi làm cho.”

Lục Vô Tẫn thong dong xắn tay áo sơ mi đen lên, nhướng mày: “Tôi mới chỉ ngồi thẫn thờ ở sofa có mấy giây mà trong cái bụng đầy oán niệm của thầy Tiểu Cừu tôi đã thân bại danh liệt mất rồi. Nếu còn dám ngồi không đợi cơm, chẳng lẽ đêm nay ngay cả tư cách lên giường cũng mất luôn sao?”

“Ai nói xấu anh đâu —” Dương Tư Chiêu phủ nhận, nửa ngày sau mới phản ứng kịp điều quan trọng hơn cần phủ nhận: “Không phải, ai cho phép anh lên giường hả??”

Lục Vô Tẫn mang vẻ mặt hiển nhiên, khẽ cúi người ép sát Dương Tư Chiêu vào cạnh bàn bếp, ánh mắt di chuyển từ cổ áo len của cậu lên phía trên: “Chẳng phải em nói đêm nay muốn thử xem Lục Miên có bao nhiêu phần trăm khả năng là con trai của tôi sao?”

**

Chan: Theo kinh nghiệm đọc chiện gay của chị 16 năm thì chị khuyên bé nên cho chồng ăn mặn càng sớm càng tốt, càng để muộn thì càng khổ á bé :v

Hết chương 31

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...