Chương 46
Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan
Miên Miên thực chất có cái bụng chim sẻ, nhìn thì thèm đến ch** n**c miếng, thực tế ăn chẳng được bao nhiêu là mí mắt đã bắt đầu đánh nhau. Bé đặt cái bánh bao xuống, người xiêu vẹo rồi ngã nhào vào lòng Dương Tư Chiêu.
Dương Tư Chiêu lập tức buông đũa ôm lấy bé, còn chưa kịp tính sao thì Lục Vô Tẫn đã đón lấy Miên Miên.
Vòng tay Dương Tư Chiêu bỗng nhiên trống không: “Ngươi—”
Lục Vô Tẫn dỗ dành Miên Miên như dỗ một món đồ chơi nhỏ, chỉnh lại cánh tay, nhích lại cái đầu, rồi đắp chăn… động tác dứt khoát, liền mạch. Dương Tư Chiêu nhìn mà tim cứ thấp thỏm không yên, chỉ sợ đối phương làm Miên Miên thức giấc, cũng may là không có.
Lục Vô Tẫn đi trở lại, ngồi bên bàn nhìn Dương Tư Chiêu ăn khuya.
Dương Tư Chiêu vốn đang rất ngon miệng, nhưng đối diện với ánh mắt rực cháy của Lục Vô Tẫn, cậu không tài nào nhai nổi bánh bao, cháo cũng uống không trôi. Cậu vừa khẽ ngước mắt lên là chạm phải ngay ánh nhìn của anh, sợ tới mức cứ vùi đầu xuống ngực.
Mãi đến khi nghe Lục Vô Tẫn nói: “Ăn thêm chút nữa đi, sáng mai lại ngủ nướng cho mà xem.”
Ăn khuya với ngủ nướng thì có liên quan gì đến nhau?
Dương Tư Chiêu nghĩ mãi không ra, nhưng vẫn ngoan ngoãn cắn một miếng bánh bao thật to, vất vả lắm mới nuốt xuống được. Cậu đặt nửa cái bánh bao nhân thịt còn lại vào đĩa, nhỏ giọng hỏi Lục Vô Tẫn: “Ta… ta không muốn ăn nữa, ngươi định nói gì với ta?”
Dương Tư Chiêu nhìn Lục Vô Tẫn lấy khăn lau tay cho mình, rồi lại nhìn anh tắt đèn trong phòng, dắt cậu ra ngoài, nắm tay cậu đi tới căn phòng bên cạnh.
Chưa kịp bật đèn, giữa màn đêm tối mịt, cậu đã bị Lục Vô Tẫn ôm chầm lấy.
Cậu hoàn toàn ngơ ngác.
Lục Vô Tẫn cao lớn hơn cậu rất nhiều, khi anh vươn cánh tay dài siết chặt lấy cậu, cậu gần như không có chỗ để vùng vẫy. Điều khiến cậu kinh ngạc hơn là, cậu vậy mà lại không hề muốn thoát khỏi anh.
Cậu lý nhí hỏi: “Ngươi làm sao thế?”
Lục Vô Tẫn không trả lời, anh cúi người, vùi mặt vào hõm vai Dương Tư Chiêu. Cậu cảm nhận được một luồng hơi ấm nơi cổ, đó là hơi thở của Lục Vô Tẫn.
Hồi lâu sau, anh mới nói: “Cho ta ôm một lát.”
Dương Tư Chiêu thắc mắc: Chẳng phải vẫn đang ôm đó sao?
Điều làm cậu khó hiểu hơn là, rõ ràng Lục Vô Tẫn trông cao lớn như vậy, bờ vai rộng đến mức tay cậu ôm không xuể, nhưng khi anh gục đầu vào vai cậu lại tỏ ra vô cùng yếu đuối, như thể chỉ cần chạm nhẹ là sẽ vỡ tan. Cảm nhận được nỗi buồn của Lục Vô Tẫn, lòng Dương Tư Chiêu cũng thắt lại, cậu đưa tay xoa xoa tóc anh.
Giây tiếp theo, cậu liền bị Lục Vô Tẫn bế bổng lên. Một tay anh đỡ lấy mông cậu, tay kia đẩy cửa sổ gỗ ra, đặt cậu ngồi lên bệ cửa.
Dương Tư Chiêu giật mình, trong tư thế chênh vênh chỉ biết ôm chặt lấy cổ Lục Vô Tẫn để giữ thăng bằng. Lục Vô Tẫn đứng g*** h** ch*n cậu, mượn ánh trăng để ngắm nhìn khuôn mặt cậu.
Lục Vô Tẫn hỏi: “Lúc nãy ở phòng bên cạnh, em cứ nhìn chằm chằm vào môi ta, trong lòng đang nghĩ gì thế?”
Dương Tư Chiêu giật thót cả người, vành tai đỏ bừng lên.
“Ta không có nhìn chằm chằm.” Cậu lý nhí phản bác.
Lục Vô Tẫn từng chút một dụ dỗ: “Nói cho ta biết, em đang nghĩ gì?”
“Ta…” Dương Tư Chiêu ngập ngừng.
“Cứ nói ra đi, ta sẽ không cười em đâu.”
Dương Tư Chiêu khẽ ngước mắt liếc nhìn Lục Vô Tẫn một cái, rồi lại sợ hãi cúi đầu, nhưng Lục Vô Tẫn đã áp tay lên má cậu, nhích lại gần hơn, hỏi lại lần nữa: “Trong lòng em đang nghĩ gì?”
Nghĩ gì, Dương Tư Chiêu cũng nói không rõ.
Trước đây cậu không có phiền muộn, một chú cừu nhỏ ở trong hang núi, mở mắt ra là tu luyện, tu luyện đến khi mặt trời lặn, ăn chút hoa cỏ, uống nước suối nguồn, nhìn trăng mà ngủ. Trước khi nghe đến từ “cô đơn”, cậu còn chẳng biết mình đang cô đơn. Trước khi sống cùng người đàn ông này và chú cừu nhỏ kia, cậu cũng không biết ngày tháng lại có thể náo nhiệt và tốt đẹp đến vậy, hóa ra được ai đó quan tâm che chở lại hạnh phúc nhường này.
Chỉ trong vỏn vẹn một ngày, cậu đã yêu thích nơi này rồi. Thật là một cảm giác kỳ lạ không sao tả xiết.
Lục Vô Tẫn một tay đỡ eo Dương Tư Chiêu để cậu khỏi ngã ngửa ra sau, tay kia nắm lấy cổ tay cậu, đầu ngón tay chậm rãi m*n tr*n, lần theo kinh mạch đi lên.
Dương Tư Chiêu thấy ngứa, vô thức rụt tay lại, nhưng hành động đó lại kéo Lục Vô Tẫn sát vào hơn.
Môi Lục Vô Tẫn chỉ cách cậu chưa đầy một phân.
Hình dáng môi anh rất đẹp, độ dày mỏng vừa vặn. Dương Tư Chiêu vô thức rướn tới, dùng môi mình mím nhẹ môi dưới của anh.
Cậu nghĩ: Hóa ra cũng giống cậu, đều thật mềm mại.
Lục Vô Tẫn không động đậy, mặc cho cậu tiếp tục khám phá.
Cậu đặt cả hai tay lên vai Lục Vô Tẫn, môi cọ xát vào môi anh, từ môi dưới mài đến môi trên. Không cảm nhận được sự đáp lại của Lục Vô Tẫn, cậu bèn chuyển địa bàn, hôn lên má anh một cái.
Cậu vừa thăm dò vừa lầm bầm trong bụng: Má của Miên Miên có lúm đồng tiền, nhưng Lục Vô Tẫn thì không.
Khoan đã, mình có mà, cậu chợt nhớ ra.
Vì suy nghĩ này, cậu dừng lại, ngơ ngẩn nhìn Lục Vô Tẫn.
Lục Vô Tẫn hỏi cậu: “Sao thế?”
“Tại sao ta và Miên Miên đều là cừu yêu?”
“Bởi vì…” Lục Vô Tẫn cụng trán vào trán cậu, khẽ nói: “Bởi vì nó là do em sinh ra, nó chào đời từ trong bụng em, nên mới là một bé cừu nhỏ giống em.”
Dương Tư Chiêu càng ngẩn người hơn, thậm chí có chút hoảng loạn, dường như có thứ gì đó va đập vào đại não, như lũ tràn đê, khiến cậu căng thẳng, khiến cậu sợ hãi.
Lục Vô Tẫn ôm lấy cậu, nói: “Không sao đâu, có ta ở đây.”
Nghe thấy câu này, lòng Dương Tư Chiêu bỗng nhiên an định trở lại, dường như chỉ cần có Lục Vô Tẫn ở đây, dù chuyện lớn đến mấy cũng không đáng lo. Nhưng lòng cậu vẫn rối bời, một lúc lâu sau, cậu vùi mặt vào vai Lục Vô Tẫn, nói giọng nghẹt mũi: “Ta muốn về nhà.”
“Được.” Lục Vô Tẫn từ bỏ lời hứa của mình, đã nói là nửa tháng, nhưng Dương Tư Chiêu muốn về nhà, anh liền đưa cậu về.
Anh chưa bao giờ muốn làm chiếc lồng giam giữ Dương Tư Chiêu, anh chỉ muốn cậu được hạnh phúc, bất kể con đường đến hạnh phúc có trắc trở ra sao, phải chờ đợi bao lâu.
**
Ngày hôm sau, anh đưa Dương Tư Chiêu và Miên Miên tiến về Tuân Sơn.
Dương Tư Chiêu vẫn còn nhớ đường về nhà, nhưng đâu biết rằng vật đổi sao dời, thời gian đã trôi qua hơn ba trăm năm. Tuân Sơn của hiện tại đã không còn là cấm địa của Dương Tộc nữa.
Dương Tư Chiêu nắm tay Miên Miên chạy lon ton, nhìn thấy một tấm bia đá lớn, cậu chỉ vào bia đá nói với Miên Miên: “Miên Miên, nhìn thấy tảng đá này là không được đi tiếp vào trong đâu nhé.”
Miên Miên tò mò: “Tại sao ạ?”
“Bởi vì thần tiên đã đặt lệnh cấm ở đây, Dương tộc chúng ta đời đời kiếp kiếp không được rời khỏi ngọn núi này, dù có ra ngoài được thì trong vòng ba ngày cũng phải quay về, nếu không sẽ lăn đùng ra chết đấy!”
Cậu khoa tay múa chân miêu tả, Miên Miên nghe mà sợ hãi, khóe miệng xụ xuống. Dương Tư Chiêu bật cười, bế bổng Miên Miên lên thơm má một cái: “Miên Miên là đồ nhát gan.”
Miên Miên ôm lấy cổ cậu: “Miên Miên bảo vệ mẹ!”
“Là ta bảo vệ bé.” Dương Tư Chiêu đính chính.
Cậu bước tới một bước, thử thò chân ra quá bia đá, trận pháp màu tím trong ký ức không hề xuất hiện.
“Ơ?”
Cậu lại bước thêm bước nữa, chẳng có chuyện gì xảy ra.
Cậu ngẩn ngơ, suy nghĩ một lát rồi quay đầu nói với Lục Vô Tẫn: “Xong đời rồi Lục Vô Tẫn, chúng ta đi nhầm núi rồi!”
Lục Vô Tẫn bất lực bật cười, đi tới kéo cậu vào lòng, trực tiếp bước qua bia đá: “Không nhầm đâu.”
“Hả?”
Rõ ràng là nhà của Dương Tư Chiêu, vậy mà Lục Vô Tẫn lại đi lại như trên đất bằng, vô cùng quen thuộc, chẳng mấy chốc đã đưa cậu về đến nhà. Cậu nhíu mày, đầy vẻ nghi hoặc nhìn Lục Vô Tẫn: “Tại sao ngươi lại biết nhà ta ở đâu? Có phải ngươi đã biết—”
“Mộ Nhi!”
Nghe thấy tiếng gọi quen thuộc, Dương Tư Chiêu sững người ngay tại chỗ. Cậu từ từ quay người lại, nhìn thấy hai bóng hình thân thuộc.
Là cha và nương của cậu.
Từ Tuân Sơn đến Thanh Trúc Lâm chỉ mất nửa tháng đi đường, trì hoãn ở Thanh Trúc Lâm vài ngày, cộng lại cũng chưa đến hai mươi ngày, vậy mà tại sao ngay khoảnh khắc nhìn thấy cha nương, Dương Tư Chiêu lại muốn khóc? Tại sao cha và nương đã tóc bạc trắng đầu, nếp nhăn đầy mặt, trong ấn tượng của cậu trước khi đi, cha nương hóa hình người vẫn còn là dáng vẻ trung niên cơ mà.
Tất cả chuyện này rốt cuộc là sao?
Chưa đợi cậu nghĩ thông, nương đã đi tới, run rẩy đưa tay ra, nghẹn ngào gọi: “Mộ Nhi, Mộ Nhi.”
Khoảnh khắc đó, mũi Dương Tư Chiêu cay xè đến mức khó thở, nước mắt trào ra.
Lục Vô Tẫn đón lấy Miên Miên, nhìn Dương Tư Chiêu ôm lấy song thân già yếu. Anh đã chờ đợi Tuân Mộ hơn ba trăm năm, cha nương của Tuân Mộ há chẳng phải cũng là vậy hay sao? Anh còn có thể đi khắp nhân gian tìm kiếm, trong lòng vẫn mang theo hy vọng, còn cha nương cậu chỉ có thể mòn mỏi ngóng trông, chờ anh hết lần này đến lần khác truyền về những tin tức thất vọng.
Màn đoàn viên đẫm nước mắt cuối cùng cũng kết thúc.
Dương Tư Chiêu vừa cười vừa che mắt: “Lạ thật đấy, con khóc cái gì chứ? Rõ ràng mới rời Tuân Sơn chẳng bao lâu mà!”
Mẹ của Tuân Mộ đã nghe ngóng được tin tức, biết con trai mình lại một lần nữa mất trí nhớ, bà quay đầu nhìn Lục Vô Tẫn, ánh mắt tràn đầy sự tôn kính, Lục Vô Tẫn khẽ gật đầu với bà.
“Trên núi thay đổi nhiều quá!”
“Lạ thật, nương, sao mọi người đều cắt tóc ngắn hết rồi?”
“Ơ? Nhà cửa cũng khác rồi? Sao trên bãi cỏ lại có cái đình nhỏ thế kia?”
Dương Tư Chiêu vừa đi vừa thắc mắc, cha nương chỉ biết cười trừ, không biết trả lời cậu thế nào.
Dương Tư Chiêu ghé sát tai nương, nhỏ giọng hỏi: “Sao mọi người không hỏi xem người đàn ông phía sau là ai? Nương, người đừng căng thẳng, cũng đừng kích động nhé, con bí mật nói cho người biết—thật ra, hắn chính là Tịnh Phạm Thần Quân đấy! Có bất ngờ không!”
Mẹ của Tuân Mộ: “…”
Bà vẫn nở một nụ cười gượng: “Đúng là bất ngờ thật đấy.”
“Mọi người đều lạ lùng quá,” Dương Tư Chiêu nhíu mày, bĩu môi, nhìn quanh một lượt rồi hỏi: “Ca ca đâu rồi?”
“Ca ca con lúc trước vì muốn tìm con mà xông xuống nhân gian, chẳng may gặp lũ lụt, nó vì cứu người mà hy sinh rồi.”
Dương Tư Chiêu mặt cắt không còn giọt máu: “Cái gì cơ?”
Bà nắm lấy cánh tay cậu, trấn an: “Cũng may có Tịnh Phạm Thần Quân nhờ người tiến cử, để ca ca con nhờ công lao xả thân cứu người mà được phong chức Thần thị, chỉ cần tu luyện thêm ba trăm năm nữa, qua được kỳ khảo hạch là ca ca con cũng có thể trở thành một vị Thần quân lẫy lừng rồi.”
Dương Tư Chiêu thở phào nhẹ nhôm, tảng đá trong lòng rơi xuống: “Vậy thì tốt, vậy thì tốt quá.”
Cậu lại hỏi: “Nương, sao lệnh cấm ở Tuân Sơn lại biến mất rồi?”
Bà trả lời cậu: “Đây cũng là công lao của Thần quân, ngài ấy đã dành rất nhiều năm để phá bỏ lệnh cấm cho tộc chúng ta.”
Dương Tư Chiêu ngơ ngẩn nhìn về phía Lục Vô Tẫn.
Dù là bé cừu nhỏ ngốc nghếch đến mấy, lúc này cũng đoán ra được có gì đó không đúng rồi.
Cậu nghe thấy nương nói bên tai: “Tôn chủ vì giúp chúng ta mà tiêu hao không ít tu vi, cả tộc chúng ta trên dưới không ai là không cảm kích ơn cứu mạng của ngài ấy. Mộ Nhi, con đã rời xa chúng ta hơn ba trăm năm rồi, những trắc trở ở giữa, con thật sự quên hết rồi sao?”
“Từ chân núi đến đỉnh núi, từng tấc đất Tôn chủ đều đã đi qua. Mỗi khi ngài ấy bôn ba ở nhân gian trở về trong vô vọng, ngài ấy lại tới đây, nhìn nơi con lớn lên, đi con đường mòn trong núi mà con từng đi.”
“Với tu vi của cha nương, căn bản không thể sống được nhiều năm như thế, chính Tôn chủ đã ban linh khí kéo dài tuổi thọ cho chúng ta, để chúng ta có thể giữ lấy một hơi tàn cho đến ngày nghe được tin tức của con từ nhân gian truyền lại.”
“Cha nương đời này có thể gặp lại con một lần, chết cũng nhắm mắt rồi.”
“Chỉ là, con không thể cứ thế mà quên mất Tôn chủ được.”
Dứt lời, một cơn gió thổi qua, làm rung chuyển cây cối hai bên, lá cây rụng xuống như màn mưa, che khuất tầm mắt của Dương Tư Chiêu trong thoáng chốc.
Đúng lúc này, một chiếc lá rụng xuống đỉnh đầu cậu.
Rõ ràng không hề có trọng lượng, nhưng lại như nghìn cân đè xuống, chấn động đến mức lục phủ ngũ tạng như thắt lại, dòng lũ ký ức tuôn trào mãnh liệt. Vô số hình ảnh hiện ra như một thước phim.
— “Có thể phiền ngươi nói với Thần quân rằng, ta đã ngưỡng mộ ngài ấy lâu lắm rồi không!”
— “Em muốn cùng Thần quân bên nhau trọn đời!”
— “Em cứ sinh đấy, em nhất định phải sinh một đứa con của em và Thần quân, như vậy Thanh Trúc Lâm sẽ náo nhiệt hơn.”
— “Thần quân, chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau đâu.”
— “Ta muốn tìm Thần quân, ta muốn về Thanh Trúc Lâm.”
— “Ta không muốn luân hồi lịch kiếp, không đâu, không đâu, ta muốn quay về, Thần quân nhất định đang đợi đến sốt ruột rồi, con của ta mới chín tháng tuổi, nó còn chưa biết gọi mẹ, ta muốn về nhà!”
— “Đừng lấy đi ký ức của ta, xin ngươi, ta nguyện chịu khổ đời đời kiếp kiếp, xin đừng bắt ta quên ngài ấy.”
— “Luân hồi cũng vô dụng thôi, chỉ cần ta gặp lại ngài ấy, ta vẫn sẽ yêu ngài ấy, nhất định sẽ lại yêu thôi.”
— “Tôi tên là Dương Tư Chiêu, là giáo viên của trường mầm mon Xán Xán, ở trường mọi người đều gọi tôi là thầy Tiểu Cừu.”
— “Miên Miên, con tên là Miên Miên.”
— “Miên Miên, theo thầy về nhà nhé.”
Cuối cùng, hình ảnh dừng lại ở cửa biệt thự Tiềm Sơn, Lục Vô Tẫn nửa thân mình ẩn hiện trong bóng tối.
Anh nói: “Đã lâu không gặp.”
Anh còn nói: “Trông thầy Dương có vẻ quen mắt, tôi cứ ngỡ là gặp lại cố nhân.”
Gió ngừng, lá rụng hết, tầm nhìn trở nên rõ rệt.
Cậu nhìn thấy Lục Vô Tẫn đang bế Miên Miên đứng cách đó không xa, khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, Lục Vô Tẫn khẽ nhếch môi mỉm cười với cậu.
Miên Miên giơ cao tay, nhe răng cười toe toét.
“Mẹ ơi, mau lại đây!”
Dương Tư Chiêu sải bước, chạy về phía họ.
**
Chan: Tác giả kiểu, kpi 48 chương mà 46 chương vẫn mất trí nhớ, ko được, phải nhớ lại cho chế =))))))))))))))
Hết chương 46
