Cừu Nhỏ, Cừu Nhỏ, Mấy Giờ Rồi?

Chương 4



Chương 04

Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan

Bị thôi thúc bởi một loại cảm xúc bộc phát, Dương Tư Chiêu vô thức tiến tới, chìa tay về phía bé con, nắm lấy bàn tay hơi lành lạnh của cậu bé trong lòng bàn tay mình.

Cậu nhóc há miệng, phát ra hai âm tiết gì đó, Dương Tư Chiêu nghe không rõ, cúi xuống hỏi lại thì bé lại nhất quyết không chịu nói nữa.

Viện trưởng Chu bước đến: “Bạn nhỏ Lục Miên, cha mẹ con không đến cùng con à?”

Lục Miên không trả lời, cứ dán mắt vào Dương Tư Chiêu không rời.

Đúng lúc này, một người đàn ông mặc comple chỉnh tề đóng cốp xe, bê hai thùng giấy lớn đi tới.

“Chào ngài, là thầy Dương phải không? Tôi là trợ lý của cha bé Lục Miên, cứ gọi tôi là Tiểu Trần là được.” Người đàn ông này cao ráo thanh mảnh, đường nét gương mặt có chút nữ tính, mặc vest đen sơ mi trắng nhưng lại thắt chiếc cà vạt họa tiết sóng lượn màu mè hoa lá hẹ.

“Là tôi.” Dương Tư Chiêu gật đầu chào hỏi.

“Thật ngại quá, Lục Tiên Sinh dạo gần đây có chút bận rộn nên không tiện ghé qua. Đây là đồ dùng Miên Miên cần dùng ở trường, có quần áo thay, giày đi trong nhà, cả chăn và gối ôm nữa, tôi đã sắp xếp xong cả rồi, gửi thầy nhé?”

“Vâng, cứ đưa cho tôi là được.”

“Cũng hơi nặng đấy, để tôi bê vào giúp thầy.”

Thế là Dương Tư Chiêu dắt Lục Miên cùng trợ lý Tiểu Trần vào trường. Chắc hẳn đây là lần đầu tiên Lục Miên đi nhà trẻ nên có vẻ căng thẳng, thấy nhiều bạn nhỏ cùng lứa là lập tức siết chặt tay thầy Tiểu Cừu không buông.

“Miên Miên hơi nhút nhát một chút.” Tiểu Trần nói với cậu: “Từ lúc sinh ra, thằng bé đã bệnh nặng một trận, Lục Tiên Sinh phải đặt nó vào một nơi… kiểu như lồng kính bảo hộ suốt một thời gian dài. Có lẽ vì thế mà nó ít có cơ hội tiếp xúc với người ngoài, tính cách mới khác biệt so với những đứa trẻ khác.”

Dương Tư Chiêu cúi đầu nhìn, Lục Miên đang lén lút nhìn xung quanh với vẻ sợ sệt. Thấy Quyển Quyển hùng hục chạy tới, bé giật bắn mình, nấp ngay sau chân cậu.

Quyển Quyển cũng bị dọa cho hết hồn, hai tay chắp sau lưng, nhíu mày đánh giá người bạn mới này.

Lục Miên càng bất an hơn, vùi mặt vào chân anh, đúng kiểu đà điểu rúc đầu vào cát, không thèm lên tiếng.

Tiểu Trần nhún vai cười với Dương Tư Chiêu: “Thầy thấy đấy, nó là vậy đó.”

Ca này có vẻ khoai rồi đây, Dương Tư Chiêu âm thầm thở dài.

Tiểu Trần đặt đồ xuống, dặn dò Lục Miên vài câu rồi ra về. Hắn bước ra khỏi khu lớp mầm, liếc nhìn vị trí của lão viện trưởng rồi lách người, lẻn ra góc Tây Nam của trường, đứng cách cây hòe già chưa đầy ba mét.

“Cây thần trong truyền thuyết cơ à?”

Gió thổi cành hòe xào xạc như không chào đón vị khách không mời mà đến này.

Ánh mắt Trần Thử An lạnh lẽo, cười nhạt, vung tay lên không trung, một mẩu cành khô lập tức rụng xuống.

“Huyết mạch Yêu tộc quý giá…”

“Tiên sinh, ngài làm gì ở đây thế?”

Viện trưởng Chu đi tới, Trần Thử An lập tức lật mặt nhanh như lật bánh tráng, quay người lại vẫn là vẻ mặt như gió mùa xuân, cười nói: “Lục Tiên Sinh dặn dò tôi qua đây bái cây thần một cái, mong cây thần phù hộ cho Miên Miên ở nhân giới bình an vô sự.”

Viện trưởng Chu thở phào nhẹ nhõm, đẩy gọng kính cười cười: “Hóa ra là vậy, chắc chắn rồi, chắc chắn rồi.”

**

“Miên Miên, đây là đồng phục và bảng tên của con.”

Dương Tư Chiêu ngồi trước mặt bé, đưa bộ đồng phục màu xanh lá ra: “Có cần thầy Tiểu Cừu mặc giúp không nào?”

Lục Miên lắc đầu.

Điều khiến Dương Tư Chiêu ngạc nhiên chính là khả năng tự lập của cậu bé rất tốt. Bé cúi đầu tự cởi từng chiếc cúc áo phao, rồi nỗ lực tìm đầu khóa kéo ở cổ, bàn tay nhỏ dùng sức chậm rãi kéo khóa xuống tận đáy.

“Giỏi quá ta!” Dương Tư Chiêu vỗ tay khen ngợi.

Mặt Lục Miên lập tức đỏ bừng lên như quả cà chua, Bé vẫn không thích nói chuyện, ngoan ngoãn thay đồng phục.

Dương Tư Chiêu kéo bé lại gần, chỉnh lại cổ áo, xoa xoa mái tóc mềm mại trước trán, dịu dàng nói: “Miên Miên, từ hôm nay trở đi, ban ngày thầy Tiểu Cừu sẽ chăm sóc con nhé. Cho dù con có gặp phải chuyện gì, dù chỉ là chuyện nhỏ tí xíu cũng phải nói ngay với thầy để thầy giúp con nhé, có đồng ý không nào?”

Lục Miên gật đầu.

“Con có muốn chào hỏi năm bạn nhỏ khác không?”

Lục Miên không gật cũng chẳng lắc đầu.

“Thầy Tiểu Cừu dắt con đi nhé, chỉ cần giới thiệu tên của mình thôi, được không?”

Lúc này Lục Miên mới đồng ý, Dương Tư Chiêu nắm lấy bàn tay nhỏ của bé, dắt đến bàn tròn nơi năm nhóc tì đang vây quanh ăn bánh quế hoa. Thấy thầy đi vào, Nhạc Nhạc giơ miếng bánh to nhất lên: “Thầy Tiểu Cừu ơi, miếng này của thầy đó!”

“Cảm ơn Nhạc Nhạc, chút nữa thầy ăn sau.” Dương Tư Chiêu cười, hỏi: “Các con không định qua trò chuyện với bạn mới à?”

Lớp trưởng Nhạc Nhạc luôn gương mẫu đi đầu, giơ tay: “Để con trước, chào cậu, tớ tên là Kỷ Nhạc Linh.”

Dương Tư Chiêu ôm nhẹ chiếc eo của Lục Miên, nhỏ nhẹ dỗ dành: “Nhạc Nhạc giới thiệu rồi, Miên Miên nói tên mình cho bạn biết đi nào.”

Lục Miên cúi đầu vò gấu áo, Dương Tư Chiêu thầm nghĩ thôi xong, không lẽ nhóc này bị câm? Đang định nói đỡ vài câu thì nghe thấy một giọng nói bé xíu bên tai: “Tớ tên là Lục Miên.”

Dương Tư Chiêu ngây ngẩn cả người, rồi mừng rỡ: “Cả lớp nghe thấy chưa, bạn mới tên là Lục Miên nhé!”

Nghe Lục Miên lên tiếng, mấy nhóc kia lập tức đón nhận bạn mới rất nhanh. Phương Tiểu Phán còn đòi chia bánh cho Lục Miên: “Tớ chưa ăn đâu, cho Lục Miên này!”

Nói rồi Tiểu Phán lao tới định nắm lấy tay Lục Miên, Dương Tư Chiêu chưa kịp ngăn cản, Tiểu Phán đã chụp lấy tay bạn.

Dương Tư Chiêu thầm nghĩ: Thôi xong, chắc Lục Miên bị dọa chết khiếp.

Ngờ đâu chuyện kinh khủng hơn đã xảy ra.

Ngay khoảnh khắc Tiểu Phán chạm vào tay Lục Miên, trong không khí đột nhiên vang lên tiếng vút vút kỳ lạ, giây tiếp theo, bộ đồng phục của Tiểu Phán rơi bộp xuống sàn.

— Cậu nhóc đã biến thành tiểu hồ ly!

Dù đã được nhìn thấy một lần rồi nhưng Dương Tư Chiêu vẫn chưa kịp chuẩn bị tâm lý, khuôn mặt trắng bệch, định hét lên nhưng vẫn kịp dùng chút lý trí cuối cùng để bịt chặt miệng, sợ làm kinh động đến đồng nghiệp lớp bên.

Tiểu Phán cũng ngẩn người, cậu nhóc thực sự là một tiểu cửu vĩ hồ, bộ lông đỏ óng mượt, cái đuôi vểnh cao ngoáy tít trong không trung như một ngọn lửa nhỏ. Thấy mọi người nhìn chằm chằm vào đuôi của mình, Tiểu Phán hoảng loạn kêu “ăng ẳng” hai tiếng rồi cụp đuôi chui tọt ra phía sau rèm cửa.

“Sao, sao lại thế này?” Anh chàng người trần mắt thịt Dương Tư Chiêu hoàn toàn mờ tịt.

Quyển Quyển bình thường hay chí chóe với Tiểu Phán, lúc này lại xung phong đi đầu. Bé hầm hầm chạy tới chống nạnh hỏi Lục Miên: “Cậu giấu cái gì trong tay đấy?”

Lục Miên ngơ ngác lắc đầu.

Quyển Quyển không tin, chụp lấy tay Lục Miên.

Giây tiếp theo, lớp học có thêm một chú sói xám nhỏ mập mạp.

Tiếp đó là một con sư tử con, một con thập vĩ hồ và một chú chim bay loạn xạ.

Lớp học biến thành cái sở thú rồi!

“…”

Dương Tư Chiêu suýt chút nữa thì đứt mạch máu não.

“Các con… các con thật là…”

Vừa cúi đầu xuống, cậu đã thấy Lục Miên đang nhìn mình với vẻ mặt ngây thơ, đôi mắt to tròn đen láy như hai quả nho chớp chớp liên hồi.

Dương Tư Chiêu toát mồ hôi hột, mất một lúc lâu mới định thần lại được. Cậu ngồi xổm xuống hỏi Lục Miên: “Chuyện này rốt cuộc là sao? Sao các bạn cứ chạm vào tay con là lại hiện nguyên hình thế này?”

Lục Miên lắc đầu, xòe bàn tay nhỏ xíu ra trước mặt Dương Tư Chiêu, năm ngón tay căng rộng hết mức như bông hoa nở rộ.

“Thầy biết trong tay con không có gì cả, thầy cũng biết con không cố ý đâu.” Dương Tư Chiêu ép bản thân bình tĩnh lại, nhớ về lời dặn dò trước đó của Viện trưởng.

— Cứ để chúng trong bóng tối là sẽ biến lại thành người được.

Nghĩ đến đây, Dương Tư Chiêu đứng dậy kéo rèm cửa lớp học, tắt hết đèn, sau đó nhặt bộ đồng phục mầm non dưới đất lên. Cậu kéo hai nhóc  tiểu hồ ly và sói xám nhỏ đang nô đùa sau tấm rèm ra, rồi lấy bộ đồ trùm kín lên người chúng.

Phương Tiểu Phán và Quyển Quyển vẫn chưa chơi đã đời, cứ thế lăn lộn thành một cục trong đống quần áo. Hết bên trái lồi lên một cái nắm đấm, lại đến bên phải thò ra một cái đuôi, chẳng đứa nào chịu hợp tác cả.

Bất đắc dĩ, Dương Tư Chiêu phải đè chặt bốn góc của bộ đồng phục, đảm bảo không có một tia sáng nào lọt vào được.

“Thầy Tiểu Cừu sắp giận rồi đấy!” cậu nói.

Bên dưới lớp áo mầm non tức thì im phăng phắc.

Hai nhóc tì cuối cùng cũng chịu biến thân trở lại. Dương Tư Chiêu dùng cách tương tự để giải quyết ba tiểu yêu quái còn lại. Chờ đến khi giúp tất cả lũ nhỏ tr*n tr**ng mặc xong quần áo, ậu đã mệt đến mức mồ hôi đầm đìa, ngồi bệt xuống đất, chỉ còn sức để th* d*c.

Đến lúc hồi sức, cậu vừa quay đầu lại đã thấy năm nhóc yêu quái cư dân cũ đang túm tụm lại một chỗ, ánh mắt đầy vẻ thù địch chằm chằm nhìn Lục Miên cách đó không xa.

Lục Miên ôm chặt chiếc balo của mình, ngồi thẫn thờ ở góc phòng, không biết phải làm sao.

Chuyện này phải tính thế nào đây?

Dương Tư Chiêu đành ra ngoài xin ý kiến của Viện trưởng. Viện trưởng nghe xong thì giật mình: “Thường thì yêu quái cấp thấp gặp đại yêu huyết mạch thuần khiết mới bị ép hiện nguyên hình. Nhưng năm đứa nhỏ này đều là hậu duệ quý tộc cơ mà? Chẳng lẽ cha mẹ Lục Miên còn đáng sợ hơn cả năm đại Yêu kia sao?”

Viện trưởng tự lẩm bẩm: “Yêu lực này phải đáng sợ đến mức nào mà đến đứa trẻ cũng lợi hại thế kia.”

“Sau này biết chung sống thế nào đây? Thằng bé vốn đã nhút nhát, hướng nội, giờ bọn trẻ khác lại chẳng đứa nào chịu chơi cùng nữa.” Dương Tư Chiêu vô cùng lo lắng.

“Cậu đừng vội, cứ bảo chúng đừng chạm vào Lục Miên đã, để tôi đi liên lạc với cha Lục Miên xem sao.”

“Được.”

Dương Tư Chiêu chỉ đành quay lại lớp trước.

Vừa đẩy cửa vào, năm đứa nhỏ vẫn đang ôm lấy nhau, ánh mắt nhất trí hướng về phía đối thủ, hậm hực nhìn Lục Miên.

Lục Miên thu mình trong góc tường, cúi gầm mặt, không nhúc nhích.

“Mẹ tớ bảo rồi, trừ bọn mình ra thì yêu quái nào cũng là yêu quái xấu hết, cậu biết dùng phép thuật!” Phương Tiểu Phán nói.

Lục Miên càng cúi đầu thấp hơn.

Dương Tư Chiêu không kìm được lòng, xót xa bước tới bế cậu bé ra, rồi quay sang bảo năm đứa nhỏ: “Đến giờ ăn rồi nhé, bạn nhỏ nào tìm thấy khay cơm của mình sớm nhất, thầy Tiểu Cừu sẽ thưởng cho một ngôi sao nhỏ.”

Năm đứa trẻ lập tức giải tán, đứa nào đứa nấy chạy ùa tới tủ để tìm khay cơm.

Dương Tư Chiêu nhìn Lục Miên trong lòng mình, thở dài một tiếng, nhẹ nhàng an ủi: “Không sao đâu, Miên Miên, đây không phải lỗi của con.”

Lục Miên vành mắt đỏ hoe, vùi mặt vào hõm cổ Dương Tư Chiêu, mãi lâu sau mới lí nhí nói: “Các bạn ghét con.”

Dương Tư Chiêu sững người: “Sao lại thế được? Các bạn chỉ là sợ thôi, chứ không phải ghét con đâu.”

Lục Miên trông có vẻ rất nản lòng.

“Ăn cơm trước đã nhé?” Dương Tư Chiêu đặt cậu bé ngồi xuống bàn, tách biệt một khoảng với năm đứa trẻ kia.

Quyển Quyển chỉ lo ăn, hoàn toàn quên sạch chuyện vừa xảy ra. Dương Tư Chiêu còn chưa bước vào bàn, nhóc đã nghển cổ hỏi: “Thầy Tiểu Cừu ơi, hôm nay ăn món gì ạ?”

“Hôm nay có sườn xào chua ngọt và đậu phụ chiên, có bạn nhỏ nào muốn ăn không nhỉ?”

“Có ạ!” Năm đứa trẻ đồng thanh hô lớn.

Dương Tư Chiêu mỉm cười, đặt khay cơm xuống trước mặt chúng.

Đến lượt Lục Miên, Dương Tư Chiêu lau sạch thìa rồi đặt bên tay cậu bé, nhưng mãi không thấy bé đưa tay ra.

“Miên Miên, không có món nào con thích sao?”

Lục Miên liếc nhìn các bạn khác một cái, cúi đầu im lặng.

“Sao thế? Nói cho thầy nghe được không?”

Dương Tư Chiêu nhìn theo tầm mắt của cậu bé, thấy hai ống tay áo tròn trịa, nửa ngày sau mới sực nhận ra — Lục Miên đang giấu tay trong ống tay áo, không dám thò ra ngoài.

“Miên Miên.”

Dương Tư Chiêu vòng tay ôm lấy Lục Miên, gỡ từng chút một bàn tay nhỏ nhắn của cậu bé ra, nói với cậu: “Con không làm sai chuyện gì cả, Miên Miên, không ai trách con đâu.”

Trông Lục Miên vẫn rất buồn bã.

Năm đứa trẻ kia cũng chẳng có ý định chủ động kết bạn.

Nhạc Nhạc xúc một miếng sườn định bỏ vào bát cho Lục Miên, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nhóc lại tống tọt vào miệng mình.

Dương Tư Chiêu cảm thấy thật bất lực.

Thế giới của tiểu yêu quái cũng phức tạp quá đi mất.

Lúc ăn cơm, bầu không khí đã căng như dây đàn, đến giờ ngủ trưa lại càng khó khăn hơn.

Vì vụ biến thân đột ngột, mấy đứa trẻ cư dân cũ đều trở nên thiếu cảm giác an toàn. Bình thường đứa nào cũng tự ngủ ngoan trên giường nhỏ, giờ lại cứ đòi ngủ cùng thầy Tiểu Cừu cho bằng được.

Dương Tư Chiêu chẳng còn cách nào khác, đành tăng nhiệt độ điều hòa lên vài độ, rồi trải thảm dưới đất cho năm đứa nhỏ quây xung quanh mình, đắp chăn rồi khẽ dỗ dành chúng.

Cảm xúc của trẻ con đến nhanh mà đi cũng nhanh.

Chỉ vài phút sau, năm đứa đã ngủ say sưa, chân tay dang rộng mỗi đứa một hướng.

Dương Tư Chiêu nhẹ nhàng đứng dậy, đi xem Lục Miên đang nằm trên giường nhỏ.

Lục Miên lẻ loi cuộn mình trong chăn, ôm chặt con thú nhồi bông, nhắm nghiền mắt. Đôi lông mi dài và cong vút khẽ run run dưới mí mắt, trông càng thêm vẻ tủi thân.

“Có muốn thầy bế con một lát không?” Dương Tư Chiêu hỏi.

Lục Miên lập tức mở mắt ra, ngây người vài giây rồi cẩn thận rúc vào lòng Dương Tư Chiêu.

Dương Tư Chiêu tựa người bên cạnh chiếc giường nhỏ, một tay ôm Lục Miên, một tay vỗ nhẹ mông cậu bé, rồi kéo chăn bao bọc lấy nhóc con trong lòng: “Thầy ở bên cạnh con đây, đừng sợ.”

Sinh ra đã yếu ớt, cha lại bận rộn chẳng thấy mặt đâu.

Đúng là một đứa trẻ đáng thương, Dương Tư Chiêu thầm nghĩ.

Cũng chẳng hiểu sao, cậu từng chăm sóc qua bao nhiêu đứa trẻ, cũng từng ôm rất nhiều bé, nhưng riêng với Lục Miên, mỗi lần ôm cậu bé, trái tim cậu lại có một cảm giác xót xa khó tả.

“Mẹ con đâu? Mẹ cũng bận lắm sao?” Cậu hỏi.

Lục Miên đột nhiên ngẩng đầu lên, thì thầm một tiếng “mẹ”.

Dương Tư Chiêu còn chưa kịp phản ứng thì Viện trưởng đã từ ngoài đẩy cửa bước vào, rón rén đi đến bên cạnh cậu.

“Thầy Tiểu Cừu, tôi bàn với cậu việc này.”

“Viện trưởng?”

Viện trưởng hạ thấp giọng nói: “Bên phía Lục Tiên Sinh không liên lạc được, tôi cảm thấy không yên tâm, hay là cậu đi thăm hỏi gia đình một chuyến xem sao?”

Hết chương 04

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...