Cừu Nhỏ, Cừu Nhỏ, Mấy Giờ Rồi?

Chương 51: Ngoại truyện: Bắt cha



Ngoại truyện: Bắt cha

Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan

Vì Dương Tư Chiêu phải chăm sóc cha mẹ cả hai bên nên mỗi tháng cậu dành một nửa thời gian ở nhân giới, một nửa ở Tuân Sơn.

Lục Vô Tẫn cũng vậy, hễ việc ở Yêu giới bận rộn là cũng không thể phân thân, gia đình ba người thỉnh thoảng lại không được đoàn tụ. Dù có “Linh nhãn” để giải tỏa nỗi nhớ nhưng Lục Vô Tẫn thực sự quá bận.

Nhất là dạo gần đây, sau cái chết đột ngột của Ân Sát, thủ hạ của hắn cũng bị Lục Vô Tẫn thanh trừng sạch sẽ, mấy đạo quân do Ân Sát quản lý cần được biên chế lại. Cộng thêm việc không còn nỗi lo tìm vợ, Lục Vô Tẫn tập trung trở lại ngôi vị Yêu vương, quyết định điều chỉnh lại chức trách của các bộ phận trong Yêu giới.

Vì thế, anh bận tối mắt tối mũi.

Dương Tư Chiêu và Miên Miên nằm trên giường lớn ở nhà, đầu tựa vào nhau, nhìn qua màn hình huỳnh quang màu xanh nhạt do Linh nhãn kết thành, ngắm Lục Vô Tẫn đang vùi đầu làm việc mà thẫn thờ.

“Ngài đang bận gì thế?”

Lục Vô Tẫn không ngẩng đầu lên: “Xem danh sách nhân sự mới.”

“Ai được thăng chức thế?”

“Trần Thử An, giờ hắn là Đội trưởng đội hộ vệ.”

Miên Miên nghe thấy cái tên quen thuộc liền reo lên: “Chú Rắn Hoa!”

Dương Tư Chiêu cười bảo: “Chú thành cấp cao rồi, sau này không được gọi là chú Rắn Hoa nữa đâu nhé.”

Miên Miên không hiểu lắm nhưng vẫn gật đầu.

Dương Tư Chiêu nhìn Lục Vô Tẫn trong màn hình, ngáp một cái: “Ngài chưa ngủ sao? Lúc em chưa đi làm ngài đã thế này, cả ngày rồi, ngài không mệt à?”

“Xong sớm thì về sớm.”

Anh chỉ khi nhìn về phía Dương Tư Chiêu mới nở nụ cười, làm những đường nét sâu hoắm trên khuôn mặt trở nên sống động. Nhưng hễ hạ mắt nhìn công việc là lập tức trở nên nghiêm nghị, thâm trầm.

Dương Tư Chiêu buồn chán véo mông Miên Miên một cái. Trong nhận thức của Miên Miên, cha véo mông là trêu chọc, đáng ghét, nhưng mẹ véo mông chắc chắn là vì mẹ đang không vui.

Bé liền bỏ cuốn tranh xuống, ôm lấy cổ mẹ, thỏ thỏ dỗ dành: “Mẹ ơi, mẹ đừng buồn nhé, có Miên Miên ở bên mẹ mà. Mẹ—” bé vỗ vỗ vai mình, “Mẹ gối đầu vào đây ngủ đi.”

Bé từng thấy mẹ gối đầu lên vai cha ngủ nên bắt chước nằm xuống, vươn dài cánh tay nhỏ ra.

Dương Tư Chiêu không nhịn được cười, phối hợp tựa đầu vào. Tiếc là vai Miên Miên bé quá, chẳng rộng bằng mặt mẹ, đóng vai ba chưa đầy một phút đã thất bại thảm hại, bé mếu máo nói: “Con sẽ lớn nhanh thôi.”

Dương Tư Chiêu ôm con vào lòng, nắn nắn bàn tay nhỏ: “Đừng lớn nhanh quá, Miên Miên cứ từ từ mà lớn thôi, mẹ còn muốn ở bên con lâu thật lâu mà.”

“Lâu thật lâu là bao lâu hả mẹ?”

“Miên Miên không cần nghĩ là bao lâu, chỉ cần con quay đầu lại là cha mẹ chắc chắn ở ngay sau lưng con.”

Dương Tư Chiêu hỏi vào màn hình: “Cha nói xem có đúng không nào?”

Lục Vô Tẫn vốn lười tham gia mấy trò hỏi đáp vô vị trước khi ngủ này, nhưng thấy Dương Tư Chiêu nói nghiêm túc quá nên anh cũng bớt chút thời gian trả lời một tiếng: “Đúng.”

Miên Miên cười híp cả mắt, chu mỏ hôn mẹ một cái rõ đau.

Nhóc con rất nhanh đã ngủ say.

Dương Tư Chiêu đắp chăn cho con, định tắt Linh nhãn thì nghe thấy trong màn hình có tiếng một cận vệ khác của Lục Vô Tẫn vào báo cáo: “Tôn chủ, Hạ tiên sinh muốn gặp ngài một lát.”

Dương Tư Chiêu bừng tỉnh ngay lập tức.

Hạ tiên sinh là ai?

Sau khi cận vệ đi khỏi, cậu hỏi ngay Lục Vô Tẫn, nào ngờ anh nói mập mờ: “Một người bạn cũ, có chút việc muốn nhờ hắn ấy giúp.”

Dương Tư Chiêu không phải hạng người hay ghen tuông lung tung, trước đây cậu không hiểu, giờ thì hiểu rồi, nhưng yêu nhau không dễ, cậu biết tình cảm Lục Vô Tẫn dành cho mình sâu đậm thế nào nên không bao giờ nghi ngờ bậy bạ. Thế nhưng chẳng hiểu sao dạo này xa nhau ba ngày làm cậu thấy bất an, nghe thấy hai chữ “bạn cũ”, tim cậu bỗng hẫng một nhịp.

Cậu lặng lẽ tắt Linh nhãn, trong căn phòng tối mịt, cậu trằn trọc mãi không ngủ được.

Lục Vô Tẫn trước khi thành thần có một đoạn cuộc đời, sau khi thành Tịnh Phạm Thần Quân cũng có một đoạn cuộc đời.

Dương Tư Chiêu chỉ biết được vài mẩu chuyện vụn vặt từ miệng anh và người khác. Bạn cũ… không lẽ là bạn chí cốt lúc anh còn là người? Từng cùng nhau xông pha trận mạc, anh em vào sinh ra tử? Ngàn năm sau gặp lại?

Cậu bắt đầu tưởng tượng: Sau cuộc đại chiến, Lục Vô Tẫn mặc giáp đen cưỡi ngựa đứng giữa bãi cát vàng, nhìn về phía hoàng hôn. Một lúc sau, một người đàn ông họ Hạ cưỡi ngựa tiến lại, đứng song hành cùng anh. Lục Vô Tẫn quay sang nói: “Cũng nhờ có huynh.” Hai người nhìn nhau cười đầy ăn ý. Dù Dương Tư Chiêu có đứng trước đầu ngựa vẫy tay hay gào thét níu kéo thế nào, Lục Vô Tẫn cũng không phản ứng, cứ thế cùng người kia đi xa dần.

“Lục Vô Tẫn, không được đâu!” Dương Tư Chiêu giật mình tỉnh giấc.

Cậu đã dành cả đêm để vẽ ra một câu chuyện cảm động lòng người, tự làm mình tức đến chết đi sống lại trong mơ, đến mức tỉnh dậy vẫn thấy ấm ức, bực bội đầy mình.

Không được, phải điều tra cho rõ.

Bước đầu tiên: Đi hỏi Trần Thử An.

Trần Thử An thế mà lại không biết: “Xin lỗi Dương tiên sinh, thuộc hạ dạo này bận tiếp quản đội hộ vệ nên không biết các mệnh lệnh khác của Tôn chủ. Hạ tiên sinh? Hình như trăm năm trước có nghe qua một lần, Tôn chủ lúc đó từng tìm người đó.”

“Cái gì?”

“Lúc đó thuộc hạ chưa phải hộ vệ thân cận, chỉ nghe nói Tôn chủ phái người lên Thần giới tìm một Thần quân họ Hạ… hình như là có chuyện như vậy.”

Dương Tư Chiêu như bị sét đánh ngang tai.

Chẳng lẽ đúng như cậu nghĩ sao?

Cậu lập tức triển khai bước thứ hai: Qua Linh nhãn, cậu nghe trộm được Lục Vô Tẫn sẽ gặp người tên Hạ tiên sinh đó vào 3 giờ chiều mai tại biệt thự Tiềm Sơn.

Thế là chiều hôm sau, cậu cho đám tiểu yêu quái lớp Mầm (5) tan sớm, rồi ăn mặc chỉnh tề, dắt theo Miên Miên tiến về biệt thự Tiềm Sơn.

Hôm nay cậu đặc biệt mặc một cây đen, vuốt tóc ngược lên, đeo kính râm đen ngầu lòi, còn mặc cho Miên Miên một bộ đồ đen tương tự và đeo kính râm trẻ em.

Kính râm che mất nửa mặt Miên Miên, bé ngơ ngác nhìn xung quanh: “Mẹ ơi, mình làm gì thế ạ?”

Dương Tư Chiêu bảo: “Chúng ta đi bắt cha, xem cha đang gặp ai!”

Miên Miên ngẩng đầu, chẳng hiểu mô tê gì.

Tất nhiên Dương Tư Chiêu không nghi ngờ sự chung thủy của Lục Vô Tẫn, nhưng cậu không hài lòng việc anh giấu giếm. Dù gặp ai, vì việc công hay tư thì cũng nên chia sẻ với cậu chứ. Ngày nào cậu cũng kể lể mọi chuyện ở trường mầm non cho anh nghe mà.

Thế giới của cậu rất nhỏ, chỉ chứa nổi người thân, người yêu và con cái, Lục Vô Tẫn cũng không được phép có bí mật. Cậu càng nghĩ càng giận, cho đến khi nghe tiếng Miên Miên: “Mẹ ơi, đến nơi rồi!”

Xe taxi dừng cách biệt thự không xa, Dương Tư Chiêu bế Miên Miên xuống.

“Mẹ!”

Cậu “suỵt” một tiếng, căng thẳng dặn: “Miên Miên đừng lên tiếng, đừng để người khác phát hiện!”

Miên Miên sợ quá rụt cổ lại.

Hai mẹ con lén lén lút lút đi đến cửa, chỉ thấy một cận vệ đang trông cửa. Sợ hắn báo tin, Dương Tư Chiêu dùng chút pháp thuật cỏn con làm một cái cây gần đó xào xạc rung động, cận vệ liền chạy qua kiểm tra. Thừa cơ, cậu bế con lẻn vào trong nhà.

Miên Miên bị lắc lư đến mức say sẩm mặt mày, kính râm biến thành khăn quàng cổ. Bé vẫn chẳng biết mẹ đang làm cái trò gì.

Dương Tư Chiêu nấp ở sảnh quan sát, tầng một trống trơn, tầng hai có tiếng nói chuyện. Rõ ràng Lục Vô Tẫn đang ở trên đó.

Nhưng một lúc sau, dì bảo mẫu từ kho bước ra, cầm chổi lông gà đi phủi bụi khắp nơi, cậu không có cơ hội ra ngoài.

Cậu đặt Miên Miên xuống, nói nhỏ vào tai con: “Giúp mẹ một việc, dẫn dì bảo mẫu đi chỗ khác.”

Miên Miên ngơ ngác.

“Con chạy sang bên trái, dẫn chị vào bếp là mẹ có thể lên lầu được, biết chưa?”

Miên Miên gật đầu nửa hiểu nửa không.

Dương Tư Chiêu nắm tay con: “Trông cậy vào con đấy Miên Miên, nhất định phải giúp mẹ bắt được ba!”

Miên Miên gật đầu thật mạnh, dõng dạc: “Dạ được ạ!”

Dương Tư Chiêu hồn siêu phách lạc, vội bịt miệng con lại ngay lập tức.

Dì bảo mẫu nghe tiếng quay lại nhìn, nhưng vì họ nấp trong tối nên dì bảo mẫu tưởng mình nghe nhầm, lại tiếp tục làm việc.

Sau khi vực lại tinh thần, màn kịch cuối cùng bắt đầu.

Dương Tư Chiêu vỗ mông Miên Miên, ra lệnh xuất phát.

Miên Miên chạy vọt ra, băng qua sofa hướng về phía cửa sổ, miệng lẩm nhẩm: “Bắt cha, bắt cha!”

Dì bảo mẫu nhanh chóng phát hiện: “Ơ? Miên Miên?”

Miên Miên cười rạng rỡ với dì.

Dương Tư Chiêu mừng thầm, định vọt lên cầu thang thì giây tiếp theo, Miên Miên ngã chổng vó.

Dương Tư Chiêu đứng hình tại chỗ, dì bảo mẫu quay lại thấy cậu: “Ơ? Dương tiên sinh?”

Cậu cạn lời.

Hết cách, cậu đành chạy nhanh tới bế Miên Miên đang chực khóc lên, nói với dì bảo mẫu: “Cứ đứng đó, đừng phát ra tiếng.”

Rồi bế con chạy vèo lên lầu.

Miên Miên vốn định khóc, nhưng vì bị bế chạy xóc quá nên tiếng khóc từ “hu hu” biến thành “ặc ặc”.

Lên đến tầng hai, cậu đặt con xuống.

Tầng này có sáu phòng, cửa đều đóng kín.

“Miên Miên đi phòng bên trái, mẹ đi phòng bên phải.”

“Dạ!” Miên Miên giơ nắm đấm nhỏ quyết tâm.

Hai người chia nhau hành động. Dương Tư Chiêu mở liên tiếp bốn cánh cửa chẳng thấy gì, định mở cửa thứ năm thì nghe tiếng bước chân, sợ quá chạy va vào Miên Miên đang chạy ngược lại, cậu theo bản năng ôm lấy con, hai mẹ con ngã lăn quay.

Đúng lúc cửa thứ năm mở ra, một cận vệ bước ra, cậu vội bế con nấp vào góc hành lang, cả hai quần áo xộc xệch, trông thảm hại vô cùng.

Miên Miên mếu máo: “Mẹ ơi!”

Dương Tư Chiêu cũng mếu máo: “Miên Miên ơi!”

Hai mẹ con ôm nhau thút thít.

Tầng một không có, tầng hai cũng không, biệt thự thì chỉ có bấy nhiêu.

Cái tên Lục Vô Tẫn đáng ghét này rốt cuộc trốn ở đâu cơ chứ!!

Ngoài sân biệt thự, Lục Vô Tẫn nhìn màn hình giám sát thấy hai bé cừu đang làm loạn, anh quay sang nói với Tuân Hạ đang đứng bên cạnh: “Ta tò mò không biết lúc đó các ngươi nghĩ gì mà lại để em ấy đến quyến rũ ta? Ngươi cảm thấy em trai nhà mình biết quyến rũ là gì sao?”

Tuân Hạ nhìn màn hình, nhớ về chú cừu ngây thơ ở rừng trúc ba trăm năm trước, mỉm cười: “Chúng ta chỉ đánh cược mà thôi, biết đâu Thần quân lại thích kiểu đó thì sao?”

Lục Vô Tẫn đứng dậy đi đón hai bé cừu nhà mình: “Đánh cược đúng rồi, ta đúng là thích kiểu đó thật.”

Hết Ngoại truyện: Bắt cha

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...