Cừu Nhỏ, Cừu Nhỏ, Mấy Giờ Rồi?

Chương 45



Chương 45

Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan

Giường không lớn lắm, nhưng dựa sát vào tường nên không lo Miên Miên nằm ngoài cùng bị ngã.

Dương Tư Chiêu nhích người về phía Miên Miên, nhưng người đàn ông trước mặt không nhúc nhích, vẫn dùng ánh mắt bình thản nhìn cậu.

Dương Tư Chiêu thấy lòng bồn chồn, cảm giác kỳ lạ khó tả, cậu lí nhí lẩm bẩm: “Ta đi ngủ đây, ngươi không ngủ thì thôi, ta… ta sắp ngủ thiếp đi rồi, ta không nói chuyện với ngươi nữa đâu.”

Lời vừa dứt không lâu, bên cạnh truyền đến hai tiếng “ót ét”, người đàn ông đã nằm lên, đệm giường hơi lún xuống.

Dương Tư Chiêu hé một con mắt, lén lút liếc sang bên cạnh.

Người đàn ông nằm ngay sát cậu, cách cậu chỉ một phân, nằm rất yên ổn, ngay cả nhịp thở cũng đều đặn êm ái, nhưng lại khiến Dương Tư Chiêu bồn chồn không yên. Nửa thân người gần người đàn ông trở nên rất khó chịu, cứ như không thuộc về mình vậy.

Cậu nghĩ mãi không ra là vì sao.

Người đàn ông dường như nhận ra tâm trạng của cậu, liền kéo chăn đắp cho cậu, tém lại góc chăn, quấn chặt lấy cơ thể cậu.

Dương Tư Chiêu chỉ lộ ra mỗi cái đầu, nhỏ giọng hỏi anh: “Ngươi… rốt cuộc ngươi là ai vậy?”

Người đàn ông chống nửa người trên, mượn ánh trăng nhìn khuôn mặt cậu, hỏi ngược lại: “Em đến đây tìm ai?”

“Ừm, Tịnh Phạm Thần Quân, ngươi có biết ngài ấy không?”

“Ta chính là người đó.”

Dương Tư Chiêu mở to hai mắt, dáng vẻ này của cậu y hệt như Miên Miên, đôi mắt tròn xoe, lông mi như chiếc quạt nhỏ chớp chớp: “Ngươi — ngươi chính là Tịnh Phạm Thần Quân!”

“Đúng vậy, em đến tìm ta có việc gì?”

Dương Tư Chiêu vừa định trả lời lại vội vàng mím chặt môi, lắc đầu, đúng là viết rõ bốn chữ “có tật giật mình” lên trán luôn.

Lục Vô Tẫn cười khẽ một tiếng, chậm rãi nằm xuống.

“Người cười cái gì?” Dương Tư Chiêu hỏi.

Lục Vô Tẫn không nói gì, Dương Tư Chiêu lập tức cuống lên, tung chăn nhào tới bên cạnh anh: “Ngươi, ngươi cười cái gì hả?”

Ngày đó cây thần nuốt chửng linh hồn, vào giây phút nguy cấp, Lục Vô Tẫn đã dùng Hồi Lan pháp lấy lại hóa đan trong cơ thể Dương Tư Chiêu, một chiêu đánh chết Nghiêm Thịnh. Còn trong lòng cây, Dương Tư Chiêu đã dùng hết sức lực cuối cùng, ôm trọn sáu linh hồn yêu quái vào lòng để bảo vệ những đứa trẻ, dùng chính cơ thể mình chắn lấy đợt tấn công mạnh nhất.

Sau khi tỉnh dậy, cậu biến lại thành Tuân Mộ.

Tuân Mộ như thuở ban đầu gặp gỡ.

Khoảnh khắc cậu nhìn chằm chằm vào mặt Lục Vô Tẫn, ngơ ngác hỏi “ngươi là ai”, trái tim Lục Vô Tẫn gần như tan nát. Thế nhưng đêm đến nằm bên cạnh Dương Tư Chiêu, nhìn cậu trong lúc ngủ say theo thói quen trở mình rúc vào lòng anh, vô thức dùng má cọ vào lồng ngực anh, tim Lục Vô Tẫn lại âm thầm hồi phục như cũ.

Anh nghĩ: Chỉ cần được ở bên nhau là tốt rồi.

Điều anh muốn thực sự không nhiều.

Ngày ba bữa cơm, năm tháng bốn mùa, đều có nhau.

“Ta không cười, ta chỉ là đang nghĩ,” Lục Vô Tẫn thong thả giơ tay, vuốt lại lọn tóc rối rủ trước trán Dương Tư Chiêu, “Em thậm chí còn không biết ta là ai mà đã cho ta lên giường ngủ cùng rồi sao?”

Tay anh dời xuống, khẽ véo mũi Dương Tư Chiêu một cái: “Sau này không được vô tâm như vậy nữa đâu nhé.”

Dương Tư Chiêu ngẩn ngơ nhìn anh, một lúc sau mới phản ứng lại, lí nhí lẩm bẩm: “Nhưng ta thấy ngươi không phải người xấu… à không, ngươi không phải Thần quân xấu.” Giọng c** nh* đến mức gần như không nghe thấy, lẳng lặng thú nhận: “Ta là yêu quái xấu, ta đến để làm hại ngươi đấy.”

Một lúc sau, cậu bỗng ngước mắt hỏi: “Người ‘thê tử’ mà ngươi nói, người ấy đang ở đâu?”

Lục Vô Tẫn nhìn cậu, không trả lời.

“Người ấy còn sống trên đời không?”

“Còn.”

“Vậy tại sao người ấy không sống cùng cha con ngươi?”

“Bởi vì người ấy hơi ngốc, lúc nào cũng đi lạc.”

“Hả?” Dương Tư Chiêu ngạc nhiên: “Sao lại có người ngốc thế chứ, đến nhà của mình mà cũng không tìm thấy được sao? Ta từ nhỏ đã nhớ đường rất giỏi đấy!”

Cậu lại tò mò hỏi tiếp: “Vậy là ngươi cứ luôn ở đây chờ người ấy về nhà sao? Ngươi đã chờ bao lâu rồi?”

“Ba trăm mười hai năm, cộng thêm bốn tháng.”

Dương Tư Chiêu kinh ngạc đến mức tròng mắt sắp rơi ra ngoài: “Lâu thế sao? Làm sao có thể chờ một người lâu đến vậy chứ? Ba trăm mấy chục năm, một mình ngươi không thấy buồn chán sao? Chưa bao giờ nghĩ đến chuyện từ bỏ à?”

Lục Vô Tẫn nói: “Khi em cực kỳ yêu một người, em sẽ không còn cảm thấy buồn chán nữa.”

Dương Tư Chiêu suy đi tính lại ý nghĩa của câu nói này.

Có chút thâm sâu, cậu không hiểu nổi, nhưng cậu vẫn nhìn thẳng vào Lục Vô Tẫn, gửi lời chúc phúc: “Người ấy sẽ quay về thôi.”

Cậu nhắm mắt chuẩn bị ngủ, vài giây sau lại mở ra, nghiêm túc nói: “Biết đâu người ấy cũng đang nhớ ngươi đấy, người ấy cũng rất muốn về nhà, chỉ là bị lạc đường mà thôi, trong lòng người ấy cũng sốt ruột lắm đấy!”

Trong mắt Lục Vô Tẫn thoáng hiện ngấn lệ.

Một lúc sau, Lục Vô Tẫn tưởng cậu đã ngủ say, kết quả cậu lại mở mắt ra lần nữa nói: “Ta còn chưa biết tên của ngươi.”

Lục Vô Tẫn nắm lấy bàn tay Dương Tư Chiêu từ trong chăn ra, nằm cùng cậu, dùng đầu ngón tay viết chữ lên lòng bàn tay cậu.

“Lục, Vô, Tẫn.”

Mỗi nét bút đều tỏa ra ánh sáng xanh huỳnh quang, Dương Tư Chiêu không biết chữ nhưng cậu lặng lẽ ghi nhớ ba chữ này.

“Lục Vô Tẫn.” Cậu đọc theo một lần.

Lục Vô Tẫn đáp: “Ta đây.”

Hôm sau, Dương Tư Chiêu ngủ một mạch đến lúc mặt trời lên cao. Mở mắt ra đã thấy Miên Miên ngồi bên giường, ngẩn ngơ nhìn ra cửa sổ. Ánh nắng ấm áp chiếu lên người bé, làm quanh thân bé tỏa ra ánh hào quang vàng óng, trông như một miếng bánh gạo nhỏ hình tam giác.

Cậu giơ một ngón tay, chọc chọc vào miếng bánh gạo.

Miên Miên lập tức quay đầu lại.

Dương Tư Chiêu giật mình rụt tay về, nhưng Miên Miên chẳng hề giận, bé hưng phấn xoay người bò đến trước mặt Dương Tư Chiêu, đôi mắt tròn xoe sáng lấp lánh: “Mẹ ơi, mẹ tỉnh rồi!”

Dương Tư Chiêu bĩu môi, cậu rất muốn sửa lại cách gọi của Miên Miên nhưng bụng kêu “ùng ục” một tiếng, ăn sáng là quan trọng nhất.

Cậu và Miên Miên cùng nhau đi vệ sinh cá nhân, cùng nhau ăn sáng.

Sáng nay món ăn là cháo khoai từ đậu đỏ và hoành thánh chiên. Dương Tư Chiêu cầm đũa chọc chọc vào lớp vỏ cháy của hoành thánh, trông cứng ngắc nhưng đầu đũa vừa chọc vào đã thủng một lỗ, còn kèm theo tiếng “rắc rắc”.

Thật là kỳ lạ, cậu không dám ăn.

Nhưng Lục Vô Tẫn bảo cậu nếm thử xem.

Cậu thử ăn một miếng, lại là một tiếng “rắc rắc”, lớp vỏ hoành thánh giòn rụm thơm phức kêu răng rắc trong miệng, nước thịt tươi chảy ra tràn ngập khoang miệng. Dương Tư Chiêu ăn một cách thỏa mãn, cái đầu lắc qua lắc lại.

Cậu ngạc nhiên nhìn Lục Vô Tẫn, anh mỉm cười.

Cậu lại nhìn Miên Miên, Miên Miên cũng cắn một miếng hoành thánh rồi bắt chước dáng vẻ của cậu, cái đầu lắc qua lắc lại.

Lục Vô Tẫn bất lực, giục hai bé cừu đang kéo dài bữa sáng đến tận giờ trưa: “Không được chơi nữa, mau ăn đi.”

Dương Tư Chiêu thấy Lục Vô Tẫn thật nghiêm khắc, còn nghiêm khắc hơn cả sư phụ của cậu nữa. Cậu bĩu môi, cúi đầu húp một hơi cháo lớn, rồi một miếng một chiếc hoành thánh… Dáng vẻ ăn uống ngon lành của cậu cứ như thể Lục Vô Tẫn là đầu bếp năm sao Michelin vậy, nhưng Lục Vô Tẫn cảm thấy tay nghề của mình chẳng tiến bộ chút nào. Hai hộp hoành thánh thủ công mà Trần Thử An gửi tới, một hộp đã bị anh chiên cháy khét, hộp còn lại cũng suýt nữa thì gặp họa.

May mà hai bé cừu nhỏ nhà anh rất dễ nuôi.

Với hai cái miệng bóng loáng mỡ và bốn bàn tay cũng bóng loáng mỡ, một lớn một nhỏ đồng thanh: “ta/con ăn no rồi!”

Lục Vô Tẫn đứng dậy dọn dẹp bãi chiến trường.

Dương Tư Chiêu dẫn Miên Miên ra ngoài chơi, chưa đầy mười lăm phút sau cậu bỗng chạy về, bám vào cửa nói với Lục Vô Tẫn: “Ta muốn học gói bánh bao thịt lớn cho Miên Miên ăn.”

“Em muốn học sao?”

Dương Tư Chiêu gật đầu.

“Tại sao?”

“Miên Miên gầy quá, ta muốn cho nó ăn mập lên một chút.”

Lục Vô Tẫn không khỏi xúc động, cúi đầu khẽ cười một tiếng, không từ chối yêu cầu của cậu: “Được.”

Nhưng Yêu vương không hề nắm giữ kỹ năng này. Anh ra lệnh cho Trần Thử An phải học thuộc lòng trong vòng mười lăm phút, sau đó đến dạy.

Nhờ công hộ giá, địa vị của Trần Thử An ở yêu giới gần đây thăng tiến vượt bậc, đi đến đâu các yêu quái cũng cung kính gọi một tiếng “Trần tổng quản”. Lúc này hắn đang chắp tay sau lưng, hất cằm đi tuần tra các nha môn, bỗng nghe thấy truyền tin từ Tôn chủ, liền cố ý ho nhẹ một tiếng.

“Tôn chủ có lệnh.” Hắn nói với con báo yêu bên cạnh.

Sắc mặt báo yêu lập tức trở nên nghiêm nghị căng thẳng, thầm nghĩ chắc chắn là chuyện đại sự, lẽ nào là triển khai phòng thủ biên giới?

Ai ngờ, khóe môi Trần tổng quản hạ xuống từng chút một, ánh sáng trong mắt cũng dần biến mất, chán nản như một mảnh xác rắn thiếu sức sống, trong nháy mắt đã bay ra khỏi Tuân Sơn.

Bột mì đã nở, nhân thịt đã trộn xong.

Trần Thử An nhìn phu nhân tôn chủ và thiếu chủ đang cầm cây cán bột “hi hi ha ha” chọc tới chọc lui trước mặt, cố gắng nặn ra nụ cười mệt mỏi: “Thầy Dương, học theo tôi này.”

Lục Tư Chiêu lúc này mới nhớ ra trước mặt còn có người.

Cậu ngượng ngùng cười cười, buông Miên Miên ra đứng dậy, bắt chước dáng vẻ của Trần Thử An, ngắt một cục bột nhỏ, vo tròn trong tay.

Trần Thử An cảm thấy an lòng: “Rất tốt, chính là như vậy. Đặt cục bột lên tấm thảm, cầm cây cán bột lên, trước tiên nghiền nhẹ một lượt, sau đó một tay cầm mép miếng bột, một tay cầm cây cán bột, xoay theo chiều kim đồng hồ—”

Lời chưa dứt lại nghe thấy Dương Tư Chiêu nói: “Miên Miên, ta nặn một cái bé nè!”

Cậu nâng một cục bột trắng nhỏ đưa đến trước mặt Miên Miên: “Đây chính là Miên Miên nè!”

Miên Miên cũng nặn một cục bột lớn, giơ cao lên đầy hưng phấn: “Cái này là mẹ nè!”

“Ta nặn thêm một con thỏ nữa.”

Miên Miên nghiêng đầu: “Vậy con sẽ nặn một con chim nhỏ!”

Trần Thử An không nhịn được mà than vãn với Lục Vô Tẫn, hắn chỉ chỉ hai người đối diện bàn: “Tôn chủ ngài xem kìa!”

Trời mới biết hắn đã phải vất vả thế nào để học làm bánh bao trong vòng mười lăm phút, còn phải chuẩn bị đống nguyên liệu này nữa chứ!

Lục Vô Tẫn vốn đang tựa người trên sập đọc sách, ngước mắt nhìn một cái, chẳng hề bận tâm, nói: “Cứ để mặc họ đi.”

Trần Thử An: “…”

Đúng là hôn quân mà, hôn quân.

Dương Tư Chiêu và Miên Miên mỗi người ôm một cục bột, lao đến trước mặt Lục Vô Tẫn, mở tay ra như mở vỏ sò, hỏi Lục Vô Tẫn: “Đoán xem đây là cái gì nào?”

Lục Vô Tẫn nhìn tay Dương Tư Chiêu: “Heo.”

Lại nhìn sang Miên Miên: “Giun đất.”

Hai bé cừu đau khổ rời đi.

Trần Thử An chống nạnh cười lớn, mặc dù không dám phát ra âm thanh.

Một bữa bánh bao, học từ sáng đến tối.

Một thau bột, một nồi nhân, cuối cùng chỉ nặn được năm cái bánh bao.

Dương Tư Chiêu và Miên Miên mệt đến mức ngủ thiếp đi luôn.

Nửa đêm lại đói đến tỉnh cả người.

Dương Tư Chiêu ngại làm phiền Lục Vô Tẫn, liền bế Miên Miên định bước qua chân Lục Vô Tẫn lén lút xuống giường. Ai dè không cẩn thận bị vấp một cái, cả người lẫn Miên Miên ngã nhào vào lòng Lục Vô Tẫn.

Lục Vô Tẫn bật đèn bàn lên, nhìn hai nhóc con lấm lét: “Muốn làm gì đây?”

Dương Tư Chiêu cười gượng: “Ta đói rồi.”

Lục Vô Tẫn không hề chê họ phiền phức, đứng dậy hâm lại cháo và bánh bao. Dương Tư Chiêu và Miên Miên ngồi bên giường chờ, bốn cái chân buông thõng đung đưa qua lại.

Ánh đèn vàng vọt hắt lên vai Lục Vô Tẫn trông rất rộng lớn, trong đầu Dương Tư Chiêu bỗng hiện lên một hình ảnh.

Cậu ôm Lục Vô Tẫn từ phía sau.

Một hành động cực kỳ thân mật.

Gò má Dương Tư Chiêu bỗng nóng ran, cậu không kìm được mà cúi đầu xuống, mân mê chiếc cúc áo ngủ của mình.

Ngay sau đó lại có một hình ảnh khác ùa vào não.

Là Lục Vô Tẫn bế thốc cậu lên, ép vào bức tường trắng. Quần áo cậu xộc xệch, chỉ còn một nửa trên người, cổ và ngực đầy rẫy những dấu vết màu đỏ.

“!!!”

Dương Tư Chiêu càng thêm bồn chồn, cơ thể tê rần, nhịp thở cũng loạn nhịp, cậu chẳng dám ngẩng đầu lên nữa.

Đúng lúc này, cổ chân bỗng bị ai đó chạm vào.

Lục Vô Tẫn quỳ xuống trước mặt cậu, nắm lấy cổ chân cậu, đặt chân cậu lên đầu gối mình để đi tất cho cậu. Động tác của Lục Vô Tẫn rất dịu dàng. Sau khi đi tất xong, anh còn vuốt lại ống quần cho cậu, rồi đặt đôi dép lê bên cạnh chân cậu, khẽ nói: “Đi ăn đi.”

Lo cho cậu xong, Lục Vô Tẫn lại đi giúp Miên Miên đi tất.

Miên Miên vừa mơ thấy một giấc mơ về bánh bao thịt lớn, giờ đang nhìn bánh bao trên bàn mà ch** n**c miếng, không đợi đi xong tất đã muốn xuống giường. Thấy nhóc con loạng choạng, Dương Tư Chiêu theo phản xạ lao tới che chở cho bé.

Vì cú lao này, cậu mới muộn màng nhận ra Lục Vô Tẫn đang ở rất gần mình. Gần đến mức cậu có thể nghe thấy nhịp thở của anh, nghe thấy anh nói: “Đi ăn cơm đi.”

Giọng nói có chút kìm nén, như đang nhẫn nhịn điều gì đó.

Nhìn gương mặt Lục Vô Tẫn ở cự ly gần làm Dương Tư Chiêu ngẩn ngơ, cậu đờ đẫn chớp chớp mắt, đôi môi mấp máy.

Lục Vô Tẫn bế Miên Miên ra chỗ khác, bên giường chỉ còn lại anh và Dương Tư Chiêu. Anh nắm lấy cổ tay Dương Tư Chiêu, kéo cậu lại gần hơn, giọng khàn khàn nói: “Ăn xong thì đừng ngủ vội, ta có vài lời muốn nói với em, được không?”

Dương Tư Chiêu nhìn chằm chằm vào môi Lục Vô Tẫn, đờ đẫn gật đầu.

Hết chương 45

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...