Cừu Nhỏ, Cừu Nhỏ, Mấy Giờ Rồi?

Chương 41



Chương 41

Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan

Lần đầu tiên Tần Tuệ Nhàn bị sốc tim là khi nhận được tờ bài thi Toán tiểu học 27 điểm của Dương Tư Chiêu. Lúc đó bà đã biết mong ước “con hóa rồng” đã tan biến thành mây khói rồi.

Bà nhanh chóng tự trấn an mình: Không sao, học giỏi vốn cũng chỉ là số ít, cứ bình bình an ổn, hòa thuận êm ấm, tận hưởng niềm vui gia đình cũng là một loại hạnh phúc.

Kết quả là bây giờ, một người đàn ông đi đến nói với bà: Mong ước của bà không thể thực hiện được đâu, con trai bà sẽ sống với đàn ông cả đời rồi.

Bà Tần tối sầm mặt mũi.

Đáng sợ hơn chính là, người đàn ông này dường như có tiền có quyền, là nhân vật lợi hại mà bà không dây vào được. Giọng điệu tuy khiêm tốn nhưng ẩn chứa uy áp không cho phép phản kháng, khiến bà nhất thời không nói nên lời.

“Lục, Lục tiên sinh, cậu nói thế tôi nghe chẳng hiểu gì cả.” Bà chỉ có thể cười gượng hai tiếng, định bụng lấp l**m cho qua chuyện này.

Nhưng Lục Vô Tẫn lại tỏ ra cực kỳ lịch sự mà kiên quyết: “Bác gái, cháu hiểu tâm trạng của bác. Việc không thưa chuyện rõ ràng với bác trước là lỗi của chúng cháu, nhưng cháu và Tư Chiêu đã quen biết nhau rất lâu, đến được với nhau thực sự không dễ dàng, không phải là bốc đồng nhất thời. Cháu tôn trọng suy nghĩ của bác, thấu hiểu quan niệm của bác, nhưng cháu cũng sẽ không thay đổi quyết định của mình, mong bác sớm chấp nhận sự thật này.”

Dương Tư Chiêu há hốc mồm.

Cậu cũng đờ đẫn y hệt mẹ mình.

Miên Miên không biết đã xảy ra chuyện gì, cứ ôm chân Dương Tư Chiêu, ngước đầu nhìn ba người lớn. Cổ sắp vẹo đến nơi rồi mà vẫn không hiểu gì, thế là bé bỏ cuộc, cúi đầu xuống nghịch những nếp gấp trên quần jean của Dương Tư Chiêu, tự chơi một mình.

Dương Tư Chiêu chột dạ đến bủn rủn chân tay: “… Mẹ.”

Ánh mắt Tần Tuệ Nhàn lập tức phóng tới cậu, chất vấn: “Con, con nghĩ thế nào?”

“Con…” Dương Tư Chiêu chỉ còn cách đâm lao phải theo lao, “Cũng giống như anh ấy nói ạ.”

Mặt Tần Tuệ Nhàn càng đen hơn: “Chẳng phải con đã thề với mẹ là con chắc chắn không thích đàn ông sao?”

Dương Tư Chiêu cứng họng.

Cậu cũng chẳng biết nữa, lúc cậu còn chưa biết thích là gì đã c** s*ch đồ chui tọt vào trong chăn của Lục Vô Tẫn rồi, sao cậu biết được xu hướng tính dục của mình thay đổi từ bao giờ chứ.

Tất cả là tại Lục Vô Tẫn! Tại lão yêu quái này hết!

Lục Vô Tẫn lại tỏ ra làm chủ tình thế, đỡ lấy túi đồ trong tay Tần Tuệ Nhàn: “Ngoài trời lạnh, mời bác vào nhà đã.”

Tần Tuệ Nhàn cũng chỉ đành nghe theo sự sắp xếp của anh.

Bà Tần và Lục Vô Tẫn ngồi trên sofa, Dương Tư Chiêu vốn định ôm Miên Miên ngồi cạnh Lục Vô Tẫn, nhưng dưới ánh mắt đe dọa của mẹ già, cậu chỉ có thể nhích từng chút một xuống dưới, cuối cùng ngồi bệt xuống thảm ở ngay chính giữa, mặt mày khổ sở chịu sự thẩm vấn.

Miên Miên ngồi trên đùi cậu, chơi đoàn tàu nhỏ.

Bé đặt toa tàu thứ hai vào tay Dương Tư Chiêu, bắt cậu chơi cùng.

“Mẹ ơi, đụng nhau đi.”

Bé cầm đầu tàu, nhắm thẳng vào toa tàu trong tay Dương Tư Chiêu, một tiếng ‘cạch’ vang lên, đoàn tàu đã nối liền lại.

Dương Tư Chiêu theo bản năng mỉm cười với bé, giây tiếp theo sực nhớ ra bà Tần còn ngồi đối diện, khóe miệng lập tức xị xuống.

“Thằng bé gọi con là gì?” Giọng Tần Tuệ Nhàn run rẩy.

Dương Tư Chiêu không biết giải thích thế nào, đành cầu cứu Lục Vô Tẫn. Lục Vô Tẫn giản lược câu chuyện thành phiên bản mà bà Tần có thể hiểu được, anh nói: “Bác gái, bác có tin vào tiền kiếp hậu thế không? Nếu cháu nói, cháu là người yêu kiếp trước của Tư Chiêu, đây là đứa con kiếp trước của cậu ấy, bác có tin không?”

Biểu cảm của Tần Tuệ Nhàn như vừa gặp ma.

Bà run cầm cập, nắm lấy cổ tay Dương Tư Chiêu, thì thầm: “Mau đi, mau theo mẹ về nhà.”

Lục Vô Tẫn tiếp tục: “Chắc bác cũng nhận ra rồi, đứa bé trông rất giống Tư Chiêu, đặc biệt là đôi mắt và khuôn miệng, giống đến mức không bình thường, bác chưa từng nghi ngờ sao?”

Tần Tuệ Nhàn khựng lại.

Đúng thật là ngay cái nhìn đầu tiên bà đã phát hiện ra rồi, nhưng bà hoàn toàn không dám nghĩ theo hướng này.

“Cháu có rất nhiều cách để chứng minh cho bác thấy, nhưng hôm nay bác đã chịu đủ cú sốc rồi, vì sức khỏe của bác, cháu tạm thời không nói thêm nữa.”

Tần Tuệ Nhàn hoàn toàn mụ mẫm đầu óc.

Dương Tư Chiêu ghé lại lắc lắc tay bà mà bà cũng chẳng phản ứng gì.

Vừa hay người giao đồ ăn tới, chuông cửa reo lên, Dương Tư Chiêu đi ra lấy hộp giữ nhiệt đặt lên bàn.

Cậu quay đầu nhìn bà Tần ở cách đó không xa, lòng vừa áy náy vừa bất lực. Cậu thấy may mắn vì Lục Vô Tẫn đã chủ động đứng ra chắn trước mặt cậu lúc này, gánh vác mọi áp lực.

Nhưng mẹ chắc chắn thất vọng về cậu lắm.

Tần Tuệ Nhàn chỉ cảm thấy trong lòng dấy lên từng đợt sóng gió, mấy chuyện nực cười cứ dồn dập ập đến khiến bà hoàn toàn mờ mịt. Tâm thần bất định, ứng phó không kịp, đầu óc thành một đống bùn loãng.

Một lúc sau, bà bỗng cảm thấy có một bàn tay nhỏ xíu khẽ chạm vào cạnh chân mình.

Bà cúi đầu, nhìn thấy Miên Miên.

Miên Miên ngồi bên cạnh chân bà, nghiêng đầu tò mò nhìn bà. Nhận ra ánh mắt bà đang dừng trên mặt mình, bé liền toét miệng cười, lộ ra hai cái lúm đồng tiền nhỏ.

Bé xoay người, lấy từ ngăn kéo bàn trà ra một chiếc kẹo m*t vị sữa, rồi vội vàng bò lại, giơ ra trước mặt bà Tần, đôi mắt sáng lấp lánh: “Bà nội ăn đi ạ.”

Tần Tuệ Nhàn không nhận, Miên Miên có chút hụt hẫng, thu tay về, thẫn thờ nhìn cái kẹo m*t một hồi, bỗng nhiên lại bò đi đổi một cái kẹo vị nho khác mang ra, lại giơ trước mặt bà: “Bà nội ăn đi ạ.”

Hơi thở của Tần Tuệ Nhàn đột nhiên nhanh hơn một chút.

Bà ép mình phải dời mắt đi, ép mình phải nhíu mày, lộ ra vẻ mặt lạnh lùng hung dữ. Nhưng Miên Miên dường như không thấy, vẫn giơ cao cánh tay.

Bà vẫn không nhận.

Bà cứ ngỡ lần này Miên Miên chắc chắn sẽ bỏ cuộc, trẻ con thì làm gì có nhiều kiên nhẫn?

Dùng khóe mắt, bà thấy Miên Miên chậm chạp thu tay về, cúi gầm mặt, ngồi im tại chỗ không nói một lời.

Bà thở phào nhẹ nhõm. May mà không mủi lòng, đứa bé này thực sự quá giống con trai bà. Dương Tư Chiêu hồi nhỏ cũng thế này, cứ ngơ ngơ ngác ngác, tràn đầy thiện ý với tất cả mọi người, chẳng hề biết người khác có thích mình hay không, trừ phi người ta đẩy ngã nó thì nó mới biết phải tránh xa người đó ra.

Cũng chính vì vậy, bà hy vọng Dương Tư Chiêu có thể tìm được một cô gái hiền lành, đôi trẻ sống hòa thuận êm ấm với nhau thì tốt biết mấy.

Nhưng giờ đây…

“Bà nội ơi.” Giọng nói non nớt ngắt quãng dòng suy tư của bà, trước mắt xuất hiện một con gấu bông nhỏ.

Miên Miên hai tay giơ con gấu lên, ngước đầu nhìn bà.

Bé trông có vẻ nhỏ hơn bạn bè cùng trang lứa, tay chân đều gầy khẳng khiu. Bên ngoài chiếc áo len màu hạnh là một chiếc ghi-lê màu xanh dương, tóc trước trán xoăn tít như một chú cừu nhỏ, giọng nói cũng mềm mại vô cùng: “Bà nội đừng không vui mà, Miên Miên và gấu nhỏ sẽ ở bên bà nội.”

Bà Tần còn có thể làm gì được nữa?

Đến một câu nặng lời bà cũng không thốt ra nổi, chỉ đành nhận lấy con gấu, vô tình chạm vào tay cậu bé. Cảm giác ấm áp mềm mại đó khiến bà suýt rơi nước mắt. Bà không thích kết quả này, nhưng hiện tại… dường như không có kết quả nào tốt hơn.

Bà chủ động hỏi Miên Miên: “Mấy tuổi rồi?”

“Bốn tuổi ạ.” Miên Miên giơ bốn ngón tay ra làm ký hiệu.

Bà vẫy vẫy tay với bé, Miên Miên lập tức nở nụ cười, sà vào lòng bà, dùng cái đầu xù dụi dụi vào lòng bàn tay bà, rồi lại dùng đôi mắt tròn xoe nhìn bà.

Tần Tuệ Nhàn hỏi: “Cháu có thích… mẹ cháu không?”

Miên Miên đáp: “Cháu thích mẹ nhất luôn, giống như cha thích mẹ vậy đó, mà còn nhiều hơn cha nữa.”

Bà Tần liếc nhìn Lục Vô Tẫn đang ngồi đối diện. Người đàn ông đó vẫn luôn ngồi ngay ngắn, vẻ mặt điềm tĩnh, khi chạm phải ánh mắt bà, khóe miệng anh khẽ cong lên một nụ cười lịch sự.

Lòng bà Tần buồn rười rượi.

“Mẹ, cùng ăn cơm tối đi mẹ.”

Tần Tuệ Nhàn bế Miên Miên sang một bên, đứng dậy nói: “Thôi không cần đâu, mẹ về đây. Ngày mai… ngày mai con về nhà một chuyến đi.”

Bà đi rất dứt khoát, Dương Tư Chiêu không cách nào giữ lại.

Vừa bước ra cửa, Miên Miên chạy theo, ôm lấy chân bà Tần hỏi: “Bà nội ơi, lần sau bà lại tới nữa chứ ạ?”

Bà Tần khựng lại: “Bà…”

Miên Miên nhìn bà với ánh mắt mong đợi.

“Bà sẽ tới.” Bà nói.

Dương Tư Chiêu tiễn bà xuống lầu.

Suốt quãng đường bà Tần không hề mở lời, Dương Tư Chiêu đã nói ba câu “Con xin lỗi”, rồi lấy điện thoại ra: “Mẹ, để con gọi xe cho mẹ nhé, trời lạnh lắm đừng đi xe buýt nữa.”

“Không cần —” Bà Tần chưa nói dứt lời thì một chiếc xe hơi màu đen từ đằng xa tiến lại, đỗ ngay trước mặt bà.

“Chào bà Tần, tôi là tài xế do Lục Tổng sắp xếp cho ngài, mời ngài lên xe, tôi sẽ đưa ngài và tiên sinh đi tham quan ba dự án bất động sản Tân Đường Hoa Viên, Dung Thịnh Lệ Đô và Nguyệt Kiều Nhất Hào.”

“Tại sao?”

“Lục tiên sinh đã dặn, ba khu này cách không xa vòng tròn sinh hoạt hiện tại của ngài, hơn nữa chất lượng nhà tốt, môi trường tốt, rất hợp để ở. Ngài có thể chọn lấy một căn, hoặc cũng có thể chọn mua một căn rồi chọn thêm vài căn nữa để đầu tư.”

“Hả?” Cả bà Tần và Dương Tư Chiêu đều sững sờ.

“À phải rồi, chiếc xe này cũng thuộc quyền sở hữu của ngài, ngài có thể gọi cho tôi bất cứ lúc nào, tôi luôn sẵn lòng phục vụ.”

“Còn nữa, sức khỏe dạo này của ngài thế nào? Lục tiên sinh đã đặt lịch khám sức khỏe định kỳ theo yêu cầu tại bệnh viện tư nhân cho ngài rồi. Ngày mai có thể cùng tiên sinh đi kiểm tra tổng quát, sẽ có những chuyên gia đầu ngành phân tích và đánh giá tình trạng sức khỏe cho hai vị.”

“Ngài không cần lo lắng cuộc sống sẽ có bất kỳ thay đổi hay bị quấy rầy nào, chúng tôi chỉ là giúp ngài giải quyết vấn đề, san sẻ nỗi lo thôi.”

“Mời ngài lên xe.”

Dương Tư Chiêu: “…”

Cậu không khỏi nghĩ: Gia sản mười triệu tệ kia có đủ cho Lục Vô Tẫn tiêu xài hoang phí thế này không? Khoe khoang xong lần này, sau này không lẽ bắt cậu nuôi cả nhà sao?

Bà Tần đờ đẫn mất ròng rã hai phút.

Dương Tư Chiêu thở dài: “Mẹ, nếu mẹ không muốn thì để con gọi xe đưa mẹ về, mẹ —”

Chưa nói dứt câu, bà Tần đã chui tọt vào trong xe, mắt sáng rực: “Nguyệt Kiều Nhất Hào á? Thật sự có thể xem khu nhà mới ở Nguyệt Kiều Nhất Hào à? Chẳng phải người ta đã tranh nhau mua hết sạch rồi sao?”

Người tài xế cười nói: “Vẫn còn chứ ạ, căn hộ đẹp nhất hiện vẫn còn trống ở ba tầng, ngài có thể đến xem có ưng ý hay không.”

Bà Tần vội nói: “Tốt tốt tốt, Tư Chiêu này, mau gọi điện cho ba con, bảo ông ấy xuống lầu ngay!”

Sau khi chiếc xe lăn bánh, trong gió còn thoang thoảng vọng lại một câu: “Bảo ông ấy ăn mặc cho tử tế vào, đừng có làm mất mặt con rể đấy!”

Đầu Dương Tư Chiêu như có đàn quạ bay ngang qua.

Cuối cùng cậu cũng biết thế nào là “năng lực đồng tiền” rồi.

Về đến nhà, Lục Vô Tẫn đang hâm nóng canh sườn, nghe tiếng cửa mở cũng chẳng thèm quay đầu lại hỏi: “Giải quyết xong rồi à?”

Lục Vô Tẫn lúc nào cũng thản nhiên, như thể đã cắt đứt mọi hỉ nộ ái ố vậy. Vài lần mất kiểm soát trong cuộc đời dài đằng đẵng của anh, có lẽ đều là vì Dương Tư Chiêu.

Dương Tư Chiêu đi tới sau lưng anh, ôm lấy thắt lưng anh.

Cảm giác thật yên tâm.

Một sự yên tâm mà dù mưa sa bão táp tới cũng không hề sợ hãi.

“Sao thế?”

“Chúng ta về Tuân Sơn đi.” Dương Tư Chiêu đột nhiên nói.

Lục Vô Tẫn cười khẽ: “Sao vậy?”

“Lỡ như ngài hết tiền, em nuôi không nổi ngài đâu, em nghèo lắm.”

Lục Vô Tẫn tắt bếp, xoay người nhìn Dương Tư Chiêu. Anh chẳng nói gì, chỉ cúi đầu hôn cậu.

Trước đây anh còn làm từng bước, khiêu khích chút một, giờ đây chỉ cần ngậm lấy cánh môi Dương Tư Chiêu là xông thẳng vào trong, cứ như sợ Dương Tư Chiêu chạy mất không bằng. Dương Tư Chiêu cũng muốn chiều anh, nhưng thực sự không thở nổi, hai tay chống trước ngực anh, vất vả lắm mới tách ra được một chút, lý nhí nói: “Chậm một chút, em… hôm qua em xem video thấy có một cách hôn, có muốn thử không?”

Sự im lặng của Lục Vô Tẫn đôi khi cũng là một loại dẫn dụ.

Dương Tư Chiêu tự nguyện đưa dê vào miệng cọp.

Cậu kiễng chân, ghé lại gần hơn: “… Là dùng lưỡi vẽ bảng chữ c** **.”

Cậu áp môi mình lên môi anh, còn chưa kịp vẽ đến chữ C đã bị Lục Vô Tẫn làm loạn nhịp điệu. Cậu cảm thấy tay anh bắt đầu di chuyển, từng chút một đi xuống, nâng lấy người cậu.

Cậu sai rồi, cậu không nên dạy hư Lục Vô Tẫn.

Bây giờ gốc lưỡi cậu mỏi rã rời, đau cả hai bên má, vậy mà Lục Vô Tẫn vẫn chưa thỏa mãn, khàn giọng hỏi cậu: “Còn học được cái gì nữa?”

“Mẹ ơi!!!”

Dương Tư Chiêu sợ đến mức bắn người ra khỏi vòng tay của Lục Vô Tẫn.

Cậu nhìn Miên Miên với vẻ mặt đầy tội lỗi.

Miên Miên bĩu môi, hậm hực đứng bên cạnh sofa: “Bụng con cứ kêu suốt mà chẳng có ai nghe thấy cả!”

“Ăn ngay đây!” Dương Tư Chiêu dùng mu bàn tay lau miệng, rảo bước đi tới bế Miên Miên đặt vào bàn ăn.

Lục Vô Tẫn bưng bát canh sườn lên.

Miên Miên hậm hực lườm anh.

Lục Vô Tẫn nhướng mày một cái, vẻ mặt chẳng hề quan tâm.

Miên Miên chỉ đành nắm lấy tay Dương Tư Chiêu, dùng cách nài nỉ “mẹ ngồi cùng bên với con” để trả thù cha.

Tối hôm đó bé vẫn chưa hết giận, tắm rửa xong cứ bám lấy Dương Tư Chiêu, không chịu sang phòng trẻ em bên cạnh. Lục Vô Tẫn vừa xách cổ áo sau của bé lên là bé đã quờ quạng tay chân leo vào lòng Dương Tư Chiêu, hỏi với vẻ đáng thương: “Mẹ có thích con không ạ?”

“Tất nhiên là thích Miên Miên rồi.” Dương Tư Chiêu ôm lấy bé.

Bé thuận lợi ngủ thiếp đi trong lòng mẹ, nhưng ngủ chưa được bao lâu đã bị Lục Vô Tẫn bế sang chiếc giường nhỏ bên cạnh. Đến sáng hôm sau bé lại được Dương Tư Chiêu bế về, chuyện đó thì bé chẳng hề hay biết.

**

Mỗi nhà của năm tiểu yêu quái đều có một vị phụ huynh rời đi. Trước lúc khởi hành, họ tới tạ tội với Lục Vô Tẫn.

Lục Vô Tẫn đưa cho họ năm tấm thiếp thông hành.

Tay Cố Hoàn khẽ run rẩy: “Tôn chủ, chúng tôi hổ thẹn vô cùng.”

“Nếu cha ông của các ngươi không liên quan đến việc Tuân Mộ đào tẩu khỏi yêu giới năm xưa, tại sao các ngươi lại trốn tránh sự thẩm vấn của ta?”

Cố Hoàn quỳ xuống: “Cha ông của chúng tôi ba trăm năm trước chịu trách nhiệm canh giữ môn giới Tuân Sơn. Nhưng lúc đó hai giới nhân yêu lén lút qua lại không ngừng, cha… cha của chúng tôi vì lòng tham che mắt nên đã làm cái việc hối lộ mở cửa, thả người vào yêu giới, thả yêu ra nhân gian.”

Đầu Cố Hoàn càng nói càng cúi thấp: “Ngày đó, cái ngày phu nhân rời đi, họ đang mở giới môn cho một con yêu đã đút lót. Phu nhân ngã gục ngay cửa, để không bị lộ tội ác của mình, họ đã dụ dỗ phu nhân đi đến nhân giới… Họ cũng không biết hành động đó sẽ gây ra đại họa, khiến tôn chủ và phu nhân phải xa cách ba kiếp, thực sự tội lỗi khó tha thứ.”

Lục Vô Tẫn im lặng hồi lâu.

Anh không còn thấy phẫn nộ vì những chuyện này nữa, chỉ cảm thấy mọi chuyện thật trớ trêu, thật không còn cách nào khác.

“Tội lỗi của đời cha ông thì cứ khép lại đi. Nhưng chuyện tự ý rời khỏi yêu giới, hình phạt đáng phải chịu thì ta không thể miễn cho các ngươi được.”

Nhóm Cố Hoàn lập tức đồng thanh: “Đa tạ tôn chủ.”

Sau khi họ rời đi, Lục Vô Tẫn điểm vào một thứ giống như màn hình trong hư không. Trong hình là Dương Tư Chiêu và Miên Miên đang băng qua đường.

Hai người mặc đồ đôi, chạy lon ton về phía trước. Gió thổi bay mũ áo phao của Miên Miên, bé ôm đầu cười ngây ngô với Dương Tư Chiêu. Dương Tư Chiêu đội lại mũ cho bé, thắt lại khăn quàng cổ. Hai người tiếp tục đi, đầu thỉnh thoảng lại lắc lư, chắc là đang nghêu ngao cùng một bài hát.

Đến trường mầm non, Dương Tư Chiêu bắt đầu cùng các giáo viên khác làm đồ trang trí cho ngày hội thể thao.

Có giáo viên hỏi Dương Tư Chiêu: “Thầy Tiểu Cừu này, thầy có biết cô Từ Nhụy đi đâu không? Viện trưởng bảo cô ấy nghỉ việc rồi, sao đi mà chẳng nói năng gì thế, ít nhất cũng phải chào chúng ta một tiếng chứ.”

Dương Tư Chiêu ngẩn người, rồi cười nói: “Tôi không biết, cô ấy cũng chẳng chào tôi.”

“Còn cái sân chơi ở vườn sau là ai làm hỏng thế? Kỳ lạ thật đấy, trông chẳng khác gì hiện trường máy bay rơi. Viện trưởng cũng không báo cảnh sát, cũng chẳng thèm tra xem ai làm. Giờ tôi thấy cái trường mầm non này cứ thần thần bí bí thế nào ấy, chẳng dám ở lại nữa.”

“…” Dương Tư Chiêu thầm nghĩ: Nếu nói cho cô ấy biết thực ra không chỉ thần thần bí bí mà còn là yêu yêu bí bí nữa, liệu cô ấy có ngất xỉu ngay tại chỗ không? Chắc là tam quan sẽ sụp đổ mất, giống như cậu lúc ban đầu vậy.

Viện trưởng bước vào, bàn bạc với họ việc trang trí hội trường: “Đến lúc đó, hội trường chính sẽ đặt ở phía Tây Nam nhé.”

Có giáo viên hỏi: “Cái sân nhỏ bên đó chẳng phải vừa mới sửa xong sao? Đã dùng được chưa ạ?”

“Được rồi.” Viện trưởng đáp.

“À phải rồi viện trưởng, ông có thấy cái cây cổ thụ trong vườn mình dạo này rụng lá ghê lắm không? Trước đây ai cũng nói đó là cây thần, xe xúc đến cũng không đào đi nổi, mùa đông cũng xanh tốt um tùm. Vậy mà dạo này mỗi lần đi ngang qua tôi toàn thấy lá khô rụng đầy đất, là sao thế ạ?”

Dương Tư Chiêu ngẩng đầu lên, khẽ nhíu mày.

Viện trưởng cười cười nói: “Làm gì có cây thần nào chứ? Toàn là nói quá lên thôi. Mùa đông năm nay vừa lạnh vừa khô, rụng lá là chuyện quá bình thường, không rụng mới là chuyện lạ đấy.”

“Ồ,” giáo viên đó ngồi xuống, “Vâng ạ.”

Viện trưởng dặn: “Đến lúc đó cứ theo lớp mà làm. Lớp Mầm (5) ít người, lát nữa có thể sắp xếp riêng một phần trò chơi nhỏ ở phía sau cho các bé tham gia.”

Dương Tư Chiêu gật đầu: “Vâng.”

Thời gian trôi qua rất nhanh, thứ Tư tuần sau chớp mắt đã tới.

Để chuẩn bị sớm cho ngày hội thể thao, Dương Tư Chiêu dậy từ tờ mờ sáng, 6 giờ 10 đã dậy rồi. Lục Vô Tẫn còn chưa tỉnh, cậu rúc rúc vào lòng anh cho tỉnh táo hẳn.

Mùa đông mà phải dậy sớm đi làm đúng là cực hình, cậu đi vào nhà vệ sinh như một cái xác không hồn. Vừa nặn kem đánh răng xong thì Lục Vô Tẫn bước vào, Dương Tư Chiêu trợn tròn mắt: “Sao ngài lại dậy rồi?”

Lục Vô Tẫn đi tới bên cạnh cậu: “Đi cùng em.”

“Đi cùng em làm gì?”

“Đi làm.”

Dương Tư Chiêu trợn mắt to hơn nữa: “Chẳng lẽ ngài định đến trường mầm non à? Ngài… ngài không định tham gia ngày hội thể thao đấy chứ?”

Lục Vô Tẫn mà đi chơi mấy cái trò trẻ con đó sao? Chơi đua sâu róm với các phụ huynh khác á?

Lục Vô Tẫn rõ ràng biết cậu đang nghĩ gì.

“Ta không tham gia, chỉ làm khán giả thôi.”

Dương Tư Chiêu phì cười, đắc ý hỏi: “Bày đặt làm gì chứ? Thật ra ngài thích Miên Miên lắm đúng không?”

Lục Vô Tẫn vẫn không thèm để ý đến cậu.

“Thật ra ngài là một người cha tốt, chỉ là không muốn thể hiện ra mà thôi, phải không?” Dương Tư Chiêu đánh răng xong, mang theo hơi thở thơm mùi bạc hà ghé sát lại, quàng lấy cổ Lục Vô Tẫn: “Cha tốt ơi?”

“Bỏ chữ ‘tốt’ đi.”

Dương Tư Chiêu thắc mắc: “Cha?”

“Ừm,” Lục Vô Tẫn cúi đầu hôn cậu, “Ta đây.”

**

Chan: Tâm lý gì kỳ, cứ muốn ngta gọi là đết đỳ hoài =))) thằng nào cũng muốn :v

Hết chương 41

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...