Cừu Nhỏ, Cừu Nhỏ, Mấy Giờ Rồi?

Chương 5



Chương 05

Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan

“Đi thăm nhà?”

Đây là lần đầu tiên Dương Tư Chiêu đi thăm nhà học sinh mầm non, nếu là trẻ con bình thường thì không sao, nhưng với đám yêu quái này thì phải làm thế nào?

Vẻ mặt cậu đầy khó xử, càng nghĩ càng thấy sợ hãi: “Ngài để tôi trực tiếp đối mặt với hai đại… đại yêu?”

Viện trưởng trấn an: “Chuyện này cậu không cần lo, phụ huynh của đứa trẻ không ai là không tôn trọng cậu đâu. Hơn nữa, họ đến nhân gian là để lánh nạn, sao dám tùy tiện làm hại người được? Không sợ tin tức lọt ra ngoài bị Yêu Vương phát hiện sao?”

“Cũng đúng.” Dương Tư Chiêu hơi an tâm hơn một chút.

Cậu lật tìm tờ phiếu thông tin của Lục Miên, ở cột địa chỉ chỉ viết vỏn: Biệt thự Tuần Thủy.

Bốn chữ, hết.

Cậu hỏi Viện trưởng: “Sao chỉ có tên khu biệt thự thôi? Căn số mấy cũng không ghi, tôi biết tìm thế nào?”

Viện trưởng cũng cảm thấy lạ, vội vàng gọi điện cho một người bạn cung cấp thông tin. Vài phút sau quay lại, ông ra vẻ bí hiểm nói: “Trên Tiềm Sơn, hình như chỉ có duy nhất một căn biệt thự thôi.”

Trái tim Dương Tư Chiêu đột nhiên hẫng một nhịp, một dự cảm chẳng lành nảy sinh trong lòng.

Mọi chuyện đều rất kỳ lạ.

Cậu nhìn qua kính cửa sổ lớp học, hướng về phía chiếc giường nhỏ của Lục Miên. Cậu bé vẫn chưa ngủ, đang nằm bò bên mép giường, áp khuôn mặt nhỏ nhắn vào thanh chắn, đôi mắt buồn rười rượi nhìn ra phía cửa.

Tất cả trẻ con ở lớp Mầm (5) đều dành cho Dương Tư Chiêu sự tin tưởng và ỷ lại rất lớn, nhưng Lục Miên có vẻ hơi khác. Ánh mắt cậu bé nhìn cậu luôn chất chứa vẻ tủi thân và quyến luyến, giống như đã chờ đợi từ rất lâu rồi.

Mặc dù trước ngày hôm nay, họ mới chỉ gặp nhau đúng một lần.

Cậu quay lại lớp học, Lục Miên lập tức nhắm mắt, ngoan ngoãn chui vào trong chăn, ôm chặt lấy con thú bông. Dương Tư Chiêu ngồi xuống cạnh giường, tém lại góc chăn cho cậu bé.

Đợi đến khi Lục Miên thở đều và ngủ say, Dương Tư Chiêu mới đi tới chỗ những đứa trẻ khác. Đám tiểu yêu này có thân nhiệt cao hơn trẻ con bình thường, lúc ngủ thường xuyên đạp chăn, để lộ cái bụng tròn xoe ra ngoài. Dương Tư Chiêu kiên nhẫn chỉnh lại vạt áo, đắp lại chăn cho từng đứa. Mãi đến gần một giờ chiều, cậu mới ngả lưng trên giường mình để chợp mắt một lát.

Hai giờ chiều thức dậy, rửa tay rửa mặt, ăn nhẹ, học tiết xếp hình toán học, rồi ra sân nhỏ chơi trò chơi.

Mọi thứ vẫn diễn ra như thường lệ, chỉ là Lục Miên không thể hòa nhập được.

Tay bé vẫn rụt lại giấu trong ống tay áo, dù là lúc rửa mặt hay chơi trò chơi đều không dám thò ra. Những đứa trẻ khác cũng giữ khoảng cách với cậu.

Lúc chơi cầu trượt, Phương Tiểu Phán là đứa chui vào đầu tiên. Kết quả lúc trượt xuống bị ngã nhào một cái rõ đau, chiếc giày văng ra xa tít. Lục Miên thấy vậy lập tức chạy đi nhặt giày mang tới cho bạn. Phương Tiểu Phán vốn đã đang hoảng hồn, vừa thấy cậu bé tới gần, nước mắt liền trào ra.

“Cậu… cậu đừng lại đây!”

Đám nhóc tì ngay lập tức như gặp phải kẻ địch lớn, Lục Miên đành phải đặt đôi giày xuống, vùi mặt vào cổ áo, một mình lủi thủi ra sau chiếc bập bênh ngồi xổm xuống.

Lúc đó Dương Tư Chiêu đang chuẩn bị giáo cụ, nghe thấy lời đồng nghiệp lớp bên liền vội vàng chạy tới xem Phương Tiểu Phán có bị thương ở đâu không. May mà đồng phục mùa đông dày dặn nên không sao. Lúc cậu tới nơi, Phương Tiểu Phán đã quên béng cả khóc, như bị khỉ nhập mà leo trèo chạy nhảy khắp nơi.

Dương Tư Chiêu thở phào nhẹ nhõm, vừa quay đầu lại đã thấy Lục Miên đang ngồi xổm sau bập bênh, lủi thủi bới cát một mình.

Cậu gọi Nhạc Nhạc lại, nói với cô bé: “Nhạc Nhạc là ngoan nhất, bạn Miên Miên mới đến cũng bằng tuổi các con thôi, bạn ấy không cố ý làm hại các con đâu. Con xem, giờ bạn ấy còn chẳng dám thò tay ra nữa kìa. Hay là con chủ động qua đó nói với bạn là đừng sợ, chúng mình làm bạn nhé?”

Nhạc Nhạc lắc đầu nguây nguẩy: “Thầy Tiểu Cừu ơi, con không muốn bị biến về nguyên hình đâu, mẹ con sẽ giận lắm đấy.”

Đến lớp trưởng còn không dám, nói gì đến những đứa khác. Dương Tư Chiêu thở dài.

Rốt cuộc tại sao đám tiểu yêu cứ chạm vào tay Lục Miên là bị hiện nguyên hình nhỉ? Một người bình thường sống hai mươi ba năm như Dương Tư Chiêu dĩ nhiên là nghĩ nát óc cũng không ra, chỉ đành gửi gắm hy vọng vào chuyến thăm nhà tối nay.

Cậu liên lạc với Tiểu Trần để hỏi xem có thể tới thăm nhà được không.

Đầu tiên, Tiểu Trần nói: “Xin lỗi thầy Dương, chuyện này tôi phải xin ý kiến của Lục Tiên Sinh đã.”

Dương Tư Chiêu thầm nghĩ trong lòng: Lạ thật đấy, chẳng phải là yêu quái sao? Sao lại còn có trợ lý, gặp mặt cũng phải xin phép, làm màu như tổng tài vậy, thật là khó hiểu.

Chưa đầy một phút sau, Trần Thử An đã gọi lại: “Thầy Dương, tôi hỏi Lục Tiên Sinh rồi. Ngài ấy nói rất cảm ơn sự quan tâm của thầy dành cho Miên Miên, rất hoan nghênh thầy tới thăm nhà.”

Dương Tư Chiêu như trút được gánh nặng.

Trần Thử An nói tiếp: “Chiều nay, sau khi tan học, tôi sẽ tới đón thầy và Miên Miên, bữa tối cũng do tôi sắp xếp.”

“Cảm ơn.”

4:00 tan học, trời vẫn còn sáng, các phụ huynh đều đã đến đón con. Để tránh rắc rối, viện trưởng đặc biệt dặn dò Dương Tư Chiêu đừng chủ động nhắc lại chuyện ngoài ý muốn buổi sáng.

Cuối cùng chỉ còn lại một mình Lục Miên, Dương Tư Chiêu thu dọn túi xách, dắt tay cậu bé bước lên xe của Trần Thử An.

Trần Thử An cười với cậu: “Thầy Dương vất vả quá.”

Dương Tư Chiêu quan sát nội thất trong xe, cậu chưa bao giờ ngồi một chiếc xe sang trọng như thế này, ghế da thiết kế chuẩn công thái học, vân gỗ thật trên bảng nội thất làm dịu đi cái lạnh lẽo của kim loại, trên hộp tì tay còn đặt một ly cà phê nóng hổi và một đĩa bánh ngọt tinh tế.

“Đường xá có chút xa, thầy cứ tự nhiên dùng chút gì đó,” Trần Thử An nói.

Dương Tư Chiêu có chút không tự nhiên vì được cung phụng quá mức, cậu cầm một miếng bánh hạt óc chó, quay sang hỏi Lục Miên: “Miên Miên ăn bánh không con?”

Lục Miên ngồi trong ghế trẻ em, lắc đầu, cái miệng nhỏ hơi trề ra, trông có vẻ không vui.

“Miên Miên?”

Trần Thử An nhìn qua gương chiếu hậu, nói: “Miên Miên và Lục Tiên Sinh… quan hệ không được tốt cho lắm.”

“Hả?”

“Lục Tiên Sinh ngày thường quá bận rộn, cũng không có kinh nghiệm chăm sóc trẻ nhỏ, Miên Miên coi như là tự mình lớn lên.”

Trần Thử An định nói tiếp nhưng Dương Tư Chiêu ngăn lại, ra hiệu đừng nói những chuyện này trước mặt đứa trẻ.

Dương Tư Chiêu dỗ dành Miên Miên ăn một chút bánh, trò chuyện cùng cậu bé một lát. Sau đó, khi xe chạy êm ru trên đường núi, mí mắt Miên Miên bắt đầu đánh vào nhau, cái đầu nhỏ gật gù rồi ngủ thiếp đi từ lúc nào chẳng hay.

Dương Tư Chiêu tranh thủ cơ hội, hạ thấp giọng hỏi Trần Thử An: “Tự mình lớn lên là nghĩa thế nào?”

“Từ lúc Miên Miên biết đi, biết nói, số lần Lục Tiên Sinh về nhà ít dần đi. Bình thường đều là người làm nấu cơm, ăn cùng và tắm rửa cho cậu bé. Thời gian còn lại Miên Miên đều ở một mình trong phòng, tự chơi với chính mình.”

Dương Tư Chiêu càng nghe lông mày càng nhíu chặt, cuối cùng thốt ra một câu: “Hắn có xứng làm cha không thế?”

Trần Thử An cười khổ: “Chẳng còn cách nào khác, Lục Tiên Sinh thực sự rất bận, có rất nhiều việc quan trọng cần ngài ấy xử lý.”

Dương Tư Chiêu càng giận hơn: “Thế giới này thiếu hắn thì ngừng quay chắc? Bận đến mức đó thì sinh con làm gì?”

“Thế giới này mà thiếu ngài ấy, thì đúng là—”

Trần Thử An nói nửa câu thì dừng lại.

Dương Tư Chiêu hỏi tiếp: “Vậy, vậy còn mẹ của Miên Miên thì sao? Mẹ cũng bận sao?”

“Mẹ của Miên Miên.” Trần Thử An liếc nhìn Dương Tư Chiêu qua gương chiếu hậu, ngập ngừng một lát mới nói: “Mẹ của Miên Miên đã rời bỏ cậu bé ngay sau khi cậu ấy chào đời.”

“Là… qua đời rồi?”

“Không phải, là tình cảm giữa Lục Tiên Sinh và phu nhân xảy ra chút vấn đề.”

Những chuyện riêng tư hơn Dương Tư Chiêu cũng không tiện hỏi thêm, nhưng trong lòng cậu âm thầm khẳng định: Vấn đề chắc chắn nằm ở cái gã họ Lục này. Đây hẳn là một gã đểu cáng thiếu trách nhiệm, làm tổn thương trái tim người vợ, nếu không thì là gì có người mẹ nào nỡ bỏ lại đứa con mới lọt lòng để ra đi một mình cơ chứ?

Còn chưa cả gặp mặt, Dương Tư Chiêu đã dán mác tệ hại cho người đàn ông này, thậm chí là điểm âm.

Đường đi xa hơn Dương Tư Chiêu tưởng, chiếc xe băng qua một cánh rừng rậm rạp, cuối cùng dừng lại trước một căn biệt thự.

Nói là biệt thự, nhưng nó giống như một tòa lâu đài thu nhỏ hơn. Những bức tường xám xanh và cửa sổ vòm tròn toát lên một bầu không khí uy nghiêm đến kỳ quái. Chẳng hiểu sao, hơi thở của Dương Tư Chiêu trở nên nặng nề, thậm chí cậu có thể cảm nhận được nhịp tim của chính mình.

Cậu đứng im tại chỗ quan sát, đang định hít một hơi thật sâu thì ngón tay đột nhiên được bao bọc bởi một cảm giác ấm áp. Cúi đầu xuống, cậu nhìn thấy Lục Miên, cậu bé đang thăm dò nắm lấy ngón tay cậu.

Dương Tư Chiêu mỉm cười, nắm ngược lại bàn tay nhỏ bé của Lục Miên, đung đưa một chút rồi nói: “Đi thôi, vào nhà cùng thầy nào.”

Đi đến trước cửa, cậu co ngón tay gõ cửa.

Không có tiếng trả lời.

Cậu gõ thêm mấy cái nữa, bên trong mới lờ mờ truyền đến tiếng bước chân, một nhịp chân thong thả, không hề vội vã.

Rất nhanh, cửa mở ra.

Điều khiến Dương Tư Chiêu kinh ngạc là bên ngoài hoàng hôn đang buông, dư quang vẫn chưa tắt hẳn, nhưng bên trong căn nhà lại tối đen như mực. Một bóng người cao lớn lúc ẩn lúc hiện.

Dương Tư Chiêu chưa bao giờ cảm thấy bất an đến thế, hơi thở dồn dập, nếu không vì Miên Miên đang nắm tay mình, có lẽ cậu đã quay đầu bỏ chạy.

Giây tiếp theo, trước mắt sáng bừng lên. Căn biệt thự trong nháy mắt đèn đuốc sáng trưng. Chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ treo từ trần nhà tỏa xuống, cắt ánh sáng thành muôn vàn điểm vụn, hội tụ nơi cửa ra vào.

Khuôn mặt người đàn ông cũng theo đó mà hiện rõ.

Đó là một gương mặt cực kỳ tuấn tú, đường nét góc cạnh, ngũ quan sắc sảo và đầy vẻ ngạo nghễ. Xương chân mày cao vút như dãy núi chắn ngang trên đôi mắt, đổ xuống một vùng bóng tối sâu thẳm khiến người ta không thể nhìn thấu ánh mắt của mình. Khắp cơ thể của người đàn ông toát ra một áp lực của kẻ bề trên. Còn chưa tiến lại gần, tim Dương Tư Chiêu đã đập loạn xạ, sau gáy mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, cậu theo bản năng dời tầm mắt đi chỗ khác.

Người đàn ông cũng không lên tiếng.

Gió thổi qua rừng cây, cành lá xào xạc, phương xa có tiếng chim chóc gọi nhau về tổ, thời gian dường như ngưng đọng trong khoảnh khắc này.

“Đã lâu không gặp.”

Dương Tư Chiêu phản xạ có điều kiện gật đầu nói “Chào ngài”, lời vừa ra khỏi miệng mới giật mình phản ứng lại: “Cái gì cơ?”

Cậu ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt của người đàn ông.

Anh nhìn cậu với đôi mắt thâm trầm, cho đến khi sự nghi hoặc trong mắt Dương Tư Chiêu gần như tràn ra ngoài, anh mới nhàn nhạt nói một câu: “Trông thầy Dương có chút quen mắt, tôi cứ ngỡ là gặp lại cố nhân.”

Giọng anh trầm thấp, như mang theo hơi lạnh của núi tuyết.

Dương Tư Chiêu thầm nghĩ trong lòng: Tôi là người, ông là yêu, cố nhân gặp lại cái nỗi gì?

“Mời vào.”

Người đàn ông buông tay nắm cửa, cánh tay buông thõng tự nhiên. Những thớ cơ bắp ẩn sau lớp sơ mi đen khẽ gồng lên theo từng chuyển động, toát ra một sự nguy hiểm như thể đang chực chờ bùng nổ. Dương Tư Chiêu nhất thời không dám bước đi, người đàn ông liền lùi lại một bước, nhường đường cho cậu.

Lục Miên dắt tay Dương Tư Chiêu vào nhà.

Toàn thân Dương Tư Chiêu căng cứng, không dám nhìn ngó xung quanh, lưỡng lự mãi mới dám ngồi xuống ghế sofa.

“Lục, Lục tiên sinh, tôi đến lần này có hai việc cần làm. Một là phiền ngài điền đầy đủ thông tin vào hồ sơ của Lục Miên để tiện cho công tác sau này; hai là, hôm nay đã xảy ra một chuyện.”

Cậu kể lại từ đầu đến đuôi của sự cố ban ngày: “…Tóm lại là năm đứa trẻ trong lớp đều không thể chạm vào tay của Miên Miên, dẫn đến việc chúng nảy sinh tâm lý đề phòng với cậu bé. Việc giao tiếp giữa đám trẻ đang gặp vấn đề, tôi hy vọng ngài có thể tìm cách giải quyết chuyện này, nếu không Miên Miên ở trường sẽ không được vui vẻ.”

“Chúng là yêu, cậu đã chấp nhận rồi.”

Dương Tư Chiêu cứ ngỡ đây là một câu hỏi, vừa định trả lời mới nhận ra ngữ điệu của người nọ không hề cao lên ở cuối câu.

Đây là một câu trần thuật.

Cậu lắp bắp trả lời: “Ờm… tôi khá là… khá là thích trẻ con. Trong mắt tôi, chúng chỉ là một lũ nhóc đáng yêu thôi, cho nên tôi chấp nhận.”

Người đàn ông không đáp lời, ánh mắt rơi vào hai bàn tay đang nắm chặt của Dương Tư Chiêu và Lục Miên.

Dương Tư Chiêu buông tay ra.

Lục Miên ngẩng đầu nhìn cậu một cái, lại nhìn người đàn ông một cái, dường như vẫn muốn quấn quýt bên cạnh Dương Tư Chiêu.

Nhưng người đàn ông nói: “Lục Miên, về phòng đi.”

Thế là Lục Miên cúi đầu, đeo chiếc cặp nhỏ nhảy xuống sofa, cứ đi một bước lại ngoái đầu nhìn một cái, đầy luyến tiếc leo lên lầu.

Trái tim Dương Tư Chiêu đau thắt lại. Nghe thấy tiếng cửa phòng trên tầng hai đóng lại, cậu lập tức nói: “Lục tiên sinh, Miên Miên rất ngoan, ngài không nên nghiêm khắc với thằng bé như vậy.”

Người đàn ông ngồi trên chiếc ghế sofa đơn, hai chân vắt chéo, khuỷu tay đặt tự nhiên trên thành ghế. Nghe vậy, đầu ngón tay anh khẽ gõ lên mặt đùi: “Thầy Dương có vẻ rất biết cách chăm sóc trẻ con nhỉ.”

“Biết hơn ngài là cái chắc,” Dương Tư Chiêu lẩm bẩm nhỏ trong miệng.

Nhưng ngoài mặt cậu vẫn giữ vững tinh thần chuyên nghiệp: “Trong điều kiện Miên Miên đang thiếu vắng tình yêu của người mẹ, ngài nên dành cho cậu bé tình yêu của người cha đầy đủ hơn.”

Chân mày người đàn ông khẽ nhướng lên, ánh mắt bỗng chốc trở nên lạnh lẽo.

Dương Tư Chiêu có chút chột dạ, biết hành động thăm dò đời tư của mình đã bị phát hiện, bèn giải thích: “Là tôi cứ gặng hỏi trợ lý Trần, anh ấy bất đắc dĩ mới nói cho tôi biết, ngài đừng trách anh ấy. Nhưng, nhưng mà những tình hình gia đình này vốn dĩ là điều tôi nên biết!”

“Tình hình gia đình gì?” Người đàn ông hỏi lại.

Dương Tư Chiêu lầm bầm: “Thì, người yêu của ngài, không đúng, ý tôi là mẹ của Miên Miên, đã rời nhà từ rất sớm rồi.”

Người đàn ông mân mê chiếc nhẫn trên ngón áp út tay trái, hồi lâu sau mới nói: “Phải, người yêu của tôi, em ấy đã đi rất lâu rồi.”

Hết chương 05

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...