Cừu Nhỏ, Cừu Nhỏ, Mấy Giờ Rồi?

Chương 40



Chương 40

Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan

Dương Tư Chiêu luôn nghĩ Lục Vô Tẫn là một chính nhân quân tử.

Ít nhất là ba trăm năm trước, Lục Vô Tẫn thật sự là một vị thần quân tiên phong đạo cốt, siêu phàm thoát tục. Anh không hay cười nói, cần mẫn tu luyện, được người đời kính trọng. Trước khi Tuân Mộ xông vào cuộc đời mình, anh giống như một cây đàn hương không cảm xúc, chẳng biết hỉ nộ ái ố là gì.

Có lẽ ba trăm năm chờ đợi là quá dài.

Đến cả thần quân cũng trở nên b**n th**…

Cả ngày hôm đó Dương Tư Chiêu không dám nhìn thẳng vào Lục Vô Tẫn. May mà còn có Miên Miên, mỗi khi Lục Vô Tẫn đi tới, cậu liền lập tức xoay người nắm lấy tay Miên Miên. Miên Miên đang chơi xếp hình, bị mẹ làm loạn cũng không giận, bé ghé sát lại hôn một cái rõ kêu lên má Dương Tư Chiêu và nói: “Mẹ chơi với con đi.”

Bé mặc bộ đồ liền thân ở nhà màu cà phê ấm áp, trước ngực in hình một chú cừu trắng nhỏ, chất vải xù xì trông như sương muối mùa đông, ngửi vào còn có mùi nắng ấm. Dương Tư Chiêu không kìm được vùi mặt vào bụng nhỏ của bé, một lúc sau nghe thấy Miên Miên lý nhí nói: “Mẹ ơi, con muốn đi nhà trẻ.”

Dương Tư Chiêu ngẩn ngơ, cậu cứ ngỡ Miên Miên không thích môi trường tập thể.

“Sao con lại muốn đi nhà trẻ?”

“Bởi vì…” Miên Miên cúi đầu nghịch mảnh xếp hình, “Bởi vì con muốn chơi với các bạn.”

Dương Tư Chiêu cảm thấy rất an lòng.

Thời thiếu niên của cậu chẳng có mấy người bạn, nhớ lại trước kia, vì cha mẹ bận rộn công việc nên lúc nhỏ cậu dường như cũng chẳng có bạn chơi cùng. Việc Miên Miên có thể nhờ duyên số mà quen biết một nhóm bạn nhỏ, đối với cậu là một điều cực kỳ may mắn.

“Miên Miên thấy các bạn thế nào?”

Miên Miên thẹn thùng đáp: “Tốt ạ.”

“Tốt chỗ nào nhỉ?”

“Bạn Quyển Quyển ăn rất nhiều, nhưng bạn ấy chịu chơi cầu trượt với con. Bạn Nhạc Nhạc hay phát cốc cho tụi con, bánh quy cha bạn ấy làm cũng ngon nữa. Còn có… còn có Tiểu Trì, bạn ấy biết vẽ, bạn ấy vẽ cho con rồi tặng con luôn…”

Đây là lần đầu tiên Miên Miên nói nhiều như vậy, Dương Tư Chiêu nghe mà ngạc nhiên nhưng không ngắt lời, chỉ im lặng lắng nghe.

“Còn có Phán Phán và Vọng Vọng nữa, hôm qua hai bạn không đến, con lo lắm.”

Dương Tư Chiêu xoa gương mặt nhỏ của bé, suy nghĩ một lát rồi đề nghị: “Hay để mẹ gọi điện cho hai bạn, Miên Miên hỏi thăm xem sức khỏe các bạn đã hồi phục chưa nhé, được không nào?”

Mắt Miên Miên mở to tròn xoe.

“Dạ được.” Bé có chút căng thẳng.

Dương Tư Chiêu ôm bé vào lòng, gọi vào số của Hồ Tiệp.

Sau vài tiếng chuông, cuộc gọi được kết nối.

“Thầy Dương?”

Dương Tư Chiêu giải thích tình hình: “Miên Miên rất lo cho Tiểu Phán và Tiểu Vọng, có thể cho bọn trẻ nói chuyện điện thoại một chút không?”

“Được chứ, tối qua hai đứa đã khỏe hơn nhiều rồi, cứ đòi đi học suốt đấy nhưng tôi bắt nghỉ thêm ngày nữa.” Hồ Tiệp quay đầu lại nói lớn: “Tiểu Phán, Tiểu Vọng, Miên Miên gọi điện đến này!”

Rất nhanh sau đó, đầu dây bên kia vang lên tiếng thở hổn hển, hai giọng nói chen chúc nhau vang lên.

Tiểu Phán lên tiếng trước: “Miên, Miên Miên, chào cậu nhé!”

Miên Miên ôm điện thoại, ngây dại.

Bé lý nhí đáp: “Chào cậu.”

Tiểu Vọng chen lên trước ống nói: “Miên Miên ơi, mẹ tớ bảo hôm nay cậu cũng không đi học, cậu cũng bị ốm à?”

Miên Miên lập tức phủ nhận: “Không có, tớ không bị ốm.”

Tiểu Vọng hớn hở: “Không bị ốm là tốt nhất rồi, bị ốm chán lắm, tớ phải nằm trên giường từ lúc trời sáng đến tận lúc trời tối luôn.”

Phương Tiểu Phán đứng bên cạnh cuống quýt chen ngang: “Rồi lại nằm từ trời tối đến trời trắng nữa.”

“Cái đó gọi là trời sáng, không có trời trắng.” Phương Tiểu Vọng sửa lưng anh trai.

Phương Tiểu Phán vốn không bao giờ dám cãi lời em gái, ấm ức đáp: “Được rồi, là trời sáng.”

Hai đứa nói xong, mãi không thấy tiếng Miên Miên đâu liền vội hỏi: “Miên Miên ơi, cậu còn đó không?”

Miên Miên ôm điện thoại chặt hơn, vội vàng nói: “Có, có, tớ vẫn đang nghe đây.”

Dương Tư Chiêu giúp bé cầm điện thoại, để miệng bé sát vào ống nghe. Miên Miên muốn nói chuyện nhưng lại có chút nhút nhát, bé nhìn Dương Tư Chiêu cầu cứu.

Dương Tư Chiêu khẽ dạy: “Miên Miên hỏi đi: Thế bây giờ các cậu đã thấy khỏe hơn chút nào chưa?”

Miên Miên học theo: “Bây giờ các cậu đã thấy khỏe hơn chút nào chưa?”

“Khỏe rồi, mẹ tớ bảo mai là được đi học lại đấy!” Phương Tiểu Phán phấn khích: “Tớ nhớ các cậu lắm.”

Miên Miên toe toét cười.

Phương Tiểu Phán đột nhiên nhớ ra: “Mẹ tớ mới mua cho tớ và em gái một cái máy gắp thú nhỏ, đợi mai tớ mang đi chơi chung nhé.”

Miên Miên ngại ngùng đáp: “Cảm ơn cậu.”

“Không có gì, á —” Phương Tiểu Phán vô tình giẫm phải chân em gái, vội vàng xin lỗi: “Em gái, em có đau không?”

Phương Tiểu Vọng nói: “Không đau, bỏ qua đi.”

Bé ghé sát ống nghe hỏi: “Thầy Tiểu Cừu ơi, thầy có nhớ tụi con không?”

Dương Tư Chiêu cười đáp: “Tất nhiên là nhớ rồi.”

Cậu nhìn Miên Miên, ra hiệu cho bé nói tiếp, nhưng Miên Miên vẫn thẹn thùng mím chặt môi.

Cuộc gọi kết thúc như vậy.

Cho đến tận cuối cùng, Miên Miên vẫn không đủ can đảm để nói ra câu: “Tớ cũng rất nhớ các cậu.”

Dương Tư Chiêu không hề trách bé, ngược lại còn khen ngợi: “Miên Miên giỏi quá, lần đầu tiên gọi điện thoại cho bạn mà, Tiểu Phán và Tiểu Vọng cảm nhận được sự quan tâm của Miên Miên chắc chắn sẽ vui lắm đấy.”

“Thật hả mẹ?”

“Tất nhiên rồi, Miên Miên đã làm rất tốt.”

Được Dương Tư Chiêu khẳng định, mặt Miên Miên đỏ lên, bé rúc đầu vào lòng Dương Tư Chiêu.

Viện trưởng gửi phương án tổ chức ngày hội thể thao gia đình vào nhóm làm việc, Dương Tư Chiêu mở ra xem.

Thời gian diễn ra là thứ Tư tuần sau, từ thứ Ba bắt đầu trang trí sân bãi, chuẩn bị đạo cụ và quà tặng. Nội dung hoạt động cũng là mấy trò quen thuộc: tiếp sức chuyền bóng, lăn bí ngô, đua sâu róm…

Dương Tư Chiêu nhìn Lục Vô Tẫn bên cạnh, thật sự khó mà tưởng tượng nổi cảnh anh tham gia mấy trò này.

Cậu đưa điện thoại ra trước mặt anh hỏi: “Ngài có tham gia không?”

Đúng như dự đoán, Lục Vô Tẫn đáp thẳng thừng: “Không.”

Dương Tư Chiêu không kìm được bắt đầu tưởng tượng cảnh Lục Vô Tẫn chơi đua sâu róm… Chuyện này không thể nghĩ kỹ được, càng nghĩ càng không nhịn được cười. Chẳng mấy chốc cậu đã bật cười thành tiếng, vùi mặt vào gối, người cong lại như con tôm, bả vai run bần bật.

Lục Vô Tẫn liếc cậu một cái, chẳng thèm chấp.

Buổi chiều, Trần Thử An cho người chở đến một chiếc giường trẻ em có hàng rào quây xung quanh, nệm vừa dày vừa mềm. Ngoài giường ra còn có một đống đồ dùng trẻ em, toàn bộ đều là hàng nhập khẩu, trên hộp đóng gói toàn là ngoại ngữ mà Dương Tư Chiêu không biết.

Dương Tư Chiêu tặc lưỡi nhìn, không nhịn được hỏi: “Tiền ở đâu ra thế? Ngài biến ra à? Có hợp pháp không đấy?”

“Phạm pháp, vô hiệu.” Lục Vô Tẫn trêu cậu.

Dương Tư Chiêu gãi đầu, lý nhí nói: “Thế thì không tốt đâu, người ta làm ăn cũng chẳng dễ dàng gì, thời buổi này kiếm tiền khó lắm, mấy bác tài vận chuyển tới đây cũng vất vả…”

Lục Vô Tẫn nhếch môi cười.

“Để em trả cho,” Dương Tư Chiêu lấy điện thoại ra, “Em vừa mới nhận lương mấy hôm trước.”

Lục Vô Tẫn nắm lấy tay cậu, bất lực nói: “Ta có cách của ta. Hai giới nhân yêu cũng không phải hoàn toàn không có cách thông thương. Họ cần sự giúp đỡ của ta, đương nhiên phải trả chút lợi lộc.”

“Giúp cái gì?”

“Chẳng hạn như đưa một số kẻ lỡ bước vào yêu đạo trở về.”

“Ồ.”

Một lúc sau, Dương Tư Chiêu lại ghé sát hỏi: “Thế ngài có bao nhiêu tiền?”

“Em muốn ta có bao nhiêu?”

Dương Tư Chiêu đã nghèo suốt 23 năm lộ rõ vẻ thiếu hiểu biết, ngượng ngùng hỏi: “Một… mười triệu tệ?”

Cậu bẻ ngón tay tính toán: “Lương cũ của em một tháng là 4100 tệ, viện trưởng vì muốn giữ em lại nên trả gấp ba, một năm thực lĩnh là 160.000 tệ. Mười triệu chia cho 160.000, em có không ăn không uống cũng phải tích góp tận 60 năm!”

Tính xong cậu thở dài thườn thượt: “Ngài làm từ thần quân lên đến yêu vương, sao mà biết được con người vất vả thế nào?”

Lục Vô Tẫn im lặng nghe cậu nói.

“Dưới góc nhìn của yêu tộc, tuổi thọ con người rất ngắn ngủi. Nếu xuất thân không tốt, hoặc gia đình không hạnh phúc, lớn lên đi làm chỉ đủ ăn qua ngày, tình cảm lại trắc trở, cứ lặp đi lặp lại như thế thì đúng là một cuộc đời rất khó vượt qua.”

“Nhưng con người cũng thú vị lắm. Ban ngày bị mắng mỏ thì trốn trong nhà vệ sinh khóc, nhưng tối đến đi ăn lẩu với bạn bè là lại thấy vui ngay, đi hát karaoke thì còn tuyệt hơn nữa. Được thưởng thêm hai nghìn tệ thôi là có thể hạnh phúc đến nhảy cẫng lên. Gặp được người mình thích thì cùng đi ăn, xem phim, dạo phố, hay nằm lười ở nhà chẳng đi đâu cả cũng thấy hạnh phúc rồi.”

Dương Tư Chiêu mở cửa sổ, đầu tháng Hai gió lạnh thấu xương, phố xá xa xa vẫn tấp nập xe cộ.

Lục Vô Tẫn đứng cạnh cậu, khẽ hỏi: “Vậy em muốn làm yêu trở lại, hay tiếp tục ở đây?”

“Tuân Sơn có tộc nhân của em, chẳng biết cha mẹ thế nào rồi. Nhưng ở đây cũng có cha mẹ của em, họ là những người bình thường, đã dốc hết sức nuôi dạy em khôn lớn, em không thể bỏ đi dễ dàng như vậy được. Em muốn quay về một chuyến rồi mới quyết định.”

“Được.”

**

Về chuyện làm sao để kết thúc lịch kiếp, Dương Tư Chiêu không hỏi thêm nữa. Cậu sợ nhận được câu trả lời không tốt, cậu cứ trốn tránh và hy vọng cuộc sống cứ bình lặng trôi qua như thế này mãi.

Lục Vô Tẫn lại để tâm hơn nhiều. Tối hôm đó, anh dùng thuật ly hồn để tìm Nguyệt Tiên một lần nữa.

Nguyệt Tiên lúc này đang cuống cuồng như kiến bò trên chảo nóng. Thần thị của ông vô tình làm rối tung dây đỏ nhân duyên, may mà ông phát hiện kịp thời, nếu không đã gây ra vô số thảm án nhân gian rồi. Ông lau mồ hôi trên trán, thở hổn hển đi tới trước mặt Lục Vô Tẫn: “Ơ? Sao ngươi lại tới đây?”

“Làm sao để kết thúc lịch kiếp?”

Nguyệt Tiên bật cười: “Gì cơ, ba trăm năm không làm thần quân mà đến cả chuyện lịch kiếp là thiên cơ tuyệt mật cũng quên rồi sao?”

“Ngươi biết.”

“Biết cũng không thể nói cho ngươi nghe.” Nguyệt Tiên liếc nhìn anh, cười nói: “Sao thế, định đưa cậu ta về yêu giới à?”

Lục Vô Tẫn không phủ nhận cũng chẳng thừa nhận.

“Đã dặn ngươi rồi, đừng có làm phiền cuộc đời cậu ta. Biết đâu kiếp này cậu ta lịch kiếp xong rồi, nhắm mắt lại rồi mở mắt ra đã thay thế ngươi trở thành tân Tịnh Phạm Thần Quân. Đến lúc đó hai người muốn vụng trộm hay tằng tịu với nhau thế nào thì ta cũng sẽ nhắm mắt cho qua thôi.”

“Nếu kiếp này em ấy vẫn chưa kết thúc, ta còn phải đợi bao lâu nữa? Một kiếp này, lại dài bao lâu?”

Nguyệt Tiên cứng họng, hồi lâu sau mới nói: “Thần quân vốn không nên đ*ng t*nh. Lúc ngươi yêu cậu ta, ngươi nên biết nghiệt duyên sinh nghiệt nợ, tự có nhân quả báo ứng.”

“Cái gì cũng là nhân quả, sao ngươi không nói những thứ gọi là tu luyện, nhân duyên, lịch kiếp, độ hóa, thiên khiển này đều là trò chơi của lũ bề trên các người nhìn xuống chúng sinh?”

“Ngươi —” Sắc mặt Nguyệt Tiên thay đổi hẳn: “Lục Vô Tẫn, ngươi tưởng rằng ngươi từ bỏ thân phận thần quân rồi là có thể tùy tiện bàn luận thiên quy sao?”

Lục Vô Tẫn cười lạnh: “Vốn dĩ chỉ là một trò chơi, tốt xấu thế nào đều do các người định đoạt cả.”

“Rốt cuộc ngươi muốn nói gì?”

“Nói cho ta biết, làm sao để kết thúc lịch kiếp.”

“Tuyệt đối không thể!”

“Được thôi,” sắc mặt Lục Vô Tẫn lạnh dần, giọng nói cũng thấm đẫm hơi lạnh. “Các người có thể không nói, ta cũng có thể mở toang cổng giới Tuân Sơn, để hai tộc nhân yêu thông thương tự do.”

Nguyệt Tiên kinh hãi: “Lục Vô Tẫn, ngươi điên rồi!”

“Ngươi cứ việc báo cáo lên tiên quan. Thiên khiển hay thiên kiếp gì ta cũng chẳng quan tâm, cứ đến đây.” Nói xong anh quay người bỏ đi.

“Lục Vô Tẫn!”

Nguyệt Tiên ở phía sau thở dài liên tục.

Sáng hôm sau, Dương Tư Chiêu chỉ lười giường đúng năm phút rồi bật dậy như lò xo.

Cậu vệ sinh cá nhân xong, đầu tóc bù xù, vừa dụi mắt vừa đi vào bếp.

Lục Vô Tẫn đang làm bữa sáng.

“Chuẩn bị thêm một phần đi ạ, cho nhóc đối diện ấy, gần đây Bùi tiên sinh không có nhà.”

Lục Vô Tẫn ngước mắt nhìn cậu: “Quan hệ tốt gớm nhỉ, còn chăm sóc cháu trai hộ hắn nữa cơ đấy.”

Dương Tư Chiêu chạy đến bên cạnh anh, hì hì hỏi: “Ngài ghen ạ? Em nhớ ra rồi, lúc Bùi tiên sinh mới xuất hiện, ngài cứ ghen mãi thôi.”

Cậu giơ một ngón tay lên, nhẹ nhàng chọc vào má Lục Vô Tẫn, rồi ghé sát lại, nhìn chằm chằm vào mắt anh, cười hỏi: “Ngài đang nghi ngờ cái gì thế hả?”

Lục Vô Tẫn ngửi thấy mùi nước hoa hồng trên mặt cậu.

Cậu đứng rất gần, gần đến mức Lục Vô Tẫn có thể nhìn rõ từng sợi lông mi của cậu, thế là anh cúi đầu hôn một cái.

Dương Tư Chiêu đờ người.

Giây tiếp theo, liền nghe thấy tiếng “lêu lêu” vang lên cách đó không xa.

Miên Miên đứng ở cửa phòng ngủ, lấy tay che mắt, dõng dạc nói: “Cha mẹ lêu lêu, không biết xấu hổ!”

Mặt Dương Tư Chiêu nhanh chóng đỏ bừng lên.

“Không nghi ngờ em, nghi ngờ hắn.” Lục Vô Tẫn vừa nói vừa đập quả trứng thứ tư vào chảo.

Hai cái sủi cảo hấp nhân thịt, hai cái nhân tôm, một quả trứng ốp la, một nắm cà chua bi và một ly sữa.

Dương Tư Chiêu xếp vào hộp, phân công cho Miên Miên mang sang nhà đối diện. Cứ ngỡ bé sẽ bị từ chối, ai ngờ bé quay lại rất nhanh, mặt mày hớn hở.

Tay bé trống không, xem ra lần này Hứa Diệu không từ chối.

“Anh trai bảo cảm ơn ạ.” Miên Miên nói.

“Thế Miên Miên nói gì?”

Miên Miên trèo lên ghế, cầm thìa nhỏ, vui vẻ lắc lư cái đầu: “Miên Miên bảo không có chi!”

Dương Tư Chiêu cảm thấy rất ấm lòng.

Đến nhà trẻ, hôm nay lớp Mầm (5) đã tập trung đầy đủ. Sáu nhóc tì đều rất phấn khích, trao đổi quà cho nhau rồi túm tụm thầm thì. Đứa này túm vạt áo đứa kia, chơi trò đoàn tàu nhỏ chạy vào trong.

Mấy vị phụ huynh đứng ngoài nhìn, ai nấy đều tươi cười.

Tề Nghiên nói: “Vốn định đến đây để lánh nạn, không ngờ bọn trẻ lại thích nơi này đến vậy. Thành phố Nguyệt Lĩnh không lớn, kinh tế cũng chẳng phát triển mấy, nhịp sống chậm rãi, đúng là một thành phố đáng sống. Nếu con cái chúng ta đều là những đứa trẻ nhân loại bình thường, cứ thế cùng bạn bè lớn lên…”

Cô quay sang nhìn Hồ Tiệp: “Thế cũng tốt biết mấy.”

“Ai bảo không chứ, tiếc là —”

Dương Tư Chiêu hỏi: “Tiếc gì vậy?”

“Tiếc là chúng tôi không thuộc về nơi này, nhà của chúng tôi ở yêu giới cách đây vạn dặm,” Hồ Tiệp bất lực mỉm cười, nói với cậu: “Thầy Dương này, chúng tôi đã bàn bạc rồi, mỗi nhà sẽ cử một người quay về xem tình hình linh căn bị tổn thương thế nào. Có điều như vậy thì không thể tham gia đầy đủ ngày hội thể thao được, đến lúc đó phải phiền thầy Dương để tâm nhiều hơn rồi.”

Mỗi nhà cử một người về, nghe thì có vẻ nhẹ nhàng, nhưng thực chất có thể là cuộc chia ly sinh tử. Dù sao thân phận hiện tại của họ cũng là tự ý đào tẩu khỏi yêu giới, đây là trọng tội ở đó.

Dương Tư Chiêu gật đầu: “Không sao đâu, tôi nhất định sẽ chơi với các bé thật vui, không để các bé thấy nuối tiếc đâu.”

Cậu nói thêm: “Tôi sẽ giúp mọi người xin lòng thương từ Lục — từ tôn chủ.”

Tề Nghiên gửi lời cảm ơn tới cậu.

Đang nói chuyện thì viện trưởng đi tới, cười rạng rỡ: “Mấy vị đúng là thương con hết mực, lần nào cũng phải tiễn bọn trẻ vào tận cửa lớp mới chịu đi.”

Tề Nghiên chủ động nói: “Viện trưởng, ngày diễn ra ngày hội thể thao mấy nhà chúng tôi đều bận việc, chỉ có thể có một người tham gia thôi.”

“Vậy sao.” Viện trưởng lộ vẻ tiếc nuối, rồi nói: “Nhưng một phụ huynh đến là đủ rồi, trò chơi cũng không nhiều, vẫn chơi tốt.”

“Mọi người định đi đâu à?” Ông hỏi thêm.

“Có chút việc riêng.” Tề Nghiên đáp.

Viện trưởng không hỏi thêm nữa.

Trước khi đi, Tề Nghiên bỗng quay người hỏi viện trưởng: “Viện trưởng, nghe thầy Tiểu Cừu nói phu nhân của ngài cũng là cùng loại với chúng tôi, chuyện này sao chưa từng nghe ngài nhắc với chúng tôi thế?”

Nụ cười của viện trưởng khựng lại trong giây lát, rồi nhanh chóng giãn ra: “Chuyện lâu quá rồi, giờ trí nhớ tôi không tốt lắm, mấy lần định trò chuyện với mọi người mà cứ thấy mọi người là lại quên mất, đợi mọi người trở về tôi sẽ kể kỹ hơn.”

Tề Nghiên không nhận ra sơ hở gì, chồng cô là Cố Hoàn cũng không tra ra được điều gì bất thường.

Dường như chỉ là họ đa nghi quá thôi.

Dương Tư Chiêu càng không thấy vấn đề gì. Sau khi phụ huynh đi khỏi, cậu cũng chuẩn bị về lớp, viện trưởng gọi cậu lại: “Thầy Tiểu Cừu này, dạo này trông thầy phơi phới quá, có chuyện gì vui sao?”

Dương Tư Chiêu cười xua tay: “Không có, không có gì đâu.”

Cậu rảo bước chạy về phía lớp học.

Viện trưởng nhìn theo bóng lưng cậu từ xa, tự lẩm bẩm: “Thật ghen tị với ngươi, có thể sum họp gia đình… Hậu duệ của ngũ vị yêu tướng, huyết thống thuần chủng, cộng thêm một viên hóa đan của Tịnh Phạm Thần Quân, được rồi, thế là đủ rồi.”

“Đủ để luyện thành thứ ta muốn rồi.”

Dương Tư Chiêu không hề nhận ra nguy hiểm, cậu ở bên bọn trẻ cả ngày, nhóc tì nào ở cạnh cậu cũng tràn đầy năng lượng, lúc tan học còn không chịu rời đi. Mãi đến 4 giờ 10 phút mới quyến luyến nói lời tạm biệt.

Cậu dắt tay Miên Miên về nhà.

Lục Vô Tẫn vẫn như một bức tượng thần ngồi chễm chệ trên sofa, Trần Thử An đứng bên cạnh báo cáo công việc.

Thấy Dương Tư Chiêu về, Trần Thử An lập tức mỉm cười với cậu, nhưng rồi nhanh chóng nghiêm túc trở lại để tiếp tục báo cáo.

Dương Tư Chiêu cảm thán, sao Lục Vô Tẫn làm người thì làm tướng quân, làm thần thì làm thần quân, làm yêu thì làm yêu vương.

Còn cậu làm yêu thì là con cừu, làm người thì là giáo viên mầm non?

Thật là bất công quá đi mà!

Cậu vừa định vào bếp thì Trần Thử An nói: “Thầy Dương không cần bận tay đâu, tôi đã sắp xếp người mang đồ ăn tới rồi.”

“Cảm, cảm ơn nhé.” Dương Tư Chiêu xoa xoa tay.

Trần Thử An báo cáo xong thì rời đi.

Gần đến 5 giờ, Dương Tư Chiêu sờ cái bụng đói meo, hỏi Lục Vô Tẫn: “Bao giờ thì cơm tối mới tới ạ?”

Vừa dứt lời, chuông cửa vang lên.

Mắt Dương Tư Chiêu sáng rực: “Cơm tối tới rồi!”

Cậu sải bước lao ra mở cửa, Miên Miên chẳng hiểu mô tê gì cũng vội vàng vứt đoàn tàu nhỏ chạy theo sau.

Vừa mở cửa ra, từ “Cảm ơn” chưa kịp thốt ra đã bẻ lái thành một tiếng gọi lạc tông — “Mẹ???”

Tần Tuệ Nhàn bị cậu làm cho giật mình: “Chưa thấy mẹ con bao giờ à? Gào rú cái gì thế?”

Nói đoạn định đi vào trong.

“Mau cho mẹ vào, ngoài này lạnh chết đi được!” Lần này bà cũng chưa nói hết câu đã đổi giọng — “Sao đứa bé này vẫn ở nhà con thế này???”

Bà chớp mắt, Dương Tư Chiêu chớp mắt.

Miên Miên ngơ ngác nhìn hai người, cũng chớp chớp mắt theo, rồi ôm lấy chân Dương Tư Chiêu. Dạo này bé ăn uống tốt nên đã mập lên chút ít, mặt tròn xoe, lúc ngước đầu lên trông cực kỳ giống Dương Tư Chiêu.

“Mẹ, mẹ nghe con giải thích đã!”

Tần Tuệ Nhàn suýt nữa thì vỡ mạch máu não: “Con… con đừng có nói với mẹ là, cái chuyện có cháu trai bế mà con nói với mẹ chính là ý này nhé?”

“Con…” Dương Tư Chiêu hoàn toàn rối trí, đứng trước mặt Miên Miên, cậu không thể nói dối bất cứ điều gì, vả lại cũng đã đến lúc cậu phải thành thật với cha mẹ rồi, dù sao cậu chắc chắn sẽ sống cả đời với Lục Vô Tẫn và Miên Miên mà.

Đúng lúc này, Lục Vô Tẫn bước tới.

Tần Tuệ Nhàn càng ngẩn ngơ hơn: “Lục tiên sinh, cậu, sao cậu cũng ở đây?”

Lục Vô Tẫn đi tới cửa, ôn tồn nói: “Bác gái trước kia có dặn cháu tìm kiếm ý đối tượng cho thầy Dương.”

“Đúng thế!” Nhắc đến chuyện này, Tần Tuệ Nhàn không nhịn được mà nói: “Tôi cứ ngỡ cậu bận trăm công nghìn việc nên quên lâu rồi chứ.”

“Cháu không quên, luôn để trong lòng.”

Tần Tuệ Nhàn nhen nhóm lại hy vọng: “Vậy… có ứng cử viên nào phù hợp không?”

“Có.”

“Ai?”

“Cháu,” Lục Vô Tẫn chìa tay về phía bà, trên mặt hiện lên nụ cười dịu dàng chưa từng có, “Cháu tự ứng cử.”

“Bác gái, cháu tên là Lục Vô Tẫn. Gia thế trong sạch, công việc ổn định, nhân viên dưới quyền khá nhiều, thu nhập không thấp, nền tảng gia đình vững chắc, mọi tài sản đứng tên cháu đều có thể chuyển giao cho thầy Dương. Cháu đối với thầy Dương là chân thành tuyệt đối, đời này chỉ có mình cậu ấy, mong bác gái xem xét.”

**

Chan: Sếp Tẫn không cho mẹ vợ có cơ hội thở lấy hơi =))))

Hết chương 40

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...