Cừu Nhỏ, Cừu Nhỏ, Mấy Giờ Rồi?

Chương 52: Ngoại truyện: Đốt pháo hoa



Ngoại truyện: Đốt pháo hoa

Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan

Dương Tư Chiêu cảm thấy có gì đó không ổn.

Trong suốt 15 phút từ lúc cậu đặt chân đến biệt thự Tiềm Sơn đến giờ, dường như mọi thứ đều toát lên vẻ kỳ lạ. Lục Vô Tẫn đã đành, nhưng thuộc hạ của anh đều là những yêu quái tu vi cao cường, sao có thể không nhận ra sự xuất hiện của cậu được.

Huống hồ, lúc nãy khi lên lầu, tiếng khóc của Miên Miên rõ mồn một như thế, vậy mà…

Lục Vô Tẫn thật sự ở đây sao? Có khi nào cậu bị lừa rồi không?

Ngay khi cậu đang đấu tranh tư tưởng, phía sau vang lên một giọng nói trầm thấp, quen thuộc: “Đúng là bị lừa rồi.”

“Em cũng thấy vậy.” Dương Tư Chiêu gật đầu theo bản năng.

Lát sau, cậu mới bừng tỉnh, quay đầu lại chạm ngay vào ánh mắt đong đầy ý cười của Lục Vô Tẫn.

“Ngài—”

Lục Vô Tẫn ngồi xổm xuống trước mặt cậu, cười bất lực: “Sao lại tìm đến tận đây, em đang nghi ngờ điều gì à?”

Dương Tư Chiêu chưa kịp nói đã thấy tủi thân, cậu quay mặt đi, bĩu môi không thèm lên tiếng.

Miên Miên liền trở thành loa phát thanh thay cho cậu: “Con và mẹ đến để bắt cha đó!”

“Sao lại bắt cha?”

Miên Miên nhớ lại một chút, rồi nghiêm túc nhíu đôi lông mày nhỏ: “Để xem cha đang làm gì.”

“Cha đang đợi hai mẹ con.”

“Lục Vô Tẫn!” Dương Tư Chiêu thực sự nổi giận rồi, “Ngài cố tình trêu em! Ngài biết em sẽ suy nghĩ lung tung, biết em sẽ ghen, nên mới giăng bẫy chờ xem trò cười của em! Ngài tưởng vậy là vui lắm sao? Chuyện này không thể đem ra đùa được, đây là nền tảng quan trọng nhất của tình cảm—”

“Mộ Nhi.”

Lời chưa dứt, phía sau bỗng vang lên một giọng nói, một giọng nói ấm áp, hiền từ, mang theo sự thân thiết của trăm năm trước, giống như âm thanh từng xuất hiện trong những giấc mơ.

Dương Tư Chiêu ngẩn ngơ nhìn theo hướng tiếng nói.

“…Anh trai.”

Đó là người anh trai đã hộ tống cậu đến Thanh Trúc Lâm năm xưa, người anh trai dù biết mình không thể rời khỏi Tuân Sơn nhưng vẫn nhất quyết đưa cậu đi, người anh trai hết mực yêu thương cậu.

Tuân Hạ đưa tay về phía cậu, khóe miệng nở nụ cười dịu dàng.

Dương Tư Chiêu khẽ khựng lại một nhịp mới cử động được cánh tay đang cứng đờ, đưa Miên Miên vào lòng Lục Vô Tẫn, rồi chạy nhào về phía anh trai.

Tuân Hạ mở rộng vòng tay đã muộn mất ba trăm năm.

“Về đến Tuân Sơn ta mới biết ngươi gặp chuyện ở Thanh Trúc Lâm, bình thường ta đều ở gần giới môn, vậy mà đúng ngày đó ta lại đi Tây Sơn. Vừa đi khỏi đã nghe tin ngươi xông ra ngoài giới môn, ta… ta ân hận cả đời.”

“Ca ca.”

“Nếu ta có mặt ở đó, nhất định sẽ không để ngươi rời khỏi Yêu giới, để ngươi phải chịu nỗi khổ chuyển kiếp ở nhân gian.” Tuân Hạ vỗ nhẹ lưng Dương Tư Chiêu, thở dài: “Là ca ca đã hại đệ, lẽ ra lúc đầu không nên đặt hy vọng của cả tộc lên vai đệ.”

Dương Tư Chiêu lí nhí nói: “Đâu phải quyết định của ca ca, ngươi đừng tự trách mình nữa.”

Cậu ngẩng đầu lên, mỉm cười nói: “Nếu lúc đó người được chọn không phải ta, ta đã không gặp được Lục Vô Tẫn, và cũng không có Miên Miên rồi!”

Cậu đón lấy Miên Miên từ tay Lục Vô Tẫn, giơ ra trước mặt Tuân Hạ: “Ca ca, đây là em bé của ta!”

Giọng điệu tràn đầy niềm tự hào.

“Lần trước gặp, nhóc con này vẫn còn quấn trong tã lót,” Tuân Hạ nhìn sang Lục Vô Tẫn, “Hẳn là bị ngươi ôm không thoải mái nên mới khóc như mưa đấy.”

Dương Tư Chiêu ngạc nhiên: “Ngươi gặp Miên Miên rồi sao?”

“Gặp rồi,” Tuân Hạ xoa đầu Dương Tư Chiêu, ôn tồn nói: “Lúc đó mọi người đều rất nhớ ngươi, nhìn thấy Miên Miên giống như nhìn thấy ngươi vậy.”

Sống mũi Dương Tư Chiêu cay cay.

Tuân Hạ bế lấy Miên Miên, vụng về đặt bé lên tay mình.

Miên Miên có chút lo lắng, đôi tay nhỏ nắm chặt lấy áo sơ mi của Tuân Hạ, miệng mếu máo chực khóc.

Dương Tư Chiêu đỡ phía sau bé, khẽ nói: “Miên Miên, đây là cậu đấy.”

Giọt nước mắt to tròn đọng lại nơi khóe mắt, Miên Miên ngơ ngác nhìn Tuân Hạ. Dương Tư Chiêu nhắc lại lần nữa.

“Cậu ơi.” Bé rụt rè gọi một tiếng.

“Chào Miên Miên nhé.” Tuân Hạ nựng má bé.

“Thằng bé giống ngươi thật đấy, y đúc luôn,” Tuân Hạ cười nhìn Dương Tư Chiêu, “Sao thế, không gọi là bác bên nội mà gọi trực tiếp là cậu bên ngoại luôn à, ngươi cam lòng làm vợ hắn ta thế sao?”

“Cam lòng chứ.” Dương Tư Chiêu nhướng mày, “Làm vợ thì cam lòng, làm mẹ thì lấy làm hãnh diện.”

Cậu còn vỗ vỗ vào bụng mình, đắc ý nói: “Ta sinh đấy, lợi hại không?”

“Lợi hại.” Tuân Hạ nhìn cậu, một lúc sau nụ cười nhạt dần: “Vất vả rồi, Mộ Nhi.”

Để Miên Miên ở lại bồi đắp tình cảm với cậu, Dương Tư Chiêu kéo Lục Vô Tẫn vào phòng ngủ, hậm hực hỏi tội: “Nhìn bộ dạng cuống cuồng của em, ngài thấy vui lắm hả?”

“Không có.” Lục Vô Tẫn cười, ôm lấy cậu, “Lúc đầu ta chỉ muốn cho em một bất ngờ, không ngờ em lại hiểu lầm. Là Trần Thử An báo tin ta mới nhận ra. Ta hứa, tuyệt đối không có ý trêu chọc em.”

“Em không phải hạng người hở một chút là ghen tuông đâu!”

“Ta biết, em là một bé cừu có lòng rộng lượng.”

Dương Tư Chiêu giơ một ngón tay chọc chọc vào ngực Lục Vô Tẫn, vẻ mặt nghiêm túc: “Không cho phép cười! Nghe cho kỹ đây!”

Lục Vô Tẫn bế cậu ngồi lên bậu cửa sổ, đứng g*** h** ch*n cậu, khẽ ngước nhìn: “Em nói đi.”

“Từ nay về sau, em tin tưởng ngài 100%, và ngài cũng phải cho em cảm giác an toàn tuyệt đối. Không được lấy chuyện này ra đùa giỡn, không được giấu giếm em chuyện gì, và cũng không được vì bận việc mà bỏ bê em.”

“Được.”

“Móc ngoéo đi.”

Lục Vô Tẫn lại nắm lấy tay cậu, áp vào ngực mình: “Móc ngoéo thì chán lắm, làm cái này hiệu quả hơn.”

Dương Tư Chiêu ngẩn người, trố mắt nhìn từng sợi sáng xanh huỳnh quang thoát ra từ kẽ tay hai người, lượn lờ xung quanh. Giây tiếp theo, ánh sáng tụ lại thành một ký hiệu tròn, Lục Vô Tẫn nhấn tay Dương Tư Chiêu vào giữa ký hiệu. Trong chớp mắt, vầng sáng chói mắt hiện lên, phù chú in sâu vào lồng ngực Lục Vô Tẫn.

“Cái gì thế này?”

Lục Vô Tẫn thản nhiên nói: “Một loại phù chú cam kết, nếu vi phạm sẽ bị phản phệ ngay lập tức.”

Dương Tư Chiêu hoảng hốt: “Lục Vô Tẫn!!”

Lục Vô Tẫn cúi xuống ngậm lấy đôi môi cậu, mặc kệ sự chống cự, chậm rãi m*t mát. Cho đến khi hôn đến mức Dương Tư Chiêu bủn rủn cả chân tay mới chịu buông ra.

“Ngài…” Dương Tư Chiêu đến cả sức để nổi giận cũng không còn.

“Cảm giác an toàn, lại là một từ mới do con người phát minh ra. Ta không hiểu sao em lại đòi hỏi 100% cảm giác an toàn từ ta. Ta chỉ nghĩ rằng, người mà ta phải mất hơn ba trăm năm mới tìm lại được, ít nhất phải hôn đủ ba trăm năm mới gỡ lại vốn.”

Dương Tư Chiêu bật cười, vòng tay qua cổ Lục Vô Tẫn hỏi: “Vậy sau ba trăm năm thì sao?”

“Thì bách niên giai lão.”

Dương Tư Chiêu tựa trán vào trán anh, dịu dàng nói: “Nhiều điều ước quá, Nguyệt Tiên sẽ không đồng ý đâu.”

“Hắn không dám không đồng ý.” Lục Vô Tẫn cúi đầu, nói nhỏ bên tai cậu: “Hôm đó hắn làm rối dây tơ hồng, vội vàng gỡ rối, đúng lúc bị Linh Nhãn của ta mang theo ghi lại hết rồi. Ta nghĩ từ nay về sau hắn chẳng dám nhúng tay vào chuyện của hai ta nữa đâu.”

Lục Vô Tẫn một lần nữa hôn lên môi cậu.

“Vì vậy, cứ yên tâm mà yêu ta.”

Lục Vô Tẫn không hay nói lời đường mật, phần lớn thời gian đều là Dương Tư Chiêu luyên thuyên bên tai anh. Thỉnh thoảng anh mới nói vài câu, nhưng lần nào Dương Tư Chiêu cũng đổ gục rầm rầm, lại mềm nhũn ra như không xương, đỏ mặt vùi đầu vào hõm cổ anh.

Lát sau cậu mới lí nhí nói: “Em sẽ như vậy.”

Hai người khó khăn lắm mới có không gian riêng, đương nhiên là quấn quýt không rời, cho đến khi Tuân Hạ bế Miên Miên đến gõ cửa.

“Được rồi được rồi, con trai còn ở bên ngoài kìa.”

Dương Tư Chiêu chỉnh lại cổ áo, mở cửa ra thì đập ngay vào mắt là gương mặt đầy oán trách của Miên Miên, cái miệng chu lên thật cao.

“Hừ!” Miên Miên hậm hực khoanh tay lại.

Dương Tư Chiêu cười ngượng ngùng: “Miên Miên?”

Miên Miên quay ngoắt mặt đi hướng khác, lại “Hừ!” một tiếng rõ to.

Dương Tư Chiêu bế bé từ tay Tuân Hạ, Miên Miên ấm ức ngồi trong lòng mẹ, vừa cúi đầu xuống đã thấy vết đỏ trên cổ mẹ, bé oà khóc: “Lại là cha, cha xấu xa lại bắt nạt mẹ nữa rồi!”

“…”

Dương Tư Chiêu xấu hổ tột cùng, bế Miên Miên chạy biến khỏi hiện trường.

Tối hôm đó, Lục Vô Tẫn mở tiệc chiêu đãi Tuân Hạ tại biệt thự.

Ngày hôm sau, Tuân Hạ theo Dương Tư Chiêu về Yêu giới thăm cha mẹ. Gia đình cuối cùng cũng được đoàn tụ, không thiếu một ai.

Sau khi dùng bữa tối, Dương Tư Chiêu dắt tay Miên Miên đi dạo bờ sông. Phía bên kia sông đang bắn pháo hoa, từng chùm pháo hoa nở rộ giữa trời đêm, in bóng lung linh trong mắt Miên Miên. Đây là lần đầu tiên bé thấy pháo hoa, phấn khích nhảy nhót, giơ cao tay muốn hứng lấy.

“Ngôi sao ơi, rơi xuống tay Miên Miên đi!” Bé nài nỉ.

Nhưng pháo hoa tan biến rất nhanh.

Bé thất vọng bĩu môi, nói với Dương Tư Chiêu: “Mẹ ơi, con cũng muốn chơi pháo hoa!”

“Hơi nguy hiểm đấy, pháo hoa là trò chơi của người lớn mà.”

“Vậy có pháo hoa nào cho người bé chơi không ạ?”

Dương Tư Chiêu phì cười: “Chắc là có đấy, để mẹ bảo cha đi mua nhé.”

Cậu vừa định quay về tìm Lục Vô Tẫn thì anh đã cầm một bó pháo bông đi tới.

Dương Tư Chiêu ngạc nhiên: “Sao ngài biết—”

“Tâm tư của bé cừu nhỏ này đơn giản quá mà.”

Lục Vô Tẫn mỉm cười, thắp hai que pháo bông đưa cho hai mẹ con.

Tiếng “xì xì” vang lên, những tia lửa vàng nhảy nhót, lung linh. Ánh sáng cam ấm áp rọi lên khuôn mặt nhỏ của Miên Miên, bé vừa tò mò vừa có chút sợ hãi, đôi mắt đen láy sáng rực lên. Bé nhìn Dương Tư Chiêu cười ngây ngô, rồi cùng cậu xoay vòng vòng, tạo nên những vòng cung vàng óng ánh.

Hai mẹ con chơi đến nghiện, bao nhiêu pháo bông trong tay Lục Vô Tẫn đều bị họ đem ra đốt sạch. Họ dùng que pháo vẽ hình giữa không trung, người lớn kẻ nhỏ chơi đùa không biết mệt.

Chơi đến cuối cùng, cả hai đều mệt lử, nằm vật ra bãi cỏ th* d*c. Vì quá phấn khích, Miên Miên không kiềm chế được mà để lộ ra cặp sừng cừu nhỏ và cái đuôi của mình.

Lục Vô Tẫn đi tới, vừa ngồi xuống thì hai bé cừu đã nhanh chóng sáp lại. Dương Tư Chiêu gối lên chân anh, còn Miên Miên thì cuộn tròn trong lòng mẹ ngủ ngon lành.

Lục Vô Tẫn xoa xoa cái đuôi nhỏ của Miên Miên, cố ý trêu Dương Tư Chiêu: “Cháy rồi, que pháo bông làm đuôi Miên Miên cháy sém một mảng rồi kìa.”

“Cái gì cơ?”

Dương Tư Chiêu hốt hoảng, nhìn thấy chỏm lông đen trên đuôi Miên Miên mà suýt nữa thì phát khóc, hoàn toàn quên mất đuôi mình cũng có một chỏm đen tự nhiên y như vậy.

“Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ?” Cậu lo lắng cuống cuồng.

Miên Miên cũng bị dọa sợ, quay đầu nhìn đuôi mình rồi mếu máo: “Đuôi con bị cháy khét rồi!”

Càng nghĩ càng buồn, bé ngửa mặt khóc lớn: “Đuôi con khét rồi hu hu hu…”

Bé nhào vào lòng mẹ: “Mẹ ơi, Miên Miên biến thành chú cừu xấu xí rồi, mẹ còn thương Miên Miên nữa không?”

“Thương chứ, đương nhiên là thương rồi!” Dương Tư Chiêu ôm chặt lấy con, “Không xấu tẹo nào đâu, đuôi mẹ cũng có một chỏm lông đen mà—”

Dương Tư Chiêu nói đến đây thì khựng lại.

Cậu đã nhận ra rồi.

Cậu chậm rãi quay đầu lại: “Lục! Vô! Tẫn!”

“Trêu mẹ con em vui lắm đúng không?!”

**

Chan: Tui hơi bị sượng khúc cổ trang nên mọi người thông cảm nhé >_

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...